Làm Sao Dừng Lại Thời Gian

Lượt đọc: 1279 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Canterbury, Anh, 1617

“Bố.”

Marion ngước lên nhìn tôi từ dưới gối. Đôi mắt con bé nặng trĩu ưu phiền. Nó thở dài. Tôi đang kể dở cho nó câu chuyện về những chú chim bay biến lên mặt trăng và sống ở đó, ở phía chúng ta không nhìn thấy.

“Ơi, Marion?”

“Con ước gì cả nhà mình đều ở trên mặt trăng.”

“Tại sao vậy, Marion?”

Con bé cau mày, vẻ trầm ngâm. Vẻ trầm ngâm mà chỉ nó mới có khả năng thể hiện được khi cau mày. “Có người nhổ nước bọt vào mẹ. Ông ta đến chỗ quầy hàng và đứng đó. Ông ta đeo găng tay đẹp lắm. Nhưng ông ta làm vẻ mặt như tượng máng xối, và cũng chẳng nói nhiều lời hơn tượng máng xối là mấy, ông ta nhìn với ánh mắt đáng sợ nhất, và rồi cũng nhìn con với ánh mắt ấy, và mẹ không thích ông ta nhìn con như vậy nên nói, ‘Ông có muốn mua hoa không, thưa ông?’ Con nghĩ giọng mẹ hơi gay gắt một chút nhưng đó là bởi mẹ lo lắng thôi.”

“Thế là ông ta nhổ nước bọt vào mẹ con?”

Marion gật đầu. “Vâng. Ông ta đợi thêm một lúc rồi nhổ nước bọt vào mặt mẹ.” Con bé siết chặt quai hàm đến mức tôi có thể nhìn thấy các thớ cơ dịch chuyển bên dưới mặt nó.

Tôi ngẫm nghĩ về chuyện này. “Thế người đàn ông đó có nói thêm gì không? Ông ta có giải thích không?”

Marion cau mày. Vẻ oán ghét trong đôi mắt khiến con bé nom già dặn hơn. Tôi có thể dễ dàng hình dung ra nó sẽ trở thành người phụ nữ như nào. “Ông ta chẳng nói chẳng rằng bố ạ. Ông ta bỏ lại mẹ đứng đó lau mặt, trong khi tất cả những người bán hàng rong và người dân thị trấn chằm chằm nhìn hai mẹ con con.”

“Ông ta còn cư xử lạ lùng với ai khác không?”

“Không ạ. Chỉ với mẹ con con thôi.”

Tôi hôn lên vầng trán con. Tôi kéo chăn lên.

“Đôi khi,” tôi nói với nó, “thế giới không như ta mong muốn. Đôi khi người ngoài có thể làm ta thất vọng. Đôi khi người ta có thể gây ra cho kẻ khác những điều khủng khiếp. Con phải cẩn thận khi sống ở đời. Con thấy đấy, bố khác người. Con biết mà, phải không? Phần còn lại của thế giới già đi từng ngày còn dường như bố lại già theo cách khác.”

Con bé đanh mặt lại. Nó chìm trong những tưởng tượng bạo lực. “Con mong người đàn ông đó bị bệnh. Con mong ông ta chết trong đau đớn vì đã sỉ nhục mẹ như vậy. Con muốn thấy ông ta bị treo cổ, chân đá loạn xạ và bị cắt thành bốn phần, nội tạng lòi hết ra ngoài. Con muốn móc mắt ông ta vứt cho chó ăn.”

Tôi nhìn con bé. Sự oán giận là thứ sức mạnh mà ta gần như có thể cảm nhận được trong không khí.

“Marion, con hãy còn bé. Con không được nghĩ như vậy.”

Con bé bình tĩnh lại một chút. “Con sợ.”

“Nhưng Montaigne dạy chúng ta điều gì nhỉ? Về nỗi sợ ấy?”

Con bé chậm rãi gật đầu, như thể chính Montaigne cũng đang ở trong phòng. “Kẻ sợ hãi sẽ phải chịu đựng, chịu đựng những gì mà mình sợ hãi.”

Tôi gật đầu. “Nào, nghe bố này, Marion. Nếu có chuyện gì xảy ra với con, nếu con có trở nên giống bố, nếu con khác biệt, con phải học cách tạo dựng một lớp vỏ bao bọc mình. Một cái vỏ cứng cáp như quả óc chó. Một cái vỏ không ai khác có thể nhìn thấy, nhưng con biết là nó ở đó. Con có hiểu bố đang nói gì không?”

“Con nghĩ là có ạ.”

“Hãy là một quả óc chó.”

“Người ta đập quả óc chó ra mà. Rồi ăn chúng.”

Tôi nín cười. Đôi khi tôi đến cạn lời với Marion.

Một lúc sau, sau một vại bia, tôi nằm bên Rose, lo sợ về một tương lai mà tôi biết sẽ chống lại chúng tôi. Và tôi cảm thấy nôn nao, biết rằng sẽ đến lúc tôi phải rời bỏ họ. Đến lúc tôi phải chạy trốn, và tiếp tục chạy, cho dẫu mình sống bao lâu đi chăng nữa. Rời xa Canterbury. Rời xa Rose. Rời xa Marion. Rời xa chính mình. Tôi cảm thấy một thứ cảm giác như nỗi nhớ nhà, nhung nhớ cái thực tại mà tôi vẫn đang sống. Và tôi nằm đó, cố gắng tìm lộ trình tới một tương lai xa xôi, nơi mọi chuyện có thể tốt đẹp hơn. Nơi mà bằng cách nào đó, con đường đời của tôi đã định tuyến lại và hướng về nhà một lần nữa.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 13 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Tiến »