Đại Hoàng Nha nhanh nhảu đắt ngựa đi, miệng nói: "Tứ gia bận rộn, tiểu nhân lo liệu thịt rượu đầy đủ.”
Hứa Tam Nhạn khẽ gật đầu, một tay ôm lấy trại chủ phu nhân vào phòng.
"Hình như lại béo ra thì phải."
Trại chủ phu nhân tựa đầu vào ngực Hứa Tam Nhạn, ngượng ngùng nói: "Đâu có..."
Đằng xa, Đại Hoàng Nha buộc ngựa cẩn thận, rồi đi về phía nhà bếp.
Tuy hắn luôn ở đây, nhưng chưa từng đụng chạm đến trại chủ phu nhân, vì đó là người của Tứ gia.
Thà giữ trên còn hơn mất dưới.
Đầu to với đầu nhỏ, dĩ nhiên đầu to quan trọng hơn.
...
"Gia, sao ngài lại rảnh về đây?"
Hứa Tam Nhạn thở phào nhẹ nhõm: “Chỉ đi ngang qua thôi, sáng mai đi ngay.”
"A..."
Trại chủ phu nhân nghe vậy, mặt ỉu xìu, bất đắc dĩ đáp.
Trong lòng nghĩ gì chỉ mình nàng biết, nhưng vẻ mặt này thật khó mà chê trách.
Hứa Tam Nhạn thầm nghĩ, có lẽ có thể tìm kiếm vật liệu luyện chế « Mệnh Quan thuật » ở Thái An thành này.
Trong đó cần một bộ thân thể mang quan khí, vừa hay mấy ngày trước có một vị Huyện lệnh mới nhậm chức, rất phù hợp.
Còn lệ khí, có lẽ dùng Chu Dũng thay thế được, Hứa Tam Nhạn cảm thấy lệ khí của hắn rất lớn.
Chu Dũng là Huyện úy ở Thái An thành, tính tình nóng nảy, hung hăng, nên cũng hợp.
Về thư khí, chắc hẳn Thái An thành có không ít thư sinh.
Cuối cùng là sát khí thì đơn giản hơn, chỉ cần tìm mấy người đồ tể, không thì chọn vài kẻ sát khí nặng trong Bạch Mã bang hoặc quân lính đóng trú.
Nghĩ đến đây, Hứa Tam Nhạn thấy có thể thực hiện được, đợi từ Đại Phong trấn trở về sẽ làm việc này.
Trong lúc suy tư, cả hai mặc lại quần áo chỉnh tề. Bên ngoài, Đại Hoàng Nha đã dọn xong yến tiệc. Sau khi ăn uống no say, Hứa Tam Nhạn lại ôm trại chủ phu nhân vào nhà.
...
Sáng sớm hôm sau, cửa thành vừa mở, Hứa Tam Nhạn liền cưỡi ngựa như bay về phía Đại Phong trấn.
Mấy ngày sau, càng đi sâu vào, bão cát càng lớn. Hứa Tam Nhạn giật một mảnh vải rách bịt mũi.
Sáng sớm hôm đó, Hứa Tam Nhạn vẫn đi như thường lệ. Theo tính toán của hắn, chỉ cần đi thêm một ngày nữa là tới Đại Phong trấn.
Bỗng nhiên, trong cát vàng phía xa vọng lại tiếng binh khí va chạm, lẫn trong đó là tiếng kêu thảm thiết và tiếng chửi rủa.
Hứa Tam Nhạn nhíu mày, cảm thấy quen thuộc quá.
Trước kia, vùng này có hai nhóm mã phỉ, Ngô Quyết và Cảnh Thọt đều bỏ mạng ở Đại Phong trấn, thủ hạ tinh nhuệ cũng chết gần hết, dân chúng mới được mấy ngày yên bình. Ai ngờ chỉ mấy tháng ngắn ngủi, lại có mã phỉ đến đòi ăn.
Sau khi Ngô Quyết chết, đám mã phỉ còn sống sót không quá mười người, gia sản hắn để lại đều bị Hứa Tam Nhạn tiếp thu, tiện thể có luôn cả vợ của Ngô Quyết.
Phải nói, trại chủ phu nhân thật sự rất mượt mà, khiến Hứa Tam Nhạn yêu thích không buông tay.
Về đám người của Cảnh Thọt, chắc cũng chẳng khá hơn, thậm chí còn thảm hại hơn, mấy vị đương gia bị Mã Thiên Khuynh triệu hồi Huyết Ma một mẻ hốt gọn.
Hứa Tam Nhạn không dừng bước, xuyên qua bão cát đã thấy rõ chuyện gì xảy ra phía trước. Bảy tám cỗ xe ngựa dừng ở một bên, chất đầy hàng hóa, trên xe in chữ "bạch" rất lớn.
Chiếc xe ngựa ở giữa có lọng che, chắc hẳn có người ngồi bên trong, ba bốn người canh giữ nghiêm ngặt, không cho mã phỉ đến gần.
Xung quanh, hai bên đang kịch liệt giao chiến. Trên mặt đất nằm ngổn ngang mười mấy xác chết, có người còn chưa tắt thở, ôm vết thương kêu rên thảm thiết. Hứa Tam Nhạn nhíu mày, chỉ thấy ồn ào.
Hai bên dễ dàng phân biệt được, một bên mặc áo da dê, tay cầm quan sơn đao, mặt lộ vẻ hung tợn là mã phi.
Bên kia mặc áo bào xám, vũ khí khác nhau là người của thương hội.
Hứa Tam Nhạn nhìn chữ "bạch" kia, suy nghĩ mãi mà không nhớ ra là nhà nào.
Trước kia, hắn hoạt động ở khu vực này, nhiều hiệu buôn lớn đều chạm mặt rồi, nếu là mối quen, hắn phải có ấn tượng chứ.
Đương nhiên, người của hiệu buôn cũng không muốn chạm mặt hắn.
Hứa Tam Nhạn đứng một bên quan sát. Bão cát tan bớt, có người từ xa chú ý đến hắn, nhưng không ai để ý, dù sao hắn chỉ có một mình.
Cuộc chém giết thảm khốc kéo dài rất lâu, cuối cùng cũng sắp kết thúc trước khi Hứa Tam Nhạn mất hứng.
Mười tên mã phỉ vây quanh chiếc xe ngựa kia, ba người bị thương tuyệt vọng canh giữ bên cạnh xe, bọn họ biết hôm nay khó thoát khỏi cái chết.
"Giết chết chúng!"
Một tên đầu mục mã phỉ lộ vẻ dữ tợn, dẫn đầu xông lên.
"Giết!” Ba người hô lớn, cố lấy dũng khí, không hề sợ hãi nghênh chiến.
Hứa Tam Nhạn khẽ lắc đầu, ba người này đã là nỏ mạnh hết đà, vô lực xoay chuyển tình thế.
Quả nhiên, chỉ vài chiêu, ba người ngã xuống đất. Tên đầu lĩnh mã phỉ vội vã muốn xem bên trong xe ngựa cất giấu gì mà bọn họ liều chết bảo vệ như vậy.
Hứa Tam Nhạn cũng tò mò, thúc ngựa điều chỉnh góc độ, khi trường đao vén rèm lên, cảnh tượng bên trong lộ ra.
Chỉ thấy một nữ tử sắc mặt tái mét dựa vào xe ngựa, gương mặt xinh đẹp trắng bệch, không chút huyết sắc, hai mắt mông lung, đôi môi khẽ mím, trông như sắp chết.
Tên đầu lĩnh mã phi và Hứa Tam Nhạn cùng thất vọng lắc đầu, còn tưởng có bảo bối gì, hóa ra chỉ là một người phụ nữ.
Dù nàng có vẻ đẹp, nhưng vô dụng, ở cái vùng Tây Bắc này không thiếu phụ nữ, huống chi nữ tử này cũng không tính là tuyệt mỹ.
Theo đánh giá của Hứa Tam Nhạn, nàng chỉ được khoảng tám phần, có thể so với Dương Kỳ Trúc.
"Mẹ kiếp, phí công náo loạn vì một con đàn bà, chết bao nhiêu huynh đệ, lỗ vốn." Tên đầu lĩnh nhổ toẹt một bãi nước bọt.
Một tên bên cạnh nói: "Nhị gia, có người ở đó nhìn chằm chằm vào chúng ta, không biết làm gì."
Tên đầu lĩnh bực bội phất tay: "Hỏi xem hắn làm gì, nhìn lâu như vậy mà không chạy, chắc cũng có chút tài, đừng gây sự.”
"Vâng."
Người kia gật đầu, hấp tấp chạy tới, tay cầm đao ôm quyền: "Vị huynh đệ từ đâu đến? Muốn đi đâu?"
"Đến từ Đông Thổ Đại Đường, đi Tây Thiên bái Phật cầu kinh."
Hứa Tam Nhạn bịa chuyện, vừa nói vừa nhìn về phía nữ tử trong xe ngựa.
Quả thật, loại nữ tử như Lâm Đại Ngọc này có một phong vị riêng.
"Hắc, đại ca, là thằng hòa thượng." Tên mã phỉ quay đầu hô lớn.
Tên đầu lĩnh mã phỉ quay đầu nhìn Hứa Tam Nhạn, chửi ầm lên: "Mày nhìn kiểu gì ra hắn là hòa thượng? Hòa thượng nhà ai ăn mặc thế này?"
Hứa Tam Nhạn không thèm đôi co với chúng, thúc ngựa tiến lên. Đám mã phỉ nhao nhao cảnh giác, rõ ràng người này không coi chúng ra gì, nhưng cũng không dám tùy tiện đắc tội.
"Vị huynh đệ có việc gì?" Tên đầu lĩnh mã phỉ thận trọng hỏi, đồng thời hơi nghiêng người về phía trước, để dễ dàng ra tay trong chớp mắt.