Ngày Mai Tôi Sẽ Khác

Lượt đọc: 998 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 68

Trời tối, hơi lạnh. Trên ban công căn hộ của Jérôme, tôi rùng mình khi ngắm thành phố lấp lánh ánh đèn. Ý tưởng ngu ngốc là nhảy qua lan can vừa lướt nhanh qua tâm trí của tôi, nhưng từ đây tôi đã thấy cái bạt tai mà bà Roudan sẽ giáng cho tôi khi tôi lên đến thiên đường. Mặt khác tôi không hoàn toàn dám chắc là mình sẽ tới được đó, nhất là khi lũ mèo và chín kiếp của chúng vẫn còn quyền tự do phát biểu ý kiến. Bữa tiệc ly hôn của Jérôme diễn ra tốt đẹp. Tôi có cảm giác là một vài người lúc đến còn độc thân, khi ra về đã có đôi có cặp. Jérôme trò chuyện với vợ cũ của lần kết hôn đầu tiên. Họ cười đùa cùng nhau. Sẽ thật buồn cười nếu họ kết hôn lại… Tôi quan sát họ từ bên ngoài qua lớp cửa kính. Tôi cũng nhận ra sứ giả của số phận, một anh chàng hài hước với cái đầu sóc. Anh ta nói chuyện với một cô gái xinh đẹp có mái tóc cắt rất ngăn. Chắc hẳn anh đang hỏi cô về điều ngu ngốc nhất cô đã làm trong đời. Có thể là kiểu tóc của cô ấy. Còn nghiêm trọng hơn.

Nếu anh ta đến hỏi lại tôi điều đó, tôi đã biết phải trả lời như thế nào: hành động thiếu suy nghĩ nhất của tôi là làm cho người đàn ông mà tôi yêu quay lưng lại với mình. Một vài giờ trước đó, chúng tôi đã có toàn bộ cơ hội. Còn đủ thời gian để anh ấy đề nghị tôi bỏ trốn với anh ấy. Còn đủ thời gian để chúng tôi ôm hôn và cảm nhận sức mạnh của tình cảm mà có thể chúng tôi chia sẻ cùng nhau. Tôi còn có thời gian để khiến anh ấy từ bỏ kế hoạch. Nhưng giờ thì chúng tôi không làm như thế được nữa.

Sự tin tưởng là nền tảng của tất cả. Đáng ra tôi phải tin tưởng anh ấy, phải để anh ấy hạ bài bất cứ khi nào anh muốn và đừng táy máy gì vào ván bài của anh. Nếu tối nay Jérôme tổ chức cuộc bầu chọn Hoa hậu Thất Bại, chắc chắn là tôi sẽ lĩnh cúp trong tay. Mất Ric, còn điều gì tồi tệ hơn thế có thể đến với tôi? Hình ảnh anh rời căn hộ của tôi, giọng nói của anh nói với tôi rằng chúng tôi không gặp nhau nữa thì hơn, nỗi đau đè nặng trong ngực tôi, không bao giờ tôi có thể quên. Những vết sẹo này không nhìn thấy, nhưng ta luôn cảm nhận thấy.

Khi tôi già đi, cô đơn, bị tổn thương sau nhiều thập kỷ cùng nỗi nhớ nhung người mà tôi biết chính là người đàn ông của đời mình, chắc chắn tôi sẽ ôm bức ảnh duy nhất của chúng tôi mà tôi có, một ngày Chủ nhật đẹp trời bên chiếc xe to tổ chảng của Xavier.

Mười ngày nữa, sẽ đến ngày tiền định và Ric sẽ trộm những món đồ trang sức trong tủ kính số 17. Anh là một tên trộm, nhưng tôi lại không thể chỉ trích hành vi phạm tội mà anh sẽ thực hiện. Thậm chí tôi còn chúc anh thành công và tìm thấy hạnh phúc mà tôi đã không có khả năng ban tặng cho anh. Nhưng, tận sâu thẳm đáy lòng, tôi biết rằng không ai có thể cho anh nhiều hơn những gì tôi sẽ làm cho anh. Cũng chưa hẳn. Sự thật duy nhất, đó là sẽ không ai có thể cho tôi điều mà anh đã mang đến cho tôi.

Ric không phải kẻ phạm trọng tội. Nếu anh xấu xa, anh đã không có ánh mắt đó, lời nói đó, hành động đó. Khi nói ra điều này, tôi không hề mù quáng bởi tình yêu. Nếu anh chỉ là một kẻ côn đồ tầm thường, anh đã không phát bệnh khi ngày hành động tới gần. Khi tôi nghĩ rằng thêm vào đó mình đã làm phức tạp thêm cuộc sống của anh đến độ anh muốn cắt đứt đồng minh duy nhất, người tưởng như đã khiến anh vui vẻ hơn một chút… Thật ngu ngốc.

Trong phòng khách nhà Jérôme, tôi thấy tất cả những người bạn của anh ấy đang cười đùa vui vẻ. Nhiều người chờ đợi cuộc gặp gỡ sẽ mang tới cho cuộc sống đơn giản của họ một thứ gì đó khác đi. Tôi thì đã bỏ lỡ may mắn của mình, tôi đã để mất lượt.

Tôi khó mà tận hưởng niềm vui khi lòng đang rối bời. Tôi thích nhìn vào màn đêm hơn, nhìn về phía mặt trăng mờ ảo vì bị mây che khuất. Tôi nghe tiếng gió thổi. Từng chút một, tôi không nghe thấy gì nữa ngoài tiếng của anh. Làm thế nào để tôi sửa chữa sai lầm của mình đây? Tôi phải làm gì để giúp Ric? Làm thế nào để cho anh ấy thấy được tất cả những gì tôi có thể làm? Bằng cách nào tôi có thể bảo vệ anh ấy?

Nhờ một lỗ thủng trong đám mây, mặt trăng đột nhiên xuất hiện, rõ nét và sáng lung linh. Vẻ đẹp của nó soi rọi tâm trí tôi, và như trên bầu trời, sương mù giãn ra trong chốc lát. Tôi vừa nảy ra một ý tưởng. Tôi đã hứa với các bạn là sẽ kể với các bạn điều điên rồ nhất mà tôi từng làm trong đời. Chính xác là vào thời điểm này, một ngọn lửa nhỏ từ đáy sâu tuyệt vọng đã giúp nó tượng hình. Tôi có giải pháp cho tất cả những vấn đề của mình, có câu trả lời cho tất cả những câu hỏi của mình. Tôi sẽ đi trộm những món đồ trang sức trước khi Ric làm việc đó.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Tiến »