Tần Mạn Ương hớn hở nói: "Được rồi, ta nói xong thì có thể đưa cây trâm cho ta chứ?”
Hứa Tam Nhạn lắc đầu: "Ai biết ngươi nói thật hay giả?"
"Thật mà!" Tần Mạn Ương thấy hắn có ý đổi ý, lập tức giơ tay lên thề thốt.
"Vậy thế này đi, đợi ta làm xong việc, hai chúng ta cùng đi, thế nào?"
"Ngươi làm chuyện gì?" Tần Mạn Ương hỏi.
Hứa Tam Nhạn suy nghĩ một chút, có lẽ có thể hỏi thử cô ta, thế là mở miệng: "Ngươi có từng nghe nói đến quyển công pháp « Chí Chân Chí Tĩnh Khứ Vọng Chân Kinh » không?”
Tần Mạn Ương ngẩn người, trong mắt lập tức lộ vẻ khác thường, ngữ khí quái dị: "Ngươi tu môn công pháp này?"
Hứa Tam Nhạn vội chối: "Không phải, ta có một người bạn..."
Chưa kịp dứt lời, Tần Mạn Ương đã cắt ngang: "Thôi thôi thôi, ta hiểu ta hiểu, đều là bạn của ngươi cả."
Hứa Tam Nhạn không biện giải, im lặng nghe cô ta nói.
“Trung Châu ngũ đại tông môn, trong đó ba chính, một tà, một ma. Ba chính chỉ « Tự Nguyên tông », Ủng Sơn « Cầu Đạo Tông », « Thiên Ý Phục Ma Tự ». Một tà chỉ « Thượng Âm Sơn », còn cái một ma kia."
Tần Mạn Ương mắt lộ vẻ cười, cố ý nói lửng lơ.
Hứa Tam Nhạn hiểu ra, công pháp hắn tu luyện hẳn là xuất phát từ "một ma" này. « Chí Chân Chí Tĩnh Khứ Vọng Chân Kinh » bên trong thuật pháp, nhất là hạ phẩm Trúc Cơ cần đến ba mươi sáu quả tim người, hành động này vô cùng phù hợp với cách làm của ma đạo.
Tần Mạn Ương không còn trêu hắn nữa: "Một ma chính là « Đồng Tâm Ma Môn ». Công pháp ngươi tu... à không đúng, bạn của ngươi tu luyện, chính là xuất từ Đồng Tâm Ma Môn, Huyết Luyện nhất mạch công pháp."
"Đồng Tâm Ma Môn, Huyết Luyện nhất mạch..."
Hứa Tam Nhạn cuối cùng cũng tìm được xuất xứ công pháp, đồng thời biết được danh tự của Trung Châu ngũ đại tông môn.
Quốc sư ở Lương quốc trước kia thuộc Thượng Âm Sơn, hóa ra cũng có lai lịch lớn như vậy, lại còn đứng hàng ngũ đại tông môn.
Hứa Tam Nhạn ngạc nhiên nhìn Tần Mạn Ương, không ngờ cô nàng này tuổi còn trẻ mà biết nhiều như vậy.
Có lẽ... tuổi thật của cô ta cũng không nhỏ.
Người tu hành thường trẻ lâu, chỉ nhìn bề ngoài thì không đoán được tuổi tác, lỡ đâu cô thiếu nữ thoạt nhìn hoạt bát này đã hơn trăm tuổi rồi thì sao.
“Có thể nói một chút về Đồng Tâm Ma Môn được không?” Hứa Tam Nhạn tươi cười, ôn tồn hỏi.
"Hừ hừ..."
Tần Mạn Ương ra vẻ đắc ý: "Cầu ta đi, cầu ta ta sẽ nói cho ngươi biết."
"Van cầu ngươi..."
Tần Mạn Ương lộ ra vẻ tươi cười: "Đồng Tâm Ma Môn tổng cộng có ba chi phân mạch, theo thứ tự là Huyết Luyện, Xích Tâm, Hợp Hoan."
“Lưu sĩ Huyết Luyện nhất mạch phần lớn tâm tính tàn khốc vô tình, đó là do công pháp tu hành gây nên." Nói đến đây, cô ta cố ý liếc Hứa Tam Nhạn một cái.
"Xích Tâm nhất mạch thì đa số đều là những tên điên, bọn họ truy cầu tùy hứng làm bậy, thường xuyên đồ thôn diệt trại, gây ra tội ác tày trời." Đáy mắt Tần Mạn Ương lộ vẻ không thích, dường như vô cùng chán ghét tu sĩ Xích Tâm nhất mạch.
"Còn về Hợp Hoan nhất mạch sao... Hắc hắc..." Tần Mạn Ương nhếch mép cười bỉ ổi: "Ngươi hiểu mà..."
"Thái âm bổ dương?" Hứa Tam Nhạn nhíu mày.
"Không sai không sai, ta thích nhất mấy tiểu tử tuấn tú của Hợp Hoan nhất mạch..." Tần Mạn Ương khẽ liếm môi đỏ, trong mắt thoáng vẻ hoài niệm.
Đương nhiên không chỉ đơn giản là thái âm bổ đương, trong đó còn có nuôi dưỡng nhân nô, nhân đỉnh, môn đồ Hợp Hoan nhất mạch làm việc hoang đường tà ác, không hề kém cạnh hai chỉ còn lại.
Hứa Tam Nhạn nhìn bộ dạng này của cô ta, luôn cảm thấy Tần Mạn Ương hẳn cũng là người trong Ma Môn, không thì cũng là tu sĩ tà đạo, tóm lại không giống tu sĩ chính đạo.
"Ngươi... bạn của ngươi có phải tu hành bị gián đoạn rồi không?" Tần Mạn Ương đã đoán ra Hứa Tam Nhạn muốn làm gì.
Hứa Tam Nhạn không trực tiếp trả lời, hỏi ngược lại: "Ngươi có biện pháp không?"
Tần Mạn Ương hếch chiếc mũi ngọc tinh xảo, liếc mắt: "Tại sao ta phải giúp ngươi?"
Hứa Tam Nhạn suy nghĩ một chút: "Ngươi giúp ta, chúng ta sẽ nhanh chóng đến được Thê Dương Sơn hơn.”
Tần Mạn Ương hơi nghiêng đầu, ra vẻ trầm ngâm:
"Ừm... Vậy cũng được, kỳ thật ta cũng không có biện pháp gì hay, muốn có được công pháp tiếp theo, chỉ có con đường gia nhập ma môn thôi. Điện chủ Huyết Luyện nhất mạch tên là Hắc Bức Chân Quân, tu vi Hợp Hư, cũng là một nhân vật nổi tiếng ở Trung Châu..."
Tần Mạn Ương đổi giọng, trong mắt chứa vẻ mong đợi: "Hay là đưa cây trâm cho ta, ngươi đi trước Đồng Tâm Ma Môn, sau đó ta đi Thê Dương Sơn, hai người chúng ta chia binh hai đường, khỏi lỡ thời gian."
Hứa Tam Nhạn thầm bĩu môi, người phụ nữ này thần thần bí bí, lời nói thật giả lẫn lộn, chuyện Thê Dương Sơn kia thật giả còn chưa biết đâu.
Có lẽ cô ta cố ý bịa đặt ra chuyện hoang đường để lừa Hứa Tam Nhạn, mục đích là có được trâm cài tóc của hắn.
Nếu suy tính sâu hơn, có lẽ trâm cài tóc chỉ là chiêu che mắt của cô ta, mục đích thật sự là thứ khác.
Hứa Tam Nhạn từ ổ phỉ đi ra, chút lòng cảnh giác này vẫn phải có. Hắn biết rõ sẽ không ai vô duyên vô cớ tốt với mình, những gì người khác bỏ ra đều đã được ngấm ngầm định giá cả rồi.
Hứa Tam Nhạn chân thành nhìn Tần Mạn Ương: "Đi Đồng Tâm Ma Môn trước, đợi có được công pháp, ta sẽ dâng trâm cài tóc bằng cả hai tay."
Công pháp là chuyện quan trọng nhất, một khi có công pháp, hắn có thể đột phá tới Mê Đạo Cảnh trong khoảnh khắc.
Điểm "khí" trên mặt bảng đã tích lũy được hơn năm trăm, đủ để hắn đột phá.
Tần Mạn Ương mặt mày ủ rũ, nhưng cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý: "Vậy cũng được."
Từ đầu đến cuối, cô ta cũng không định cậy mạnh cướp đoạt.
Thế là hai người chuyển hướng, không còn tiến về Quảng Nguyên Tông nữa.
...
Quảng Nguyên tông, trong một tiểu viện giữa rừng trúc, Thôi Du Sinh cung kính đứng bên ngoài hàng rào.
Một giọng nói già nua từ trong nhà vọng ra: "Vào đi."
"Vâng."
Thôi Du Sinh đẩy cánh cửa gỗ, cung kính hành lễ: "Đệ tử xin ra mắt sư tôn."
"Chuyện gì?"
Thôi Du Sinh mở miệng: "Đệ tử trước đó đã đưa một khối lệnh bài nhập môn của tông môn xuống thế tục, hiện giờ có người cầm lệnh bài đến.”
Trong phòng im lặng hồi lâu, một lúc sau, giọng nói già nua mới vang lên: "Ngươi cố ý đến bẩm báo, hẳn là người kia có gì đặc biệt?"
"Sư tôn minh giám, người kia tên là Hứa Tam Nhạn, tuổi chưa quá hai mươi, đã đột phá Trúc Cơ. Đệ tử hôm qua đến gặp, dùng Vọng Khí Thuật dò xét, khí tức của kẻ này bình ổn nội liễm, đã đạt Trúc Cơ viên mãn."
Dù lão giả không hiện thân, Thôi Du Sinh vẫn khom người biểu thị sự tôn kính.
"Ồ? Hai mươi mấy tuổi Trúc Cơ viên mãn?" Giọng lão giả mang theo một tia ngạc nhiên, thiên phú như vậy ở Trung Châu cũng thuộc hàng siêu quần bạt tụy.
"Lão phu nhớ nhà ngươi ở một tiểu quốc hẻo lánh?”
"Vâng."
"Nếu người này lên núi bái sư, ngươi đưa hắn đến chỗ ta xem mặt."
"Vâng." Thôi Du Sinh đáp lời, nhưng không rời đi, ngược lại vẻ mặt chần chừ, dường như còn có điều muốn nói.
"Còn chuyện gì?"
Thôi Du Sinh khẽ nói: "Sư tôn, người nhà đệ tử từng nói, Hứa Tam Nhạn sau khi đột phá Trúc Cơ, vẫn thu thập rất nhiều bảo dược, đệ tử đoán, tu vi của hắn tiến triển nhanh như vậy, có phải liên quan đến chuyện này."
Bảo dược đối với tu sĩ Trúc Cơ không thể nói là hoàn toàn vô dụng, nhưng cũng như muối bỏ bể, tác dụng nhỏ nhoi ấy không bằng tự mình thổ nạp.
"Ồ?"
Cánh cửa trúc mở ra, một bóng người bước ra, mặc trường bào trắng, cằm có một chòm râu dài phiêu đãng, đúng là một bộ tiên phong đạo cốt.