Tâm hồn Diệp Phiêu Diêu được tập tranh gột rửa, cả đêm không thể nào yên giấc, cứ như rơi vào mộng cảnh hư huyễn. Trong mộng nàng đi xuyên qua tầng tầng sa mạn, nhìn thấy bóng người mơ hồ, đưa lưng về phía nàng. Diệp Phiêu Diêu muốn đi tới nhìn rõ gương mặt đó nhưng con đường này tựa hồ rất dài rất dài, nàng đẩy rất nhiều tầng sa mạn nhưng không cách nào lại gần bóng người ngồi đằng kia.