Xế chiều hôm ấy, Kinh Triệu phủ truyền ra tin tức, tên quản sự tự xưng đại diện người của triều đình đã bị phạt ba mươi đại bản, hơn nữa còn bị phán vào trọng tội.
Dân chúng vỗ tay khen hay, mỗi khi nhắc đến đại nhân Kinh Triệu phủ và nhóm công tử hoàng gia kia đều toàn là lời tán thưởng.
Nhóm công tử bột bây giờ đi trên đường đều ưỡn n.g.ự.c thẳng lưng, dưới chân cũng mang theo gió, thậm chí bắt đầu có con cháu trong tộc bắt chước làm việc thiện.
Trong khoảng thời gian ấy, đám lưu manh trên đường cũng mai danh ẩn tích, trị an kinh thành chưa bao giờ tốt như thế.
Ai lại dám khiêu chiến với đám công tử hoàng gia hay la cà phố phường, có sở thích diệt ác hành thiện chứ?
Hội gia chủ thế gia không vui, rất rất không vui.
"Nói đi, rốt cuộc trong chúng ta ai là kẻ phản bội?"
Không một ai lên tiếng, vì bọn hắn đều nghĩ trừ mình ra thì ai cũng có khả năng là kẻ phản bội.
"Đám công tử bột vốn đang ở phường cá cược, bỗng dưng lại đổi hướng đến Dục anh đường, trên đường đi còn ghé ngang chợ mua đồ, trùng hợp gặp đám trẻ bị bạo hành." Một vị gia chủ giận đến bật cười, "Chuyện trùng hợp như thế, các ngươi có tin không?"
Ai mà thèm tin?
Bầu không khí nặng nề hẳn, giống như bây giờ ai mà lên tiếng trước thì người đó chính là kẻ phản bội khả nghi nhất.
"Chuyện quản sự Dục anh đường đánh mắng bọn trẻ là kế hoạch của các ngươi?" Đỗ Thanh Kha nghênh ngang bước vào cửa, đưa mắt nhìn đám gia chủ trước mặt, khẽ cười, "Kế hoạch đó có tác dụng không?"
Ai cũng có thể nhận ra hắn ta đang mỉa mai.
"Đỗ gia chủ, chẳng lẽ ngươi có cách nào tốt?" Vị gia chủ đưa ra kế hoạch ở Dục anh đường bị hắn ta kích động không nhịn được hỏi ngược lại, "Nếu ngươi có cách nào hay thì chúng ta có thể học hỏi chút ít."
"Ồ?" Đỗ Thanh Kha nhíu mày liếc nhìn gia chủ kia, "Ta đến đây là để nghe ý kiến của chư vị gia chủ, không phải đến đến nghĩ cách."
"Nếu ngươi đã không chịu nghĩ cách, lại không muốn tham gia cùng bọn ta, vậy ngươi đến đây làm gì?"
"Đến thu thập kinh nghiệm?"
"Kinh nghiệm gì?"
"Kinh nghiệm cân bằng cảm xúc khi kế hoạch thất bại." Đỗ Thanh Kha thở dài, "Nhưng đáng tiếc, chư vị gia chủ cũng không thể cân bằng cảm xúc, Đỗ mỗ chẳng học hỏi được gì."
"Ngươi..."
"Ta chợt nhớ ra ngày mai Thần Vương phải trả bài Nông tang ký trước mặt Bệ hạ, các vị đoán xem liệu Thần Vương có học thuộc nổi không?"
"Không thể, ta đây nửa năm còn không đọc xong một tập thơ, làm gì có người nào có thể học thuộc Nông tang ký chỉ trong năm ngày."
Đỗ Thanh Kha đưa mắt nhìn vị gia chủ này, sau đó yên lặng dời tầm mắt.
Thế gia dần suy tàn đều có nguyên nhân cả.
...
"Vương đại nhân, bác nóng lắm hả?" Ngoài Thái Ương cung, Minh Kính Châu thấy Hộ bộ Thị lang liên tục lau mồ hôi, kiềm lòng chẳng đặng lên tiếng hỏi thăm, "Hay là bác sang bên cạnh nghỉ một lúc nhé?"
"Tôi không nóng, tôi chỉ hồi hộp thôi." Vương Thị lang khẽ hỏi Minh Kính Châu, "Minh đại nhân, ông cho tôi một tin chính xác đi, rốt cuộc thì điện hạ có thể học thuộc cả một quyển sách không?"
"Chuyện này..." Gương mặt Minh Kính Châu lộ ra nét khó xử, "Hôm qua khi tôi rời khỏi Kỳ Lân cung, điện hạ đã học thuộc được chút ít."
Chút ít?
Chút ít là bao nhiêu?
Mấy vị quan viên càng thêm hồi hộp, hồi hộp không kém gì so với lúc bọn họ tham gia kì thi đình năm xưa.
"Chư vị địa nhân, Bệ hạ cho truyền các vị vào điện." Lưu Trung Bảo đi ra, mỉm cười nói, "Mời chư vị đại nhân."
"Lưu công công cho hỏi Thần Vương điện hạ đã đến rồi sao?"
"Điện hạ vẫn chưa đến, mời chư vị đại nhân vào điện chờ một lát."
Nhóm quan viên nghĩ, không đợi đến lúc điện hạ trả bài xong thì bọn họ không thể nào yên lòng được.
Bọn họ vào nội điện, sau khi hành lễ với Long Phong đế thì thấp thỏm đứng sang một bên.
Nếu cách đây vài năm mà có người nói rằng, rồi sẽ có lúc bọn họ cực kỳ mong chờ sự xuất hiện của Thần Vương, họ nhất định sẽ nghĩ đầu người này có vấn đề.
Bây giờ bọn họ đã hiểu ra, Thần Vương quan trọng đến nhường nào.
Đối với bọn họ mà nói, mỗi một khắc trôi qua đều cực kỳ giày vò, đến khi có thái giám vào bá, "Bẩm Bệ hạ, Thần Vương và Thần Vương phi cầu kiến."
Nhóm quan viên đồng loạt nhìn về phía cửa, ánh mắt nóng rực như mặt trời ngày hạ.
Cửu Châu bước vào cửa chính điện của Thái Ương cung, vừa bước chân ra lại vội rút về, ánh mắt của chư vị đại nhân đây sao mà nồng cháy thế?
Thần Vương nắm tay nàng bước vào điện, "Bẩm phụ hoàng, nhi thần đến trả bài."
Long Phong đế nói với Lưu Trung Bảo, "Lưu Trung Bảo, chuẩn bị ghế ngồi cho Thần Vương phi."
"Thưa phụ hoàng, Vương phi không tin nhi thần có thể thuộc hết một quyển sách, thế nên nhi thần đưa nàng ấy đến đây." Thần Vương mỉm cười với các đại thần đứng hai bên, "Hay là chúng ta bắt đầu luôn nhé?"
"Vương gia đợi đã." Một vị đại nhân rút quyển Nông tang ký dày hơn cả một viên gạch từ trong tay áo ra, đưa tới trước mặt Thần Vương, "Trước khi trả bài, điện hạ có thể ôn lại lần nữa."
"Không cần đâu." Thần Vương khoát tay, "Trước khi đến đây ta đã ôn lại rồi."
Hắn nhìn vị đại nhân trước mắt, mang theo quyển sách dày giấu trong tay áo, đúng là chẳng dễ dàng gì.
Thôi được rồi.
Hắn nhận lấy sách, giở ra xem một chút, sau đó đưa cho Cửu Châu, cười híp mắt, "Hãy chiêm ngưỡng trí thông minh của vương gia nhà nàng."
"Vâng vâng." Cửu Châu túm lấy tay áo Thần Vương, ghé vào tai hắn khẽ thì thầm, "Điện hạ là giỏi nhất."
Nghe giọng nói ngọt ngào ngập tràn sự tín nhiệm của nàng, Thần Vương cảm thấy, vào giờ phút này Vân Độ Khanh hắn không có gì làm không được..