Đợi khi vết bầm tím trên mặt Thiết Tâm Nguyên biến mất, cục u trên đầu xẹp xuống, y ngay lập tức chạy tới ngõ Phá La, được Tiểu Xảo Nhi dương dương đắc ý đưa tới thiết bị chiết tách dầu hỏa thô sơ của hắn.
Cằm Thiết Tâm Nguyên muốn rớt ra ngoài.
Một cái hố đất lớn, một cái bếp củi lớn, thêm vào cái ống sắt lớn chứa đầy dầu thô, trên ống có hai ống sắt dài cao thấp khác nhau, chính là thiết bị luyện dầu của hắn.
Tiểu Linh Nhi đang liên tục cho củi vào bếp, Tiểu Phúc Nhi hứng dầu nhỏ từng giọt từ hai ống sắt dài cao thấp khác nhau, ống cao chảy ra nhất định là xăng, còn ống thấp là dầu ma dút.
“ Sẽ ... sẽ ...sẽ nổ đấy!” Thiết Tâm Nguyên lắp bắp rất lâu mới nói được một câu hoàn chỉnh, tên này gan nuốt búa rồi:
“ Nổ hai lần rồi, có điều ta làm ống dài ra ..” Tiểu Xảo Nhi tỉnh bơ đáp:
Thiết Tâm Nguyên sởn gai ốc:” Có ai làm sao không?”
“ Không, một lần Tiểu Phúc Nhi bị thổi lên mái nhà, không thành vấn đề, hì hì, ta thử rồi, rất hữu dụng, chỉ là thứ đó cần kín, nếu không vừa làm ra một buổi tối là chạy mất nửa rồi.”
Nơi Tiểu Xảo Nhi dùng luyện dầu là nhà trong cùng ngõ Phả La, nơi này gần miếu thổ địa, xa hơn một chút là bãi tha ma cũ, đây vốn là ngoại thành trước khi Đông Kinh mở rộng.
Dù sao nó vẫn là nơi hoang vu nhất trong thành, cái miếu thổ địa đã nhiều năm không có hương hỏa, còn bị sập một nửa, hồ ly và thỏ thường xuyên qua lại, qua bãi tha ma kia chính là vườn rau của Đại tướng quốc tự.
Mùa đông vườn rau không có rau nên hòa thượng trông vườn cũng về chùa, nên nơi này hoang vu như hãi người.
“ Chả lẽ nổ hai lần không ai chú ý?”
“ Nơi này không phải mấy ông bà cụ già cô đơn thì cũng là sắp chết không ai chiếu cố, ai lại lắm chuyện đi tìm hiểu?”
Thiết Tâm Nguyên không yên tâm:” Cái ống sắt to kia ngươi làm thế nào, nếu rò một ít dầu ra thôi sẽ là đại họa, tin ta đi, lúc đó không đơn giản là thổi Tiểu Phúc Nhi lên mái nhà đâu.”
Tiểu Phúc Nhi không coi lo lắng của Thiết Tâm Nguyên ra cái gì, dùng tay gõ rầm rầm vào ống sắt:” Tay nghề của Lưu Đại Chuy đấy, hắn nói nếu chỉ lọt một giọt nước ra thôi cứ lấy chùy đập vỡ đầu hắn, tiền công người ta cũng trả lại không thiếu một đồng.”
“ Vậy sao còn nổ hai lần?”
“ Ta đốt đấy, để thử xem lời ngươi nói có đúng không.” Tiểu Xảo Nhi cười khoái trá:” Một cái thùng nhỏ nổ cách mười bước còn đưa Tiểu Phúc Nhi lên mái nhà, quá lợi hại.”
Thiết Tâm Nguyên muốn bóp cổ thứ khốn kiếp này, rống lên:” Từ hôm nay trở đi không cho các ngươi làm bừa, các ngươi còn chưa hiểu hết sự đáng sợ của nó, may không ai làm sao, nếu không đời này ta không sao vui vẻ được nữa.”
“ Thôi đi, ta mới là chuyên gia, chuyện này không nghe ngươi, ngươi an bài xong chưa, sắp Tết rồi.” Tiểu Xảo Nhi khịt mũi coi thường:
Văn vô đệ nhất, võ vô đệ nhị, người càng tài giỏi càng không tin người khác trong lĩnh vực sở trường của mình, Thiết Tâm Nguyên tự hiểu về kỹ thuật mình không bằng Tiểu Xảo Nhi, nhưng nhận thức của y về thứ này rõ ràng hơn trăm lần:” Dù chuyện này không làm nữa cũng không cho ngươi làm bừa, gần đây ta bị mẹ đánh, nói không được tùy tiện thử khống chế thứ mình không thể khống chế.”
..................... ...........................
Dương Hoài Ngọc đã quỳ trong từ đường ba ngày.
Bốn mặt từ đường trống trải, gió lùa lạnh lẽo vô cùng, hai tay hắn đã sưng phồng cả mảng, mặt cũng xước xát vì lạnh, nhưng lưng hắn vẫn thẳng tắp.
Dương phu nhân ngồi trên ghế bên cạnh, ôm cái lò sưởi, thần sắc nghiêm nghị, hồi lâu thấy Dương Hoài Ngọc không nói năng gì, lên tiếng:” Nếu ngươi muốn làm đứa con bất hiếu của Dương gia, vậy ngươi mọi Dương gia cho thứ ngươi thì ngươi phải trả lại.”
Dương Hoài Ngọc chậm rãi nói:” Mẫu thân đã làm nhiều việc như thế, mục đích cuối cùng chẳng qua chỉ là muốn tước đoạt sản nghiệp của con thôi, sao không nói sớm? Giờ con lấy khế ước trang tử và cửa hiệu giao lại là được, có gì khó đâu.”
Dương phu nhân mặt trắng bệch, nghiến răng nói:” Rốt cuộc ngươi muốn làm gì, chức giáo úy cũng không làm, hôn sự tốt như thế cũng bỏ, hùng tâm năm xưa đi đâu rồi? Sao gặp chút trở ngại đã tự cam lòng sa đọa?”
Hùng tâm tráng chí đi đâu? Từ lâu mộng tưởng của hắn nhi đã là làm quan lớn, cưỡi tuấn mã, ôm mỹ nhân, con cháu quây quần bên gối, coi đó là chuyện vui nhân gian, có vẻ đó là chuyện Dương gia trưởng tử nên làm, nhưng đó là cái thứ hùng tâm tráng chí gì chứ? Dương Hoài Ngọc không trả lời mỉm cười đứng dậy, chắp tay nói: “ Mẫu thân, chẳng phải muốn Nhị đệ cưới Tô Mi sao, nhường cho nó, nếu Tô Mi không phản đối thì hài nhi cũng chẳng có gì để nói.”
Dương phu nhân không phủ nhận chuyện này, lạnh lùng nói:” Cho dù ngươi đoạt được võ trạng nguyên thì sao nào, chẳng qua là tu vũ lang vũ huân tứ thập tam cấp, so với chức hàm hoàng thành phó sứ trước kia còn kém chín cấp, mất bao nhiêu thời gian mới bù đắp được?”
Thực sự là đạo bất đồng bất khả thuyết, nhẫn nhịn đã ba ngày, coi như đủ thể hiện thành kính với tổ tiên, Dương Hoài Ngọc không áp chế lửa giận nữa, ngôn từ trở nên kịch liệt:” Mẫu thân khỏi nói thêm, chiều nay có thể đi tiếp nhận trang viện và cửa hiệu rồi.”
Dương phu nhân đập sầm lò sưởi xuống đất, quát:” Ngươi, ngươi là thằng bất hiếu.”
Dương Hoài Ngọc nhìn bầu trời âm u, có lẽ không bao lâu nữa trời sẽ có tuyết rơi, lòng hắn lúc này bình lặng tới không ngờ, thậm chí còn nghĩ tới cả chuyện thời tiết, cứng cỏi đáp:” Dương Hoài Ngọc này có phải đứa tôn tử bất hiếu không thì tự có trời cao vằng vặc chứng kiến.”
Nói xong sải bước rời từ đường.
Dương phu nhân toàn thân run rẩy:” Ngươi bước ra khỏi đây thì đừng có quay lại nữa.”
Dương Hoài Ngọc chỉ dừng lại chốc lát, hiên ngang bước qua ngưỡng cửa, đi một mạch không quay đầu lại.
---❊ ❖ ❊---