Yukiko lưu lại Tokyo cho đến cuối tháng Ba. Vốn có thể ở đến ngày cưới, song cô muốn thong thả chào tạm biệt Sachiko và gia đình ở Ashiya. Cô lặng lẽ về Ashiya vào cuối tháng, đem theo thông tin từ Kunishima rằng đám cưới sẽ được tổ chức ngày 29 tháng Tư, đúng sinh nhật Thiên Hoàng, ở khách sạn Đế Quốc. Tử tước Mimaki do tuổi cao nên không thể tham dự, ngài sẽ để vợ chồng người con trai cả đại diện cho mình. Dòng họ Mimaki muốn tránh khoa trương nhưng tiệc vẫn phải tổ chức cho xứng tầm. Ngoài bạn bè, gia quyến ở Tokyo ra sẽ có rất nhiều khách khứa từ Osaka-Kobe đến dự. Dĩ nhiên cả họ Makioka, họ hàng của Tatsuo ở Nagoya và bà quả phụ Sugano từ Ogaku cũng đến. Thành thử đây sẽ là bữa tiệc trọng thể nhất trong thời điểm này. Mimaki nhân lúc đến Osaka, đã rủ Sachiko và Yukiko cùng mình đến thăm ngôi nhà. Đó là một ngôi nhà gỗ một tầng tương đối mới, nằm cách ga xe điện vài khu nhà về phía bắc, diện tích vừa đủ cho đôi vợ chồng và một người giúp việc.
Điều khiến họ đặc biệt hài lòng là một khoảng vườn rộng. Sau khi bàn bạc cách kê bàn ghế và trang trí, Mimaki mô tả kế hoạch trăng mật của mình: hai vợ chồng sẽ hưởng đêm tân hôn tại khách sạn Đế Quốc và lên đường đến Kyoto vào ngày hôm sau; chỉ ở Kyoto đủ lâu để hành lễ với Tử tước, rồi sẽ đi Nara, dành hai, ba ngày thưởng ngoạn mùa xuân của Cố đô Yamato. Nhưng nếu Yukiko thấy mình đã biết hết cả Yamato rồi, thì đi đâu gần Tokyo cũng được. Sachiko biết tỏng ý của Yukiko mà chẳng cần hỏi: Yukiko đã ngán vùng Kanto lắm rồi, Mimaki hãy đưa vợ đi Nara ấy. Mặc dù nhà Makioka ở gần đó nhưng họ không biết nhiều về những đền đài, phế tích ở Yamato, chẳng hạn như Yukiko chưa bao giờ trông thấy những bức bích họa ở Pháp Long Tự. Sachiko nhớ tới mấy con rệp, nếu Mimaki không đề xuất ở khách sạn thì chị đã gợi ý họ ở mấy lữ quán kiểu truyền thống. Mimaki cũng nói rằng Kunishima mới tìm được việc cho ông ta ở Công ty Máy bay Đông Á, họ có xưởng sản xuất gần Osaka, bởi ông có bằng kỹ nghệ hàng không, nhưng ông cũng hơi lo lắng vì từ lúc ra trường đến nay chẳng làm gì liên quan tới chuyên môn ấy, lại càng ngại vì nhờ ông Kunishima giới thiệu nên họ đưa ra mức lương khá cao. Nhưng để vượt qua giai đoạn khó khăn này thì ông sẽ cố gắng. Sau khi đi trăng mật về là Mimaki đi làm ngay, có thời giờ rảnh rỗi sẽ nghiên cứu kiến trúc truyền thống và một ngày kia trở thành kiến trúc sư thành công.
Khi Mimaki hỏi cô Út dạo này thế nào, Sachiko chột dạ, chị làm ra vẻ dửng dưng và trả lời rằng bữa nay cô Út không có nhà, nhưng con bé khỏe. Chẳng rõ Mimaki đã biết sự thật hay chưa, nhưng ông không hỏi thêm nữa. Ông chỉ ở đây có nửa ngày. Taeko đã trở về từ Arima với O-Haru, giờ đang nằm tại một bệnh viện phụ sản ở Kobe. Sợ gây sự chú ý, Sachiko không dám đến thăm, cũng chưa một lần gọi điện hỏi thăm sức khỏe em gái. Buổi tối sau hôm vào viện khoảng một ngày, O-Haru bỗng xuất hiện. Cô bảo, thai nhi đang nằm ở vị trí lộn ngược bất thường. Ông trưởng khoa nói lúc Taeko xuất phát đến Arima, cái thai hoàn toàn bình thường. Có lẽ do tác động của chuyến đi ô tô qua đường núi. Nếu phát hiện sớm thì có thể khắc phục kịp thời, nhưng giờ gần đến ngày sinh nở và thai đã tụt xuống khung chậu thì không còn cách nào nữa. Tuy nhiên, vị trưởng khoa trấn an gia đình chớ lo lắng quá, ông đảm bảo sản phụ sẽ sinh nở an toàn. O-Haru báo cáo xong thì quay về bệnh viện. Đầu tháng Tư đã qua, Sachiko vẫn không có tin tức gì, đáng nhẽ đứa bé ra đời rồi chứ, hay là đẻ con so nên thường trễ. Thời gian trôi qua, hoa anh đào bắt đầu rơi. Còn nửa tháng nữa là Yukiko sẽ được gả đi, nghĩ mà tiếc mỗi ngày xuân tất bật trôi qua. Gia đình muốn cân nhắc tổ chức một bữa tiệc đặc biệt để kỷ niệm những ngày cuối Yukiko ở nhà, nhưng chuyện ăn mừng càng lúc càng bị hạn chế. Vì sắc lệnh thắt lưng buộc bụng nên gia đình không thể nhuộm áo kimono cưới cho Yukiko, phải nhờ tiệm may Kozuchiya đi tìm đồ cũ. Từ tháng này, gạo bắt đầu được phát bằng tem phiếu. Kép Kikugoro cũng không còn lưu diễn mùa xuân Osaka, gia đình đành thỏa mãn với chuyến thưởng hoa anh đào còn trầm lắng hơn cả năm ngoái. Nhưng đây vẫn là nghi thức thường niên của họ, nên cả nhà quyết tâm ăn mặc nhã nhặn hết mức có thể, làm một chuyến dã ngoại tới Kyoto sáng đi tối về vào ngày 13. Sau khi đến ngắm cây anh đào rủ ở đền Heian, cả nhà vội vã đến khu ngoại ô kiến trúc Tây phương, xem qua loa những cây anh đào ở đó. Năm nay không liên hoan ở nhà hàng Trái Bầu, vắng cả Taeko. Bốn người ủ rũ ăn trưa bên hồ Ozawa, lặng lẽ uống rượu lạnh trong bát sơn mài rồi về nhà mà không biết mình đã thấy gì.
Một ngày sau, mèo Bell đẻ. Con mèo đã mười một hay mười hai tuổi gì đó, năm ngoái chửa đã khó khăn, bác sĩ thú y phải tiêm thuốc kích sinh. Năm nay, nó lại vật vã cả đêm để sinh con. Sachiko làm cho nó một cái ổ trong phòng kho tầng dưới, và gọi bác sĩ thú y. Chật vật mãi cuối cùng một cái đầu mèo cũng ló ra, Sachiko và Yukiko thay phiên nhau tóm lấy mà kéo. Hai chị em chẳng nói gì, nhưng đều nỗ lực hết sức mong cô mèo Bell sẽ đem lại may mắn cho Taeko. Thỉnh thoảng Etsuko giả vời đi vào nhà tắm để nhòm xem thế nào. Sachiko và Yukiko nói: “Đi đi, đây không phải chỗ cho con nít!” Đến khoảng 4 giờ sáng, ba con mèo con chào đời thành công. Hai chị em lau bàn tay dính máu bằng cồn, thay bộ kimono nhem nhuốc, vừa hay điện thoại reo lên. Sachiko hoang mang chạy vội ra nghe điện. Là O-Haru. Có chuyện gì thế? Đã sinh chưa?
“Chưa, vẫn chưa sinh ạ.” O-Haru đáp. Có vẻ là một ca sinh nở rất khó khăn, Taeko đã cố sức suốt hai mươi tiếng rồi. Ông trưởng khoa bảo, mới chỉ đau nhẹ và định tiêm thuốc, nhưng đã hết thuốc tốt nhập khẩu từ Đức và phải dùng thuốc nội nên không mấy hiệu quả. Taeko lăn lóc, rên rỉ. Từ tối qua cô chưa ăn gì, cứ nôn ra một chất nhầy kỳ quái màu đen. Cô nói: tôi biết các người không cứu nổi tôi đâu. Lần này kiểu gì tôi cũng chết. Ông bác sĩ vỗ về cô, nhưng y tá thì lo ngại tim Taeko có vấn đề. Người ngoài cuộc còn thấy rõ là nguy kịch tới nơi rồi, nên O-Haru mới đành phải bất chấp lời Sachiko dặn mà gọi điện. Sachiko thấy được tình hình không đủ rõ ràng. Chị cho rằng nếu Taeko cần thuốc Đức đi nữa, thì kiểu gì con bé chẳng có cách tìm ra. Bệnh viện nào cũng giấu kĩ một số lượng thuốc dành cho những bệnh nhân đặc biệt. Nếu con bé năn nỉ với ông trưởng khoa biết đâu lại được. Yukiko đứng bên Sachiko, giục chị đi tới bệnh viện. Lúc này không phải thời gian bàn chuyện tào lao nữa. Teinosuke đã tỉnh dậy, anh đồng tình với Yukiko. Gia đình đã đứng ra đảm bảo với Miyoshi sẽ chịu trách nhiệm về sự an toàn của Taeko và đứa bé, nên phải hành động. Anh sửa soạn cùng vợ đến bệnh viện và báo tin cho Miyoshi.
Vị trưởng khoa nghe nói rất có năng lực và cực kì tận tâm. Chính Sachiko đã giới thiệu ông với em gái, nhưng chị không quen biết ông. Chị đem theo vài loại thuốc tân dược như prontosil, betaxin, Coramine mà bấy giờ đã trở thành của hiếm. Miyoshi đã ở bệnh viện rồi. Taeko mắt rơm rớm bảo,“Chị đến rồi, tốt quá.” Hai chị em đã sáu tháng không gặp, tính từ mùa thu năm ngoái. Taeko khóc òa, bảo lần này chắc em không qua khỏi, dường như cô đang rất đau đớn. Thỉnh thoảng cô lại nôn ra một chất dịch đen đen, nhầy nhụa khó tả. Các y tá nói với Miyoshi rằng đó là những độc chất từ bào thai, được nôn ra khỏi miệng của người mẹ. Còn Sachiko thấy trông giống như phân su của trẻ con, hoặc tương tự gạch cua.
Chị lập tức chạy vào gặp trưởng khoa. Chị chìa danh thiếp của Tenosuke ra, cầm theo cả đống thuốc của mình mà lao đến, rít lên một cách có tính toán: Tôi rốt cuộc đã kiếm được những thứ thuốc này rồi, nhưng loại thuốc Đức mà chúng tôi cần thì không thấy. Ông làm ơn, dù Có phải bới tung cả đất Kobe này... giá nào chúng tôi cũng trả. Nhất định là ai đó... đâu đó. Ông bác sĩ hiền lành sớm đầu hàng, ông bảo chỉ còn một liều, đúng một liều thôi, cực kì miễn cưỡng đem thuốc ra. Vừa tiêm chưa đầy năm phút, Taeko đau đẻ dữ dội, Sachiko được chứng kiến công hiệu một trời một vực của thuốc Đức và thuốc Nhật. Sau đó Taeko được đưa vào phòng sinh, Sachiko, Miyoshi và O-Haru ngồi trên băng ghế ngoài hành lang nghe tiếng la của Taeko một, hai lần. Ông bác sĩ chạy tới phòng phẫu thuật với đứa bé trên tay, thỉnh thoảng trong nửa tiếng đồng hồ tiếp theo họ thấy có tiếng vỗ nghe rất đanh nhưng tiếng khóc chào đời thì chẳng thấy đâu.
Taeko được đưa trở lại phòng mình, ba người khác ngồi căng thẳng quanh giường cô. Họ vẫn nghe tiếng vỗ, có thể hình dung là bác sĩ đang làm công việc của mình. Một lúc sau y tá bước vào. Rất tiếc, đứa bé đã sống nhưng chết ngay lúc chào đời. Chúng tôi đã làm tất cả để cứu bé, tiêm cả loại thuốc Đức mà Sachiko đem tới nhưng vô hiệu. Bác sĩ sẽ cho mọi người biết chi tiết . Ông muốn đứa bé mặc trang phục do mẹ may cho. Cô y tá nói vậy, rồi lấy một bộ đồ trẻ con Taeko mang từ Arima lên.
Gần như ngay lập tức, ông bác sĩ bế đứa bé đã chết bước vào. Ông không biện minh dù chỉ một lời. Đây hoàn toàn là lỗi của ông. Vì đứa trẻ nằm ở tư thế bất thường nên ông đã tóm chân nó kéo ra, nhưng không hiểu sao lại tuột tay, rồi đứa bé bị sặc chết. Ông đã hứa nhất định mẹ tròn Con vuông, mà lại phạm sai lầm như vậy. Ông nói: tôi chẳng có gì để thanh minh, vừa nói vừa lau mồ hôi trán. Sachiko không thể nổi giận trước một vị bác sĩ đã nhận trách nhiệm về mình và hết lời xin lỗi về sai lầm đáng ra đã tránh được. Ông nói mãi, chìa đứa bé ra. Ông bảo: “Một bé gái. Cô bé mới sinh làm sao! Tôi đỡ đẻ nhiều lần rồi, chẳng phải nịnh chứ chưa thấy đứa bé nào xinh xắn, đáng yêu hơn thế này. Thật đau lòng, nếu không chết, lớn lên bé sẽ xinh đẹp lắm.” Mái tóc đứa bé được chải mượt, mặc chiếc váy cô y tá đã mang vào, hầu như ai cũng phải thổn thức đau đớn trước mái tóc huyền, làn da trắng và đôi má hãy còn ửng hồng. Ba chị em lần lượt bế đứa bé, chợt Taeko khóc nấc lên, cả Sachiko, Miyoshi, O-Haru cũng khóc. Sachiko nói, trông nó như búp bê vậy. Nhưng khi chị nhìn vào khuôn mặt trong suốt như sáp, đẹp đến kỳ dị kia, chị tự hỏi phải chăng những nỗi oán hận của Itakura và Okubata đã vận vào nó.
Taeko xuất viện một tuần sau đó. Teinosuke bảo anh không cấm cản Cô và Miyoshi, miễn cô nhớ tránh mặt gia đình một thời gian, và ngay lập tức cô đến ở cùng Miyoshi trong phòng trọ tầng hai mà họ thuê ở Kobe. Tối ngày 25, cô lặng lẽ về Ashiya tạm biệt vợ chồng Sachiko-Teinosuke và Yukiko, đồng thời gói ghém đồ đạc. Căn phòng trước kia từng thuộc về CÔ, giờ thật sặc sỡ với những món hồi môn của Yukiko. Trong góc trang trí chất đầy những món quà từ họ hàng, người quen ở Osaka. Chẳng ai ngờ Taeko lại là đứa có gia đình trước. Sau khi lục tìm những món đồ đạc nhờ Sachiko giữ hộ, Taeko chỉ gói lại những thứ mình cần, nói chuyện với người nhà trong nửa tiếng và lên đường đi Kobe.
Khi Taeko xuất viện thì O-Haru cũng trở về Ashiya. Có vẻ như cha mẹ O-Haru đã tìm được đối tượng cho con gái. O-Haru bảo xin phép nghỉ hai, ba hôm sau đám cưới của cô Yukiko.
Tương lai đã an bài. Sachiko nghĩ tới ngôi nhà hiu quạnh, cảm thấy như một người mẹ tiễn con gái về nhà chồng. Chị cứ đắm chìm trong khi suy tư, còn Yukiko thậm chí buồn tiếc hơn cả chị mỗi ngày trôi qua biết rằng Teinosuke và Sachiko sẽ đi tàu đêm lên Tokyo ngày 26. Gần đây cô bị đau bụng, sau khi uống liền tù tì mấy liều wakamatsu và arsilin, mấy ngày trước cô bị tiêu chảy. Bộ tóc giả đặt hàng từ Osaka được chuyển tới đúng hẹn sáng hôm đó. Yukiko thử đội xong bèn đặt vào góc trang trí, Etsuko đi học về cũng vội thử xem sao. Con bé bảo: “Đầu chị Yukiko bé thật đấy!” và chạy xuống nói đùa với mấy cô giúp việc trong bếp. Bộ kimono cưới trong hôm đó cũng được giao đến nơi. Yukiko nhìn mà thở dài, phải chi không phải là đồ cưới của mình. Sachiko nhớ lại bản thân chị hôm đám cưới cũng mặt ủ mày chau. Lúc các em hỏi tại sao, chị lấy đôi câu thơ ra trách:
Vu quy nào phải ai cũng thích,
Lựa áo quần chi, phí cả ngày.
Bệnh tiêu chảy của Yukiko kéo dài đến ngày 26, ảnh hưởng đến chuyến đi của cô lên Tokyo bằng tàu hỏa.
HẾT