Thành Đông Kinh vốn được xây dựng trên con dốc thấp, hoàng gia đại nội chiếm cứ chỗ cao nhất hướng về phía mặt trời, từ cửa cung đi xuống tới chỗ bằng phẳng, tuy chỉ có bốn tầng cửa cung, nhưng tầng cấp rõ ràng, vô cùng trang nghiêm.
Từ khi thái tổ đăng cơ tới nay, Tông Chính phủ đã đặt ở nơi này, có người thợ cao thủ phát hiện suối nước nóng, muốn lợi dụng nó để duy trì chút diễm sắc mùa xuân cho thành Đông Kinh mùa đông khốc liệt, tuy hao phí lớn, nhưng ngụ ý sâu xa.
Phải đào sâu ba thước mới khiến suối nước nóng xuất hiện, sau đó làm một cái ao sen trong Tông Chính phủ, lấy suối nước nóng bao quanh, lấy sen Thái Hồ trồng bên trong, thế nên mới có cảnh sen đỏ nở rộ giữa mùa đông, người bình thường không được thấy một lần.
Suối nước nóng sau khi chạy quanh ao, dư nhiệt cũng không bị lãng phí, có ống nối tiếp với suối nước nóng, đầu gắn thủy thú phun nước nóng vào ao bạch ngọc, mùa đông hơi nước mịt mù, thường có tuyệt sắc giai nhân tắm rửa ở đây, có thể xưng thiên đường hạ giới.
Tiểu Xảo Nhi men theo bùn lầy lội tạo thành đường màu đen, bất giác đi vào rừng hạnh, đây cũng là sản vật thái tông để lại, rừng hạnh trăm mẫu chính là cảnh trí đệ nhất trong thành.
Vào mùa đông rừng hạnh chẳng có gì đáng ngắm, cành lá khẳng khiu trơ trịu bị tuyết bao phủ, thế nên không có binh sĩ trông coi, nếu là mùa xuân nó sẽ thành nơi tài tử giai nhân ngắm hoa hạnh, vì hoa hạnh nơi này nở hoa sớm hơn nơi khác tận mười ngày.
Rừng hạnh tuyệt tích bóng người, Tiểu Xảo Nhi đi vào nơi sâu nhất, cũng chính là nơi gần tường sau Tông Chính phủ nhất.
Bất chấp bùn đất Tiểu Xảo Nhi nằm xuống, áp tai lên lá khô nghe động tĩnh, quả nhiên dưới đất có tiếng nước chảy róc rách truyền ra.
“ Khoảng cách hơi xa, thời gian khó khống chế, hiệu quả không thể dự tính.”
Thiết Tâm Nguyên đầu bị thương không tiện gặp người ngoài, vì thế Vương Nhu Hoa vừa sáng sớm đã tới ngõ Tảo Trùng giám sát chuyện khai trương cửa hiệu mới.
Tối qua đánh nhi tử bị thương, nàng cũng không vui gì, lấy nắm tay khẽ đấm ngực tưng tức, mang nụ cười lấy lệ với thợ mộc tới hiệu làm việc.
Thợ mộc lớn tuổi cũng đành, thợ mộc trẻ theo cha học nghề khiến Vương Nhu Hoa liếc nhìn vài cái.
Con nối nghiệp cha cũng bình thường, nhìn thợ mộc trẻ mặt mũi sưng tím đo đạc gỗ như thật, Vương Nhu Hoa thấy hôm qua mình đánh nhi tử thật ngốc.
Nó dù sao cũng chỉ là đứa trẻ, tuy từ nhỏ hiểu chuyện khiến người ta dễ quên mất điều đó, nhưng nó vẫn là trẻ nhỏ, con nhà người ta ở tuổi ấy là lúc chó chê mèo ghét, con mình rất ít khi gây phiền toái, bị thương như thế cũng là lần đầu.
Không hiểu sao Vương Nhu Hoa thấy lòng không yên, nàng luôn là người quyết đoán, bỏ việc đó, gọi Cố đại tẩu giúp mình trông coi tiến độ, đánh xe ngựa chạy nhanh về nhà, nếu hôm nay không nói chuyện đàng hoàng với nhi tử, lòng không thoải mái.
Tuyết đã bao phủ cả thành, đường phố rất hiếm người đi lại, đã cuối năm rồi, nhiều người tới kinh thành làm ăn đều đã trở về, làm ăn tất nhiên quan trọng, về nhà thăm cha mẹ người thân cũng rất quan trọng.
Xe ngựa chạy trên đường trải đá không nhanh được, vó ngựa cứ trượt luôn, con ngựa đã quen đường, không cần Vương Nhu Hoa điều khiển tự biết về nhà.
Vừa đẩy cửa chạy vào sân, Vương Nhu Hoa thấy nhi tử ngồi trong cái giỏ lớn, bị hai quân sĩ kéo lên tường thành.
“ Các ngươi mang nhi tử ta đi đâu?” Vương Nhu Hoa cuống lên, lao tới cố bám lấy giỏ, nhưng không với tới:
Vương Tiệm đứng trên tường thành cười hăng hắc:” Còn đi đâu, bệ hạ muốn gặp mặt yêu nhiệt nhà ngươi.”
“ Mẹ, con không sao đâu, mẹ đừng lo.” Thấy mẹ sợ tới mức nói không lên lời nữa, Thiết Tâm Nguyên bắc tay làm loa nói vọng xuống.
Tên hoạn quan khốn kiếp đó không để cho mẹ con người ta nói chuyện thêm vài câu, cứ thế ra lệnh thị vệ mang Thiết Tâm Nguyên đi rồi phăm phăm đi trước, sợ mất suất đầu thai sao mà phải vội thế, Thiết Tâm Nguyên ác độc nghĩ.
Vương Tiệm kẹp hai chân đi có vẻ nhàn nhã, kỳ thực tốc độ rất nhanh, do bước những bước ngắn mà nhanh, lại được áo bào che đi, nên trông giống lướt trên mặt đất.
Thị vệ xách giỏ trúc chứa Thiết Tâm Nguyên phải sải bước lớn mới đuổi kịp.
Hoàng cung cũng chẳng có gì ghê gớm, đâu phải chưa tới bao giờ, đại khái toàn thấy tường, cột với nhà mà thôi, chẳng có gì đáng ngắm hết. Không rõ qua bao nhiêu chỗ rẽ, bao nhiều điện lâu, bao nhiêu cánh cổng, dọc đường ngoại trừ thị vệ ra thì chẳng có lấy một cái bóng ma, làm Thiết Tâm Nguyên háo hức đợi xem chất lượng mỹ nhân trong hậu cung của Triệu Trinh phải thất vọng.
Thiết Tâm Nguyên cũng dự kiến rồi sẽ có ngày hoàng đế triệu kiến mình, y tính toán chuyện này từ lâu, tặng áo giáp cũng là một phần kế hoạch đó, nhưng không ngờ lại là lúc hình tượng của mình tồi tệ nhất.
“ Vương thúc, tiểu tử như thế này đi gặp bệ hạ không hay đâu.”
Rõ ràng Vương Tiệm cực kỳ hài lòng với cách xưng hô này, phẩy phất trần, nụ cười thân thiết thêm ba phần:” Không sao hết, ngươi cho rằng trông ngươi trắng trẻo mịn màng đáng yêu thì bệ hạ sẽ đánh giá cao hơn một bậc à? Nhầm, đầu sưng u trán bầm tím này bệ hạ mới có ấn tượng.”
Câu này có lý, Thiết Tâm Nguyên cười méo xẹo:” Vương thúc, lần này thúc kiềm chế chút, từ hồi được thúc tâng bốc thành thần đồng, da thịt tiểu tử chưa bao giờ yên lành, vừa rồi thúc còn dọa mẹ tiểu tự hết hồn.”
Vương Tiệm có giọng cười nghe lúc nào cũng rất âm hiểm làm Thiết Tâm Nguyên không hiểu ý hắn ra sao.
“ Mẹ ngươi ấy à, mẹ ngươi có thể gọi là kỳ nữ, chút chuyện ấy căn bản không để vào mắt, bệ hạ bất kể thế nào cũng không làm khó một đứa bé. Ngươi xem hồ ly chẳng phải cũng chạy theo à, đó là viện binh mẹ ngươi phái đấy. Không cần lo, mẹ ngươi không phải nữ nhân tầm thường.”
Thiết Tâm Nguyên quay đầu nhìn thấy hồ ly nhảy phốc vào giỏ, bốn móng dấm lên bụng mình, thè lưỡi ra thở như chó, chẳng biết nó học ai, sờ sờ tai hồ ly, ướt sũng, đây mới là chỗ nó tiết mồ hôi mà.
Mồ hôi hồ ly không dễ ngửi chút nào, chua chua, nên Thiết Tâm Nguyên lau tai cho nó xong là vứt khăn đi.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.