Ký túc xá nam sinh, dù dọn dẹp kỹ đến đâu, với bao nhiêu nhân viên quét dọn đi nữa,
trong không khí vẫn luôn nồng nặc mùi mồ hôi, rác rưởi thối rữa, và cả mùi chân nữa.
Lý Ngang chậm rãi bước đi trong hành lang ký túc xá hẹp dài,
hờ hững lật xem cuốn họa tập ComicMarket nhặt được từ một cái rương chứa đồ nào đó, vẫn còn bọc trong túi nhựa chưa mở.
Hắn biết chút ít tiếng Nhật, lại có hệ thống phiên dịch hỗ trợ, nên đọc hiểu được.
"Ừm... Lần này doujinshi chất lượng cao thật đấy."
Sài Thúy Kiều thò đầu ra từ trước ngực hắn, muốn xem họa tập,
nhưng lập tức bị Lý Ngang ấn trở lại, "Trẻ con không nên xem manga."
Từ khi tiến vào kịch bản này, hắn vẫn chưa để Sài đại tiểu thư lộ diện,
chủ yếu là để đề phòng hai tên đồng đội kia.
Nếu bọn chúng phát hiện ra sự tồn tại của Sài đại tiểu thư, rồi bắt chước làm theo ở thế giới thực, rất có thể sẽ liên hệ "Lý Nhật Thăng" với "Lý Ngang”.
Một người một quỷ lục soát từng tầng ký túc xá nam sinh, rất nhanh phát hiện ra điểm bất thường ở tầng bảy (ký túc xá khối trung học phổ thông).
Trên sàn hành lang tầng này rải đầy tiền giấy Nhật Bản, đủ loại mệnh giá từ 10.000, 5.000 đến 1.000 yên.
Chỉ là hình in trên tiền không phải Noguchi Hideyo, Higuchi Ichiyo hay Fukuzawa Yukichi,
mà là chân dung của từng học sinh Nhật Bản.
Cô nàng da rám nắng, cậu học sinh cấp ba tóc tai bù xù, nữ sinh thích hàng hiệu và mơ làm giàu...
Giới tính, tuổi tác, tướng mạo của bọn chúng khác nhau, điểm chung duy nhất là biểu cảm tuyệt vọng và hối hận.
Khi Lý Ngang đến gần, những tờ tiền bắt đầu rung động nhẹ, hình người trên đó cũng bắt đầu nhúc nhích.
"Ô ô ô..."
Bọn chúng khóc thút thít, tiếng khóc thê lương hỗn loạn vang vọng khắp hành lang.
Lý Ngang rút ra cây côn sắt thô kệch, bình tĩnh quan sát mọi thứ đang diễn ra,
đồng thời hỏi Sài Thúy Kiều trong đầu: "Phát hiện ra gì chưa?"
Sài đại tiểu thư chăm chú cảm nhận dao động âm khí xung quanh, đột nhiên hét lớn: "Ở trên đầu anh!"
Gần như ngay lập tức, Lý Ngang dậm mạnh hai chân xuống đất, ngả người ra sau,
đồng thời vung côn sắt đâm mạnh lên trên.
Một cánh tay màu máu đầy mụn cóc từ trần nhà hành lang chưi ra, nắm chặt lấy đầu côn sắt,
mặc cho năng lượng dao động thiêu đốt bàn tay bốc khói xanh nghi ngút, cũng không chịu buông.
Lý Ngang mặt không đổi sắc, vừa định kích hoạt lại dao động, thì nghe thấy một giọng thanh niên từ trên trần nhà vọng xuống: "Sáu triệu yên."
Hả?
Lý Ngang lập tức ngừng ý định giải phóng năng lượng, giữ nguyên tư thế, ngẩng đầu lên hỏi: "Ý gì?"
Dựa theo phán đoán trước đó của hắn về nhiệm vụ "tức tử tính" của kịch bản này,
mỗi vụ việc linh dị rất có thể đều có một con đường sống an toàn, không nhất thiết phải dùng bạo lực giải quyết.
Trong lúc hắn suy nghĩ nhanh như chớp, một nam sinh cấp ba mặc đồng phục trường Tỳ Mộc "rơi" xuống từ trần nhà.
So với gã học sinh đau đầu và ông chú trung niên hóa trang mà hắn từng gặp, nam sinh này có vẻ ngoài bình thường hơn nhiều,
điểm đặc biệt duy nhất là sắc mặt hắn tái mét, trên cổ quấn một sợi dây điện, hằn sâu vết máu bầm tím.
Treo cổ tự tử à...
Lý Ngang đầu óc xoay chuyển nhanh chóng, hắn thấy nam sinh kia chộp lấy cổ tay hắn với tốc độ kinh người.
Trong khoảnh khắc, Lý Ngang cảm thấy một luồng hàn khí cực độ dâng lên từ cổ tay, cả cánh tay lập tức chuyển sang màu xanh tím bệnh hoạn – giống hệt sắc mặt của nam sinh kia.
Lý Ngang vô thức vung vẩy cánh tay, nhưng phát hiện mình hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của nó.
Sài đại tiểu thư ẩn mình trong cơ thể Lý Ngang lập tức chui ra, mười ngón tay với móng vuốt sắc nhọn như dao găm, đâm thẳng về phía lệ quỷ trước mặt.
Nhưng còn chưa kịp chạm vào đối phương, những tờ tiền yên rải rác trên hành lang,
đã bị một cơn gió âm thổi tung lên, tụ lại thành một tấm chắn dày đặc, che chắn trước mặt nam sinh.
Nam sinh cấp ba vẫy tay, thu hồi tấm chắn tiền, dùng ánh mắt u ám nhìn chằm chằm Lý Ngang: "Trong vòng 5 phút, mang đến cho ta bảy triệu yên."
Ủa ủa, vừa nãy không phải sáu triệu yên sao? Sao tăng lên một triệu nhanh vậy? Cho vay nặng lãi cũng không ai cắt cổ như cậu đâu!
Lý Ngang thầm nhủ, nhưng tinh thần vẫn thả lỏng hơn nhiều.
Tìm bảy triệu yên trong vòng 5 phút, có lẽ đây chính là con đường sống của vụ việc linh dị này.
Hắn không nói nhảm, một tay móc từ trong ba lô ra một chiếc vali xách tay đầy ắp thỏi vàng và đô la, mở toang trước mặt nam sinh.
Vàng thỏi lấp lánh ánh vàng chói mắt, đô la Mỹ xanh mơn mởn mê hoặc lòng người,
đây chỉ là một phần nhỏ trong kho báu của Tamar Riadi thôi,
tính theo tỷ giá hối đoái thông thường, đã vượt xa bảy triệu yên (tương đương khoảng 440.000 tệ).
Đem chút của cải ra hối lộ quỷ hồn, chỉ khiến Lý Ngang xót xa một chút thôi mà...
Ai ngờ, nam sinh cấp ba kia không hề cảm kích, chỉ liếc qua chiếc vali một cái,
rồi ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt hờ hững nhìn Lý Ngang: "Ta muốn, tám triệu yên, tiền giấy. Ngươi, còn có, bốn phút rưỡi."
Lại tăng giá...
Ánh mắt Lý Ngang cũng trở nên u ám: "Nếu ta không đưa, ngươi định lấy cánh tay này của ta sao?"
Đối phương khẽ gật đầu.
Không biết có phải ảo giác không, những tờ tiền lơ lửng giữa không trung, người trên đó đều lộ ra nụ cười tham lam, nhìn chằm chằm từng bộ phận trên cơ thể Lý Ngang.
"Nếu người chơi không mang theo đủ tiền yên, chỉ có thể thu thập từ trong trường học này."
"Mà nơi duy nhất có thể kiếm được số lượng lớn tiền giấy là "Tiểu kim khố" của trường."
"Nhưng không có bản đồ chi tiết, tìm được kim khố chẳng dễ dàng gì, đừng nói là chạy đi chạy lại trong vòng bốn phút."
Lý Ngang tính sơ qua quãng đường và thời gian, nhận ra không kịp nữa rồi,
nhưng hắn không vội vã hành động, mà bắt đầu quan sát nam sinh trước mắt, cùng chân dung trên những tờ tiền,
phát hiện trên người bọn chúng luôn có một hai món đồ giá trị cao hơn mức trung bình.
Ví dụ như smartphone đời mới nhất, túi xách hàng hiệu, giày đắt tiền, đồng hồ, tai nghe, xe đạp, váy...
Sau một hồi suy tư ngắn ngủi, Lý Ngang do dự hỏi: "Ngươi... cũng là nạn nhân của vay nặng lãi học đường?"
Hà?
Nam sinh cấp ba giật mình chớp mắt, không nói gì.
Lý Ngang chắc mẩm trong lòng, lập tức bày ra vẻ thương cảm đồng cảm, thở dài một tiếng, vỗ vai nam sinh: "Haizz, cùng là kẻ tha hương nơi đất khách,
tiểu huynh đệ, chúng ta là anh em tốt khác cha khác mẹ!"