Hứa Tam Nhạn híp mắt, tỉ mỉ thưởng thức những món ngon trên bàn, còn Thôi Thịnh thì sắc mặt đau khổ, ngồi
Thực ra, xét toàn bộ sự việc, Thôi Thịnh không có lỗi. Chính Hứa Tam Nhạn đã nhòm ngó bảo dược và thuật pháp của Thôi gia, cũng chính Hứa Tam Nhạn ép bức trước. Nếu kế hoạch thành công, hắn mới là kẻ tội ác tày trời.
Nhưng thế gian vốn vậy, mạnh được yếu thua. Thôi gia không mạnh bằng Hứa Tam Nhạn, chỉ có thể mặc người xâu xé. Thôi Thịnh muốn báo thù cũng chẳng sai, nhưng hắn đã chọn sai cách, không nên đặt hy vọng vào người khác, dựa dẫm vào người là không đáng tin.
Hứa Tam Nhạn đặt đũa xuống, đứng dậy vỗ vai Thôi Thịnh, "Kiếp sau đừng ngây thơ như vậy."
Thôi Thịnh lập tức phun ra một ngụm máu tươi, ngũ tạng lục phủ bị pháp lực cường đại đánh nát. Ánh mắt hắn dần mất đi thần sắc, nhưng vẫn trợn trừng, chết không nhắm mắt.
Hứa Tam Nhạn nhẹ nhàng vuốt mắt cho hắn, "Xuống dưới gặp Thôi lão gia, nhớ nói tốt cho ta mấy câu."
Thôi Thịnh không nói một lời, lặng lẽ gục xuống bàn.
Lúc này, tửu lâu vẫn ồn ào náo nhiệt, khách khứa đông đúc, không ai để ý đến họ.
Hứa Tam Nhạn đặt một thỏi bạc lên bàn, bước ra ngoài. Hung Ma theo sát phía sau, hai bóng người nhanh chóng biến mất ở đầu phố.
Đến chạng vạng tối, quán xá đã vắng vẻ hơn nhiều, tiểu nhị mới phát hiện ra sự khác thường, kiểm tra hơi thở thì người đã chết từ lâu…
...
Hứa Tam Nhạn bước đi trong đêm tối, hướng về phía Quảng Nguyên tông.
Chuyện của Thôi Thịnh chỉ là một việc nhỏ xen ngang, Hứa Tam Nhạn không để bụng.
Vầng trăng tàn treo trên cao, chiếu rọi mặt đất một màu u ám. Thành trì dần bị bỏ lại phía sau, cho đến khi biến mất hoàn toàn, không gian bao la dường như chỉ còn lại một mình hắn.
Bóng đêm càng lúc càng dày đặc, phía trước bỗng vang lên tiếng linh đang thanh thúy. Hứa Tam Nhạn dừng bước, khẽ nhíu mày, cảm thấy âm thanh này có chút quen thuộc.
Một bóng hình hoạt bát từ trong bóng tối bước ra, nhìn thấy Hứa Tam Nhạn thì hưng phấn vẫy tay, “Này, thật trùng hợp, lại gặp nhau rồi."
Người đến chính là Tần Mạn Ương.
Hứa Tam Nhạn đảo mắt, nữ nhân này quả thật có gì đó kỳ lạ. Ánh mắt hắn dừng lại trên bộ y phục của nàng, thầm suy tư, "Bộ y phục này... nhìn quen mắt quá."
Trông rất giống bộ hắn đã tặng cho mình trước đây. Hứa Tam Nhạn từng quấn nó bên hông, nhưng sau đó sợ có vấn đề nên đã vứt đi, sao giờ lại mặc trên người nàng?
Tần Mạn Ương ngượng ngùng cười, cúi đầu khẽ ngửi, "Quần áo đẹp như vậy vứt đi làm gì? Vừa hay ta nhặt được, nên mặc thôi."
Vẫn là một cô gái biết tiết kiệm nhỉ. Hứa Tam Nhạn nở nụ cười, "Vậy chăng lẽ ngươi cố ý đi theo ta?”
"Đương nhiên không phải!" Tần Mạn Ương lắc đầu phủ nhận, mân mê vạt áo, có vẻ ngại ngùng.
"Ngươi không phải nói muốn đến Thê Dương sơn tìm kiếm truyền thừa sao?" Hứa Tam Nhạn hỏi.
"Không tìm được a, Thê Dương sơn rộng lớn như vậy, một mình ta tìm đến bao giờ? Hay là..."
Đôi mắt tròn xoe của Tần Mạn Ương biến thành hai vầng trăng lưỡi liềm cong cong, vẻ đáng yêu lại pha chút gian xảo, "Ngươi đi cùng ta nhé?"
Hứa Tam Nhạn bĩu môi, nữ nhân này thần bí khó lường, hắn không muốn đính dáng nhiều, nhưng nàng ta cứ như bám lấy hắn, dai dẳng không thôi.
Hứa Tam Nhạn không tin đây chỉ là trùng hợp.
"Ta còn có việc, xin kiếu." Hứa Tam Nhạn chắp tay, lách qua nàng rời đi.
Tần Mạn Ương nhướn mày, nhìn theo hướng hắn đi, "Ngươi định đến Quảng Nguyên tông à?"
"Sao ngươi biết?" Hứa Tam Nhạn dừng bước.
“Hừ, ta đương nhiên biết. Ngươi có biết tông chủ Quảng Nguyên tông là ai không?” Tần Mạn Ương đắc ý nói.
"À?"
Hứa Tam Nhạn quay đầu lại, lẽ nào nàng ta có quan hệ gì với tông chủ Quảng Nguyên tông?
Trùng hợp vậy sao?
Tần Mạn Ương lộ ra hàm răng trắng ngần, "Tông chủ Quảng Nguyên tông tên là Quảng Dương đạo nhân, tu vi Luyện Hồn cảnh!"
"Rồi sao?” Hứa Tam Nhạn hỏi.
"Sao là sao?" Tần Mạn Ương ngơ ngác.
"Ngươi có quan hệ gì với tông chủ Quảng Nguyên tông?"
"Ủa? Khi nào ta nói ta có quan hệ với ông ta?" Tần Mạn Ương tỏ vẻ khó hiểu.
Hứa Tam Nhạn, "...?"
Ngẫm lại kỹ, nàng ta đúng là chưa từng nói!
Vậy ngươi làm ra vẻ ta đây làm gì?
Thần kinh!
"Ngươi tìm ta có chuyện gì? Nói thẳng đi." Hứa Tam Nhạn lười biếng tiếp tục dây dưa với nàng ta. Nếu không lo đánh không lại, hắn đã ra tay từ lâu.
Tần Mạn Ương lè lưỡi, tinh nghịch liếm môi đỏ, ánh mắt mang theo vẻ chờ đợi, "Cái trâm ngươi lấy được từ lão ni cô kia, bán không?"
Hứa Tam Nhạn cười lạnh trong lòng, quả nhiên là có mục đích.
"Ngươi trả bao nhiêu?" Hứa Tam Nhạn không có ý định bán, nhưng vẫn hỏi.
Tần Mạn Ương giơ ba ngón tay, "Ba mươi khối linh thạch?"
Hứa Tam Nhạn quay đầu bỏ đi, Tần Mạn Ương vội vàng đuổi theo, "Bốn mươi, bốn mươi!"
"Không bán."
"Vật đó trong tay ngươi vô dụng, cho ta đi, cho ta đi mà, ta cần.”
"Cần để làm gì?"
"Ách..." Tần Mạn Ương ngập ngừng.
Hứa Tam Nhạn giả bộ muốn đi nhanh, Tần Mạn Ương quả nhiên không nhịn được, lớn tiếng nói, "Cái trâm đó hẳn là, có thể, đại khái là một cái chìa khóa."
Hứa Tam Nhạn nhíu mày, lặp lại, "Chìa khóa? Chìa khóa gì?"
Tần Mạn Ương đảo mắt, vẻ đáng yêu lại pha chút tinh ranh, "Ngươi bằng lòng bán cho ta, ta sẽ nói cho ngươi biết."
"Thích thì nói." Hứa Tam Nhạn khinh thường quay đi, tiếp tục bước.
Tần Mạn Ương nhanh chóng đuổi theo, "Có gì nói rõ đi, không thì ngươi ra giá đi?"
"Mười ngàn khối linh thạch." Hứa Tam Nhạn không quay đầu lại nói.
"Ngươi đi ăn cướp à?" Tần Mạn Ương che miệng kinh ngạc nói.
"Biết là ngươi mua không nổi còn hỏi, đừng làm phiền ta. Có thời gian thì đi lượn thêm ở Thê Dương sơn đi, biết đâu lại tìm được truyền thừa."
Tần Mạn Ương bĩu môi, vẻ mặt rất xoắn xuýt.
Hai người cứ đi trước đi sau cho đến bình minh. Hứa Tam Nhạn quay đầu nhìn Tần Mạn Ương, "Ngươi theo ta làm gì?"
"Ta muốn cái trâm." Tần Mạn Ương lớn tiếng nói.
"Không cho."
"Hừ."
"Trừ khi ngươi nói cho ta biết ngươi cần cái trâm để làm gì, ta mới cân nhắc nhường lại cho ngươi."
"Thật không?" Tần Mạn Ương mừng rỡ nói.
"Ừm."
Tần Mạn Ương nghĩ ngợi, mở miệng nói, "Cái trâm đó có thể là chìa khóa dẫn đến một nơi nào đó. Cổ tịch có thuật ghi lại rằng, ngoài luyện quỷ thuật, 'Tứ Tôn Cầu Tiên tông' còn đặc biệt am hiểu tu luyện hồn phách."
Tần Mạn Ương thần bí nhìn quanh, hạ giọng nói, “Nghe nói năm xưa ma tông đó đã giết sạch dân chúng của một nước, dùng bí pháp tạo ra một tiểu thế giới, nhục thân không thể tiến vào, chỉ có hồn phách mới được, đó chính là bảo địa luyện hồn của tu sĩ Luyện Hồn."
"Tu luyện hồn phách?" Hứa Tam Nhạn vô thức liếm môi, trong mắt lộ ra một tia động tâm.
Tần Mạn Ương gật đầu, "Cụ thể tu luyện như thế nào ta cũng không rõ, nhưng cổ tịch nói chắc là không sai. Hơn nữa, lão ni cô kia có lẽ đã tìm được lối vào."
"Hồn phách làm sao rời khỏi thân thể?" Hứa Tam Nhạn hỏi.
Với tu vi hiện tại của hắn, còn chưa đạt tới cảnh giới xuất khiếu thần hồn.
Tần Mạn Ương lắc đầu, "Không biết nữa, có lẽ đến lúc tìm được lối vào sẽ có cách."
"Ngươi lấy cổ tịch từ đâu?" Hứa Tam Nhạn nhìn nàng.
"Ở nhà thôi."
Ánh mắt Hứa Tam Nhạn chớp động, tâm tư ngổn ngang.