Xavier hay kể rằng, ngay trước khi tác chiến, người lính đặc công im lặng để tập trung tốt hơn. Đó chắc chắn là lý do vì sao chính cậu ấy cũng không nói một lời nào khi chở chúng tôi đến ngôi nhà của bà Albane Debreuil, người mà chúng tôi đã hẹn gặp.
Xavier mặc đúng bộ đồ sẫm màu mà cậu đã mặc ở đám tang của bà Roudan. Trong lần đó, ăn vận như vậy và đứng gần linh cữu, cậu ấy trông giống nhân viên nhà đòn – sự thạt không phải như vậy. Lần này, khi lái chiếc xe bọc thép đầy ấn tượng, trông cậu như một vệ sĩ, mà chỉ bằng một động tác ấn nút bí mật cũng có thể bắn ra tên lửa từ cánh cửa trượt được giấu kỹ - đây cũng không phải là sự thật.
Chiếc xe mạnh mẽ lướt dọc theo những con phố. Qua khung kính nhạt màu, tôi thấy người qua đường quay lại nhìn chiếc xe.
Tôi ngồi ở băng ghế sau, cạnh bác Bergenot. Bác ấy mặc một chiếc áo choàng lông thật đẹp. Tuy được làm từ sợi tổng hợp và hơi quá chật nhưng chiếc áo vẫn phát huy công dụng của nó. Tuy nhiên, nhờ Léna trang điểm và làm tóc, bác thực sự giống tỷ phú người Nga, nhân vật mà bác hóa thân trong kế hoạch của tôi. Chiếc cằm vênh lên đầy oai vệ, nét quý tộc trên khuôn mặt cộng với vẻ tự tin trong ánh mắt có được khi đã bán hơn hai triệu cái bánh mì và từng ấy cái bánh sừng bò cho bất kỳ ai.
Tôi mặc bộ quần áo lịch sự màu xám ngọc trai, có phần hơi nghiêm chỉnh mà Géraldine đã cho tôi mượn. Tôi nghĩ là bộ đồ không hợp với tôi bằng cô nàng, nhưng tôi không phải là người mà bà Debreuil sẽ nhìn.
Vào giây phút này, tôi không muốn chùn bước trước việc mà chúng tôi sắp làm. Tôi không muốn nghĩ một giây nào đến tình huống mà tôi đã lôi kéo những người làm nên cuộc đời tôi tham gia. Từ vài phút trước, Sophie chắc chắn đã đến khu lãnh địa của gia đình Debreuil, cô ấy đóng giả nhà báo, đến để lưu lại cuộc gặp gỡ đầy hứa hẹn giữa người thừa kế của một trong những thương hiệu xa xỉ lớn nhất nước Pháp và một nữ doanh nhân kếch xù, người có thể đưa ra những giải pháp phát triển thương hiệu hơn nữa ở tầm quốc tế.
Chiếc xe rời đại lộ lớn để đi vào những con phố hẹp hơn. Dù Xavier cho xe ngoặt với tốc độ nào, phần giảm xóc của xe vẫn giữ chúng tôi ngồi thẳng một cách thoải mái tuyệt đối. XAV-1 quả thật là một chiếc xe phi thường. Qua kính chiếu hậu trong xe, tôi bắt gặp ánh mắt của Xavier. Ngay trước khi bước vào cuộc chiến, người lính đặc công cũng có quyền tự hào về những gì anh ta đã hoàn thành. Bác Bergerot cũng ấn tượng với chiếc xe. Bác hầu như quên đi những điều không hay mà bác dự định làm cùng tôi. Vừa mới một giờ trước đây, cả hai chúng tôi còn ở trong guồng làm việc của cửa hàng, nhưng khi chúng tôi hạ rèm để đóng cửa hàng lúc trưa, bối cảnh đã thay đổi. Tấm màn này hạ xuống để một tấm màn khác được kéo lên.
Bác ấy quay về phía tôi:
- Ta sẽ không nói gì hết, phải vậy không?
- Vâng, chính xác bác chỉ cần thì thầm vào tai cháu rồi cháu dịch lại cho bà Debreuil.
- Cháu sẽ không rời ta một bước nào, đồng ý chứ? Bởi vì nếu không, ta không biết phải làm thế nào đâu.
- Cháu sẽ đi theo bác như một cái bóng. Cháu là phiên dịch viên và thư ký đặc biệt của bác mà.
Tôi đã không nói những gì tôi định làm với bác, với Xavier và với cả Sophie. Mục đích chính của tôi là thu thập thông tin về địa điểm, đặc biệt là sảnh chính của bảo tàng, để ngăn cản Ric làm một việc điên rồ ngay trước buổi khánh thành. Chính tôi, tôi cũng không biết quá nhiều về những gì tôi có thể định làm một lần trước tủ kính số 17. Sẽ phải ứng biến. Nếu có thể, tôi giật lấy những đồ quý giá nhất và những thứ còn lại tôi bỏ qua. Tôi đã sẵn sàng làm mọi thứ và mình tôi sẽ tự chịu trách nhiệm về hậu quả. Các bạn tôi sẽ an toàn vì họ không hề hay biết kế hoạch và tôi đã viết ba bức thư – một cho cảnh sát, một cho tòa án và một cho ngài thị trưởng mà bác Mohamed được chỉ định sẽ gửi những bức thư đó đến họ ngay ngày mai nếu tôi không quay lại gặp bác ấy. Sẽ không còn đường lùi. Tôi đã vượt qua mọi thử thách sau lưng mình. Các bạn sẽ thấy chính tôi là người buộc phải chạy trốn trong chuỗi ngày còn lại và chính Ric sẽ đi cùng tôi. Trái ngược với anh ấy, tôi sẽ không ngần ngại đề nghị anh. Tôi chắc rằng Steve có thể giấu chúng tôi ở Úc. Chúng tôi sẽ ăn thịt kanguru. Ric sẽ chăm sóc cho tôi vì lần đầu tiên tôi ném chiếc boomerang, nó sẽ bay trở lại trúng mặt tôi.
Chúng tôi vừa rẽ sang con phố dẫn thẳng đến dinh thự. Hai bên đường đầy những tòa biệt thự xa hoa nằm nối tiếp nhau cạnh địa chỉ huyền thoại, như những nịnh thần xung quanh một vị vua. Từ xa, người ta đã nhìn rõ hai cánh cổng uy nghi trên đó là các chữ cái đầu trong tên của người sáng lập lồng vào nhau như những chiếc túi xách đắt giá. Góc này lộng lẫy hơn rất nhiều so với mặt sau của những nhà máy.
- Các quý bà đã sẵn sàng chưa? Xavier hỏi.
Bác Bergerot vuốt lại áo khoác rồi gật đầu.
Tôi trả lời:
- Chúng tôi đã sẵn sàng, Xavier.
Không biết các bạn thì thế nào nhưng trước thử thách, tôi hay tự nhủ tôi có thể tự nguyện bỏ ra mười năm của đời mình để trốn tránh nó. Nhưng không phải lần này. Tôi căng thẳng nhưng tuyệt đối không có ý định rút lui. Đầu tiên là vì tôi cảm thấy đó là chỗ của mình, và bởi vì không bao giờ tôi cho đi dù chỉ là một giờ trong cuộc sống mà tôi ước được trải qua cùng Ric.
Xavier đeo đôi kính râm rồi cho xe chạy chầm chậm tiến trên lối vào khu lãnh địa. Người bảo vệ xuất hiện ở cửa xe. Nếu anh ta có một con chó giống Yorkshirine, nó sẽ sủa nhặng xị… Anh ta rõ ràng bị chiếc xe làm cho lóa mắt. Xavier hạ cửa kính nói:
- Chúng tôi có hẹn.
Anh ta lúng túng, đến mức không dám hỏi xem chúng tôi có phải là người mà chủ nhân của anh ta chờ đợi hay không.
- Mời đi theo lối này… Xin chào mừng.
Chiếc XAV-1 phóng đi trên con đường riêng uốn quanh hàng cây sồi cổ thụ. Chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến được tòa nhà mà tôi từng thấy trên mấy tấm ảnh. Từ những viên đá, những mái nhỏ, những tháp con đến những thiên thần. Trông như sự pha trộn giữa trạm săn thời nữ hoàng Anh Victoria và phong cách xứ Périgord. Điều ít nhất mà ta có thể nói đó là Debreuil biết cách chăm chút cho hình thức. Căn biệt thự rộng lớn với ba chái nhà ôm trọn khoảnh sân lát gạch, giữa sân có một đài phun nước được dựng lên sừng sững. Tổng thể tòa dinh thự ấn tượng như trong một siêu phẩm Hollywood. Chiếc XAV-1 vừa đỗ dưới chân bậc thềm rộng. Vừa lúc đó, một người đàn ông xuất hiện trước ngưỡng cửa.
Tôi nhận ra xe của Sophie. Xavier bước xuống xe và mở cửa cho bác Bergerot. Tôi tự xuống xe rồi tiến về phía người đàn ông đang đứng tiếp đón chúng tôi:
- Xin chào, xin vui lòng nói với bà Debreuil là bà Irina Dostoieva đã đến.
Tôi đã luyện giọng suốt cả đêm. Tôi đã dành rất ít thời gian để ngủ. Đó là sự pha trộn tinh tế giữa giọng Nga trong ca kịch giống như người ta hay nghe trong mấy bộ phim trinh thám với vài thứ kiểu thế, như thể tôi nói khi đang ngậm một cái máy sấy tóc trong miệng. Tôi biết chắc chắn nó như thế nào vì tôi đã thử tối qua.
- Xin chào mừng đến với tư dinh của gia đình Debreuil. Tôi tên là Francois de Tournay. Tôi là trợ lý phụ trách kinh doanh của bà Debreuil.
Tôi đưa tay ra bắt một cách dứt khoát.
- Valentina Serguev, trợ lý riêng của bà Dostoieva. Tôi cũng sẽ là phiên dịch viên cho bà vì bà không sử dụng ngôn ngữ của quý vị.
Anh ta nhanh chóng vượt lên phía trước bà Bergerot trong khi bác đã đi thẳng vào nhà. Với điệu bộ vừa khoa trương vừa khập khiễng, anh ta hôn tay bác.
- Với tất cả lòng kính trọng, thưa quý bà, thật là một vinh dự lớn cho chúng tôi khi được đón tiếp bà.
“Đừng tự làm mình mệt mỏi nửa, ông bạn của tôi, xét theo tình hình tài chính của công ty, chúng tôi đã biết thừa vì sao quý nngài cảm thấy hài lòng khi gặp bà ấy rồi…”
Bên trong ngôi nhà còn ấn tượng mạnh hơn nữa. Những bức tường, những đồ đạc trong nhà, mỗi món đồ đều kể lại lịch sử của thương hiệu và cuộc đời nhà sáng lập lừng danh của nó. Vốn là nhà thám hiểm kiêm nhà thực vật học, Charles Debreuil là người đầu tiên sử dụng các túi xách mà ông ta đã sáng tạo ra. Chính tại những ga tàu, những sân bay mà ông đã gây dựng tên tuổi của mình, nhưng cũng chính con trai của ông ta, Alexandre, cha của Albane, đã làm nên sự giàu có của dòng họ bằng những chiếc túi xách tay trứ danh của mình. Như những ô kính của một nhà thờ, bức tường của đại sảnh thuật lại sự nghiệp lẫy lừng của gia đình. Nhà Debreuil thật biết cách bố trí.
- Bà Debreuil sẽ có mặt trong chốc lát. Bà ấy đang tiếp một nữ nhà báo.
- Chúng tôi có rất ít thời gian, tôi thẳng thắn nói.
Anh ta biến mất. Bác Bergerot quay về phía tôi khẽ nói:
- Bác đã thấy các bức hình trên tạp chí nhưng ngoài đời thật, nó quả là đẹp hơn nhiều.
Xavier nhẹ nhàng lui lại, hai tay khoanh chặt trước áo vest, sẵn sàng nhảy bổ vào bất kỳ ai xúc phạm đến sự giàu có của bà Irina. Để ra dáng hơn nữa, cậu còn giữ nguyên đôi kính râm. Trong này không sáng như ngoài trời. Tôi sợ rằng cậu sẽ ăn nhầm phải đồ đạc mất.
Bà Albane Debreuil ra chào chúng tôi. Bà vận bộ quần áo đắt tiền, trang sức lấp lánh, dáng đi tự phụ:
- “Mpиbet!” thưa bà Dostoieva.
Hoặc bà ta biết tiếng Nga và chúng tôi đi đời hoặc bà ta đã học chỉ đúng một từ để lòe chúng tôi.
Hai người phụ nữa vừa bắt tay nhau thật lâu vừa đánh giá nhau. Cần phải nói là bác Bergenot nhìn ra dáng không kém vị nữ thừa kế kia. Tôi sẽ đề cử giải Oscar cho hạng mục nữ diễn viên xuất sắc nhất do cửa hàng bánh mì trao. Tôi tiến đến gần:
- Với tất cả lòng kính trọng, thưa bà. Tôi là Valentina Serguev, thư ký đặc biệt và thông dịch viên cho buổi gặp mặt của chúng ta hôm nay.
Bà ta bắt tay tôi:
- Hãy nói với chủ nhân của cô là tôi rất hân hạnh được đón tiếp bà ấy giữa tư dinh có bề dày lịch sử này. Người ta đã nói với tôi rất nhiều về bà ấy. Tôi thích những người phụ nữ biết nắm giữ định mệnh trong tay mình và tôi cảm thấy rất vui với ý tưởng hai chúng tôi có thể hợp tác với nhau.
Với dáng vẻ được lấy cảm hứng từ một nữ thông dịch viên chuyên nghiệp, tôi ấp úng một cách kín đáo nhất có thể với một giọng gần đúng. Bác Bergenot gật gù hài lòng. Lần này, tôi đã tuột mất giải Oscar.
Chúng tôi đi đến văn phòng làm việc tao nhã của bà giám đốc, Sophie đã đợi sẵn chúng tôi ở đó. Tôi sẽ không bao giờ quên sắc mặt của cô ấy khi thấy cả ba chúng tôi bước vào. Một bà chủ tiệm bánh, một chuyên gia hàn xì và cô bạn thân thiết của mình. Cô ấy có điệu bộ như kẻ đi chinh phục châu Mỹ khi phát hiện ra ngôi đền Inca đầu tiên. Không thì cũng là kiểu gương mặt của người đã phát hiện ra vợ mình là người giả gái trong đêm tân hôn.
Chúng tôi giới thiệu mình với nhau như thể chúng tôi không biết nhau từ trước. Một trải nghiệm mới hay ho làm sao. Chúng tôi đã nói những câu chuyện tầm phào. Mọi người nịnh nọt nhau, báo chí thật tuyệt vời, những người Nga cũng vậy và những chiếc túi xách tay cũng vậy nốt. Sophie chụp ảnh. Bà Debreuil cố gắng tỏ ra thân mật hết sức với bà bạn tốt mới quen. Tiếp đó, Sophie rút lui một cách lịch sự và nhanh chóng. Cô ấy thật xuất sắc. Tôi sẽ hậu ta cô nàng thật hậu hĩnh khi hai chúng tôi gặp lại nhau, đó là điều chắc chắn.
Bà Debreuil để cho chúng tôi ngồi đối diện với bàn làm việc của bà, hơi thấp hơn một chút so với ghế riêng của bà ta. Bà ta kín đao lấn át chúng tôi và ngồi dưới bức chân dung to lớn của thân phụ bà ta. Xavier đứng đằng sau chúng tôi.
- Vệ sĩ của quý vị có thể đợi ở phòng bên cạnh được không?
- Điều đó là không thể, tôi nói dứt khoát. Nó không phù hợp với quy tắc an ninh của chúng tôi.
- Ở đây không có gì nguy hiểm cho bà Dostoieva cả.
- Chúng tôi sẽ không thỏa hiệp về vấn đề này.
Bà Debreuil phát biểu rồi đưa cho chúng tôi hai cặp đựng hồ sơ bằng da dê được những người thợ giỏi nhất sản xuất và đánh dấu đặc biệt.
- Quý vị sẽ thấy kết quả kinh doanh tiêu biểu của doanh nghiệp và các dự án khác nhau của chúng tôi trong các hồ sơ này. Chúng tôi tin rằng bà Dostoieva đã sẵn sàng đầu tư vào ngành hàng xa xỉ.
- Bà ấy đang ở châu Âu để tìm kiếm và đánh giá các cơ hội, tiếp đó bà ấy sẽ đi đến các châu lục khác. Bà ấy sẽ quyết định sau đó.
- Tôi hiểu.
Và thế là bà ta bắt đầu giới thiệu thương hiệu của mình. Chúng tôi có cảm giác như bà ta đã trau chuốt phần trình diễn của mình và bà ta đã làm rất chỉn chu. Tôi sợ rằng bác Bergenot sẽ phản lại chúng tôi bằng cách phản ứng lại những lời đề nghị mà bác ấy đang giả là không hiểu, dù gì bác ấy cũng đã làm tròn vai nhân vật của mình. Tôi thường xuyên nghiêng người về phía bác để nói khẽ với bác tất cả mọi điều, sau đó bác gật gù ra điều đã hiểu. Tôi cảm nhận được sự có mặt đáng tin cậy của Xavier từ phía sau.
Bà Albane Debreuil tỏ vẻ tập trung, lịch sự và tươi cười – toàn những việc bà ta thực hiện rất thiếu tự nhiên. Còn gì mà người ta không làm để cứu trợ cho ngân quỹ và chèo lái cuộc sống vĩ đại…
Bác Bergenot lật giở tài liệu bằng tiếng Anh và chú tâm vào đoạn diễn giải về vốn tự có của doanh nghiệp. Bác nghiêng người về phía tôi và nói nhỏ:
- Dường như có sự mất cân bằng ở đây. Hãy bảo họ làm rõ.
“Bác đang làm gì vậy? Chúng ta không ở đây để làm kiểm toán. Và bá đã lấy ở đâu những suy nghĩ về kinh tế học như vậy? Cháu cứ tưởng đó là vài ba chuyện tầm phào để lừa phỉnh bác Mohamed!”
- Bà Dostoieva muốn được giải thích rõ ràng cho đoạn 6 dòng 2.
Bà Debreuil khẽ cười vẻ ngượng ngùng:
- Tôi ghi nhận bà đúng là chuyên gia tài chính. Con số đó phải được điều chỉnh với các khoản dự phòng do suy thoái kinh tế. Không có gì đáng lo lắng ở đây cả.
Tôi dịch lại. Bác Bergenot ra hiệu để tôi nghiêng người về phía bác ấy:
- Cách giải thích này không thể chấp nhận vì ở trang trước, bà ta đã dự trù những khoản chi phí bị âm trên phần lãi. Bà ta không thể điều chỉnh hai lần. Làm vậy là gian lận.
“Tôi sửng sốt. Ngoài việc bán mấy cái bánh sừng bò thì bác Bergerot có thể giành giải Nobel về kinh tế.”
- Có vấn đề gì chăng? Bà Albane Debreuil lo lắng.
- Không có gì nghiêm trọng. Bà Dostoieva chỉ đơn giản lưu ý với tôi rằng tất chúng tôi có thể giúp bà liên hệ với một nhà tư vấn thuế giỏi hơn người đã soạn tài liệu này…
Bà Bergerot gật gù đắc chí:
- Da, da!
Tôi sẽ ngất xỉu mất. may mắn thay, bà Albane lại tiếp tục bài thuyết trình của mình mà không nhận thấy những gì diễn ra xung quanh. Cho tới khoảng hai mươi phút sau, tôi cố tình nhìn vào đồng hồ và ngắt lời bà ta:
- Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi cần phải tuân theo một thời gian biểu rất chặt chẽ. Một cuộc hẹn khác đang chờ chúng tôi hôm nay, ở cách hơi xa chỗ này, liên quan đến việc có thể mua hay không hai nghìn héc ta ruộng nho loại thượng hang.
Bà Debreuil có vẻ chịu đựng, tôi thêm vào:
- Tuy nhiên, thay vào việc dành thời gian tham quan những xưởng sản xuất nổi tiếng của quý vị, bà Dostoieva quan tâm đến bảo tàng, nơi tập trung gia sản của quý vị.
- Lễ khánh thành sẽ diễn ra trong hai ngày nữa. Tôi nghĩ sẽ mời quý vị vào dịp này. Bà Dostoieva có thể là khách mời danh dự của buổi tiệc tối, cắt băng khánh thành bên cạnh tôi và thậm chí lưu lại vài ngày. Bà ấy có thể ở trong khu biệt thư.
- Bà thật là đáng mến, tuy nhiên vào ngày mùng 1 tối, chúng tôi sẽ sang Mỹ vì có buổi từ thiện với ngài Tổng thống.
- Tổng thống… Tôi hiểu rồi. Nếu quý vị hài lòng, tôi hẳn có thể tự mình dẫn quý vị tham quan bảo tàng ngay hôm nay. Nó vẫn còn đang hoàn thiện nhưng các bộ sưu tập đã ở đó. Hãy cho tôi một phút để sắp xếp cho quý vị.