Ngân Hồ

Lượt đọc: 60714 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Q1-Chương 112
kẻ nào ném đá gợn ao nước? (1)

Tiểu Xảo Nhi còn chưa làm xong thiết bị châm lửa, nhưng chuyện này Thiết Tâm Nguyên kkhông nên xen mồm vào, nếu không hắn sẽ nổi điên. Hắn làm một cái hộp gỗ, bên trong có người sắt nhỏ, tay cầm búa, chỉ cần xoay thừng buộc trên người là người sắt sẽ điên cuồng đập đá lửa trước mặt ...

Tóm lại là theo tính toán của Thiết Tâm Nguyên, cái hộp đó phải trì hoãn được nửa canh giờ.

Suy nghĩ của y là buộc hương lên dây cháy, hương cháy nửa canh giờ sẽ đốt tới dây cháy, vừa nói ra là Tiểu Xảo Nhi trở mặt.

“ Xảo ca nhi, ngươi coi như đốt gian nhà cỏ đi, ngươi nghiêm trọng hóa nó quá mức nên tính toán quá phức tạp, ngươi nên biết, cách thức đơn giản nhất mới hữu hiệu nhất.” Thiết Tâm Nguyên hết lời khuyên giải:” Giống như cái cơ quan của ngươi, quá phức tạp nên khả năng xảy ra sai sót càng cao.”

Tiểu Xảo Nhi trầm mặc rất lâu mới nói:” Giống như cái gậy và con cóc hả?”

Thiết Tâm Nguyên gật đầu lia lịa:” Đúng thế, ngươi nghĩ xem chỉ cần cho một que trúc vào gậy rỗng, sau đó dùng miệng thổi mạnh, tính chuẩn xác rất cao.”

“ Ta biết nọc độc cóc sẽ khiến kẻ đó ngứa ngáy vô cùng.” Tiểu Xảo Nhi cười gian:” Tưởng thế nào, ha ha ha.”

Mắc bẫy rồi, tên này vừa rồi cố ý làm khó mình, rồi giả vờ giận, khiến mình xuống nước giải thích, thôi vậy dù sao tại mình chọc hắn trước:” Khi đó quân giáo trường đông nghìn nghịt, ai ai cũng muốn tới gần võ sĩ sắp đoạt khôi, sao chú ý tới mấy đứa bé.”

“ Vậy chúng ta sẽ loại bỏ tất cả những người uy hiếp tới hắn?”

“ Từng việc thôi, giờ xử lý chuyện Bộc vương trước, Dương Hoài Ngọc sau.”

“ Cảm giác này rất tốt, ta thích, ai mà ngờ được toàn bộ Đông Kinh bị mấy đứa nhóc quấy tung trời.” Tiểu Xảo Nhi phấn khích nói: “ Tốt rồi, nếu ngươi muốn ổn thỏa, ta thấy chúng ta nên mua lấy nơi này làm công xưởng.”

Thiết Tâm Nguyên ngẩn người:” Í, ngươi lấy đâu ra tiền?”

Tiểu Xảo Nhi xòe tay ra, cười khùng khục:” Ta thấy ngươi có mấy viên bảo thạch giá không rẻ ...”

....................... ............................

Tô Mi ngồi lặng lẽ trước bàn trang điểm, để nha hoàn chải từng sợi tóc đóc đen suôn mượt, đối diện là một cái gương lớn hình củ ấu, trong gương là một mỹ nhân tuyệt sắc, khuôn mặt hoàn mỹ, lông mày thanh tú, đôi mắt sáng như ánh trăng, khiến nha hoàn nhìn cũng ngây ngất, thế nhưng mỹ nhân trong gương nhíu mày, thoáng u sầu giống như mực nhỏ trên giấy từ từ lan đi.

Đa tình tự cổ đau li biệt;

Sao chịu thấu tiết thu tàn gió rét!

Đêm nay tỉnh rượu nơi nào?

Bờ dương liễu gió mai trăng khuyết.

Khẽ ngâm đoạn thơ ưu mỹ thương cảm của bài Vũ Lâm Linh, Tô Mi lẩm bẩm nói với bản thân:” Tên mãng phu đó dùng sinh mệnh đánh cược, ngươi phải làm sao?”

Mỹ nhân trong gương vẫn nhíu mày.

................ .......................

Thiết Tâm Nguyên không thích vóc người thấp bé của mình bây giờ, nói chuyện với người khác rất thiệt thỏi, dù là ai cũng phải ngẩng đầu lên mới được.

Cho nên y ngồi trên lan can, như thế ít nhất có thể nhìn ngang Dương Hoài Ngọc đang bi phẫn:” Đã nói rồi, nếu huynh không ra tay, ta sẽ giúp.”

“ Đấy không phải giúp mà là hại ta, Tô Mi hiện nhất định hận chết ta rồi.”

“ Để hận thù choán hết tâm trí Tô Mi còn hơn là để nàng rảnh rỗi tơ tưởng tới nam nhân khác, từ yêu sinh hận, huynh nghe thấy câu này chưa? Ta thấy nói ngược lại cũng được, từ hận sinh yêu càng khiến người ta hoài niệm vô cùng.”

“ Không được.” Dương Hoài Ngọc ôm đầu ngồi xuống đất:” Tô Mi không phải nữ tử bình thường, nàng sẽ không khuất phục đâu.”

Thiết Tâm Nguyên dửng dưng ném hạt đậu vào mồm:” Vớ vẩn, với nữ nhân bị gia giáo lễ pháp ước thúc như Tô Mi, giờ chỉ cần huynh chạy tới Tô gia phi lễ với nàng, đảm bảo tháng sau cử hành hôn lễ ngay, còn nàng ấy có hận huynh cả đời không, nói thật, liên quan quái gì tới ta. Ta chỉ cần hoàn thành lời hứa với huynh, đưa Tô Mi lên giường huynh là thành công.”

Dương Hoài Ngọc rống lên:” Ta không hạ lưu như ngươi.”

Thiết Tâm Ngưu cười khanh khách:” Thôi nói đi, Tô Mi ra điều kiện gì với huynh, đồng dao đã truyền bá mười ngày, nàng ấy hẳn cũng đã có động tĩnh, điều kiện này huynh không giải quyết được hả? Nói ra ta nghĩ cách.”

Dương Hoài Ngọc thở dài, gặp phải thằng nhóc quỷ quái này đúng là vận xui của mình, đưa ra một tờ giấy màu lam nhạt:” Tô Mi muốn từ hôn, lại không muốn nói rõ, yêu cầu ta làm ra bài thơ không kém ( Vũ Lâm Linh) của Liễu Vĩnh ...”

Đương thế thi ca của Liễu Vĩnh được công nhận là đệ nhất, Thiết Tâm Nguyên bĩu môi đọc thư:” Chữ rất đẹp, chữ Tiểu Giai viết đầy phóng thái lẳng lơ, nữ nhân này của huynh làm người ta đau đầu, đừng nói với ta là nàng ấy có đôi mắt hoa đào.”

Hai tay Dương Hoài Ngọc đã co giật chắc đang kiềm chế không nắm đầu Thiết Tâm Nguyên bẻ rắc một cái, nghiến răng nói:” Quan trọng là bài thơ, không phải chữ.”

“ Ài, Vũ Lâm Linh, một khúc từ truyền từ giáo phường thời Đường mà thôi, nghe đâu năm xưa Đường Huyền Tông sau khi siết cổ Dương Quý Phi, tới đất Thục gặp mưa liên miên, trên sạn đạo nghe tiếng chuông, vì tưởng niệm Dương Quý Phi mà làm ra bài thơ này, về sau Liễu Vinh sử dụng.”

Thiết Tâm Nguyên mồm không ngừng nhai, cũng không ngừng khinh bỉ:” Một tên phụ lòng giết chết lão bà, đêm nằm mơ mây mưa với lão bà mình giết chết, có gì hay đâu, chẳng trách mà bệ hạ không thích Liễu Vĩnh chút nào, còn cảnh cáo ta không được học theo. Ta cũng không thích, huynh xem xem, tên khốn đó dạy một nữ tử nhà lành thành cái gì rồi?”

“ Hả, thứ này còn lý giải như vậy à?” Dương Hoài Ngọc vừa mới nghe thấy tên Liễu Vĩnh thì đã tuyệt vọng, không ngờ mỹ từ làm ngây ngất vô số người, trong miệng Thiết Tâm Nguyên lại giải thích như vậy:

“ Hừ, Tô Mi dùng bài thơ này là đã tự biến mình thành tầm thường, Tô gia là nhà đọc sách chân chính, còn Liễu Vĩnh bị bệ hạ phê phán là thứ hại hoại trong văn nhân, nàng phải theo bước chân của bệ hạ mới đúng, giờ lại lấy thi từ của Liễu Vĩnh ra làm khó thanh niên có tương lai như huynh là sai lớn.” Thiết Tâm Nguyên thao thao bất tuyệt, học giọng điệu của Quách tiên sinh, nghiêm nghị nói:” Lập thân bất chính, nói gì cũng sai, huynh cần gì phải bận tâm?”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »