Thẩm Ngữ Cầm thở hổn hển không ngừng, tay nắm chặt sàn đan. Lục Thành Nhan ở trong lòng nàng không ngừng hoạt động, đầu nhỏ hung hăng chui vào bên trong, có vẻ mãi mãi cũng không thỏa mãn. Nàng luồng bàn tay ra sau gáy Lục Thành Nhan, tóc dày đặc xen kẽ giữa các ngón tay, làm nàng ngứa ngáy không thôi, môi lưỡi người kia làm bản thân nàng từ từ mất đi khống chế.