Từ cảnh giới thứ 0 đến thứ 10, mỗi khi đạo hóa độ tăng thêm 10% là một lần vượt qua đại cảnh giới, một lần lột xác sinh mệnh.
Mỗi lần vượt qua đại cảnh giới như vậy, đều tăng cường các loại năng lực của tu sĩ.
Còn đạo hóa độ cứ tăng 5% thì được xem là vượt qua một tiểu cảnh giới, giúp người tu luyện tăng cường khả năng chưởng khống nguyên thần lực, tư duy, ngộ tính, trí nhớ, thậm chí các kỹ năng trên Thần đồ cũng được tăng thêm một chút.
Hôm nay Chu Bạch muốn tăng đạo hóa độ lên 5% chính là để tăng khả năng chưởng khống nguyên thần chi lực, tăng uy lực các kỹ năng trên Thần đồ, đồng thời gia tăng thành tích ở cửa thứ hai.
Trước kia vì lo ngại nguy hiểm khi tăng đạo hóa độ, Chu Bạch luôn cẩn thận từng li từng tí, cố gắng kiểm soát mức tăng.
Mấy ngày trước Chu Bạch cũng thử dùng lười điểm để tăng đạo hóa độ, nhưng chỉ 0.1% đạo hóa độ đã tốn 1000 lười điểm, khiến Chu Bạch xót ruột, cái giá này quá đắt. Hơn nữa cậu sợ cưỡng ép tăng lên sẽ gặp rủi ro nhiễu sóng còn cao hơn tự mình tu luyện.
Lần này cậu bị thi viết buổi sáng thúc ép, quyết định tối nay tự mình đột phá 5% đạo hóa độ, để đạt thành tích áp đảo ở cửa thứ hai và cửa thứ ba.
"Tu vi của Christina là đạo hóa độ 4%, nguyên thần giá trị 185. So với tiến độ của Christina, dù Tả Đạo và đám người kia có là thiên tài, chắc cũng chỉ cao hơn một chút thôi, con mèo đó cơ mà còn luyện cơ 24/24 không ngừng nghỉ."
"Nếu mình tăng đạo hóa độ lên 5% trở lên, cộng thêm 287 nguyên thần giá trị, nhất định sẽ bỏ xa bọn họ."
"Đạo hóa độ 4.9% đã là cực hạn có thể đạt được ở Đạo Tàng 04. Muốn đột phá lên 5% thì cần đọc Đạo Tàng 05. Đây là ngưỡng cửa lớn đầu tiên của đạo hóa độ. Chắc trong đám học sinh cùng cấp, chưa ai vượt qua được."
“May mà mình đã chuẩn bị từ trước, học qua tài liệu giảng dạy liên quan đến Đạo Tàng 05, cộng thêm khả năng kháng cự khi nằm xuống, chắc không có vấn đề gì."
Tài liệu giảng dạy nhập đạo sớm nhất của Chu Bạch chủ yếu là bút ký vô cùng chi tiết của Tả Đạo.
Nhưng bút ký của Tả Đạo cũng chỉ là thể ngộ từ 0% đến 1% thôi, sau này Chu Bạch tăng lên là nhờ vô số tài liệu giảng dạy trong thư viện, và sự phụ đạo của Christina.
Đương nhiên quan trọng nhất vẫn là khả năng kháng cự khi nằm xuống, đó mới là thứ cậu dựa vào để tự tin tăng lên 5% hôm nay. Nếu không, tham công liều lĩnh là trái với tam đại quy tắc tu đạo.
Thư viện, trong tĩnh thất, Chu Bạch nhìn quyển Đạo Tàng 05 trước mắt, toàn thân đen kịt, tỏa ra khí tức đặc biệt.
"Đạo Tàng 05 chắc chắn gian nan hơn Đạo Tàng trước đó, nghe nói nhiều tu sĩ đã sinh ra nhiễu sóng khi đọc Đạo Tàng 05, tuyệt đối không thể chủ quan.”
Chu Bạch nhớ lại những chỉ thị quan trọng trong tài liệu giảng dạy liên quan đến việc đọc Đạo Tàng, đặc biệt là từ quyển Đạo Tàng 05 trở đi.
"Bất luận xảy ra chuyện gì, cũng không cần bận tâm. Cảm thấy không chịu nổi thì khép Đạo Tàng lại, ngừng đọc."
Ổn định tâm thần, cậu tĩnh tọa nửa tiếng, cảm thấy tâm thái nóng nảy vì thi viết đã giảm đi hơn phân nửa, lúc này mới cầm Đạo Tàng 05 lên, nằm xuống đọc.
"Trời vì ta phòng, vì giường của ta, ngũ nhạc sơn xuyên, vì ta cầu nối..."
Cùng với từng tiếng đọc, linh cơ trong cơ thể và ngoài cơ thể Chu Bạch vận hành cấp tốc, cả người vừa phun ra nuốt vào linh cơ, vừa bắt đầu phân tích những ẩn dụ và ám ngữ trên Đạo Tàng.
Lần này, Chu Bạch lập tức cảm thấy khác biệt so với Đạo Tàng 00 đến Đạo Tàng 04, không chỉ bên tai dần xuất hiện những âm thanh thì thầm không thể nghe rõ, Chu Bạch thậm chí cảm thấy hô hấp của mình bắt đầu trở nên khó khăn.
"Không nên hoảng hốt, bất luận xảy ra chuyện gì, nhất định phải trấn định tâm thần, không cần để ý, không cần hỏi..."
Theo Chu Bạch đọc từng câu, ánh đèn xung quanh dường như tối sầm lại.
Trong ánh đèn lờ mờ, bóng của Chu Bạch chập chờn.
“Huyền đấu nguyên tỉnh, vì ta y phục, ẩn thân bảy nguyên bên trong, bệnh trùng tơ chỉ thôn quê.”
Trong mật thất mờ tối, Chu Bạch mặc kệ những biến hóa kỳ quái xung quanh, tiếp tục đọc từng chữ kinh văn, trong đầu phân tích tương ứng.
Trước kia, khi đọc Đạo Tàng 00 đến Đạo Tàng 04, Chu Bạch chỉ cần nằm xuống thì dị tượng đều rất yếu ớt.
Nhưng đến Đạo Tàng 05, dường như việc nằm xuống cũng không thể hoàn toàn ngăn cản sự ăn mòn của thiên đạo vặn vẹo.
Ánh sáng càng lúc càng ảm đạm, đèn điện phía trên Chu Bạch nhấp nháy yếu ớt, như một đốm lửa trong bóng tối.
Toàn bộ tĩnh thất trở nên càng ngày càng yên tĩnh, Chu Bạch cảm thấy giọng đọc của mình cũng đang đần đi xa, trở nên mơ hồ hơn.
Sau một khắc, ánh đèn chớp lên rồi tắt ngấm, toàn bộ tĩnh thất lâm vào bóng tối tuyệt đối.
Nhưng lạ thay, quyển Đạo Tàng 05 trong tay Chu Bạch vẫn có thể thấy rõ, từng chữ lớn lóe lên ánh sáng đỏ yếu ớt, như viết bằng máu tươi.
Chu Bạch giật mình, đè nén sự căng thẳng trong lòng, tiếp tục đọc Đạo Tàng.
"Kim Môn Triển Uy Dụ, chín phòng lăng Tử Quỳnh. Cao điều khiển liên quan Bắc Nguyên, rền vang nhập vô sinh..." Xung quanh tĩnh mịch như một mảnh hư vô, Chu Bạch cảm giác mình có thể nghe được cả tiếng tim đập.
Nhưng ngay trong hoàn cảnh này, sự cố xảy ra.
Tí tách.
Tí tách.
Tiếng nước nhỏ vang lên ở một góc tĩnh thất, khiến Chu Bạch khựng lại, ngừng đọc Đạo Tàng nửa giây.
"Sao lại có tiếng nước? Phòng bị dột à?"
"Không được, đừng nghĩ những thứ này, đọc Đạo Tàng, bất luận xảy ra chuyện gì khác thường cũng không cần bận tâm."
Nhưng ngay khi Chu Bạch nghĩ vậy, cùng với việc cậu tiếp tục đọc Đạo Tàng, trong bóng tối dường như có một giọng nói khác cùng cậu đọc Đạo Tàng 05.
"Diệt Cảnh Trạc phù du, nga phong từ tiêu sóng. Triền miên Gia Lạc Túc, diệu hơi rất hư hướng..."
Tĩnh thất đọc Đạo Tàng là tĩnh thất tuyệt đối, Chu Bạch chắc chắn chỉ có một mình cậu ở đây, nhưng cậu vẫn nghe thấy giọng của một người khác đọc Đạo Tàng 05.
Áp chế sự căng thẳng, Chu Bạch tiếp tục đọc, nhưng càng đọc, giọng nói kia dường như càng gần, càng gần...
...
"Chu Bạch ~"
Một tiếng thở nhẹ vang lên bên tai Chu Bạch, khiến cả người cậu nổi da gà.
Giọng nói trơn tuột, âm lãnh, như phát ra từ một loài động vật thân mềm nào đó.
Chu Bạch khống chế cơ thể, không quay đầu nhìn sang, mắt dán chặt vào Đạo Tàng, tiếp tục đọc.
Cùng lúc đó, tiếng tí tách không ngừng vang lên, như tiếng nước nhỏ giọt từ người nào đó.
Chu Bạch cảm nhận rõ ràng, bên cạnh mình có một người ướt đẫm đang dùng ánh mắt âm lãnh nhìn chằm chằm mình.
"Đừng nhìn, không được nhìn, đừng bận tâm đến hắn."
Chu Bạch tập trung tầm mắt vào Đạo Tàng, nước nhỏ xuống bên cạnh dường như càng lúc càng nhiều, Chu Bạch có cảm giác như cơ thể bị ngâm trong nước.
Ngay khi mặt nước dần dâng lên, như muốn nuốt chửng Chu Bạch.
Đột nhiên trước mắt sáng lên, Chu Bạch nhìn quyển Đạo Tàng 05 trên tay. Đã đọc xong.
Chu Bạch sờ lên đầu, toàn mồ hôi lạnh.
Nhìn tĩnh thất đã khôi phục ánh sáng, xung quanh rộng rãi thoáng đãng, không còn dáng vẻ mờ tối vừa rồi.
"Ảo giác à?"
"Giống thật quá."
“Ngay cả mình năm xuống mà còn có cảm giác này, những người khác tu luyện đến mức nào?”
Chu Bạch thở phào, định buông tay khỏi Đạo Tàng, nằm nghỉ ngơi một chút.
Nhưng tay phải vừa chạm đất, cậu cảm thấy một vùng trơn ướt.
Cậu vội quay đầu nhìn, thấy bên phải mình có một vũng nước đọng.
Chu Bạch hít một hơi thật sâu, nhìn quyển Đạo Tàng trong tay, không khỏi nghĩ:
“Đạo Tàng. Văn vẹo thiên đạo. Rốt cuộc là cái gì?”
Giờ phút này, Đạo Tàng 05 trong mắt Chu Bạch trở nên vô cùng tà dị, dường như ngay cả bìa sách cũng có cảm giác trơn ướt, dính chặt.
Chu Bạch hít sâu một hơi, một lúc sau mới bình tĩnh lại, mở Đạo Tàng 05 ra đọc tiếp.
——
Ba canh cầu Like, cầu đề cử, cầu sách đơn.
(Hết chương)