Cái này... Chuyện này giống như cảnh trong phim vậy?
Tin nhắn khủng bố?
Ai đã gửi tin nhắn này? Chẳng lẽ là Lý Gia Minh?
Từ tin nhắn này, Trương Siêu đọc ra bốn thông tin: Một, có kẻ đang dàn dựng và biết rõ mọi thứ về cậu. Hai, kết cục sẽ nhận được phần thưởng. Ba, kẻ gửi tin nhắn là một người sắp chết, nhưng lại nói có thể đạt được niềm vui và sự tái sinh. Bốn, Chu Hiểu Vũ sẽ gặp chuyện?
Ít nhất, đây chắc chắn không phải tin nhắn từ kẻ rảnh rỗi. Bởi vì chuyện con mèo đen, người biết chẳng có mấy ai.
Trương Siêu trầm tư vài phút, vội cầm điện thoại gọi cho Chu Hiểu Vũ.
Đầu dây bên kia, giọng Chu Hiểu Vũ rất bình thường: "Trương Siêu à, tìm tôi có việc gì?"
Nghe cô vẫn bình an vô sự, Trương Siêu tạm thời trút được gánh nặng, hỏi: "Cậu đang ở đâu?"
Chu Hiểu Vũ đáp: "Đương nhiên là ở ký túc xá rồi, sắp đi ngủ đây."
Trương Siêu ngập ngừng một lát rồi hỏi: "Dạo này... cậu có gặp người nào kỳ lạ không?"
Chu Hiểu Vũ thấy lạ: "Người kỳ lạ gì chứ? Ngày nào tôi cũng ở trường, ngoài việc gặp mấy gã đàn ông lôi thôi như các cậu ra thì còn có thể gặp ai kỳ lạ nữa? Ôi chao Trương Siêu, không phải bảo cậu khỏi bệnh rồi sao, sao lại cứ nghi thần nghi quỷ thế?"
Trương Siêu cười gượng: "Không có gì, không có gì, tại tôi thấy một người trông giống cậu đi cùng một gã đàn ông lôi thôi nên mới hỏi thử thôi."
Chu Hiểu Vũ cười nói: "Người trông giống tôi đi cùng gã lôi thôi? Ha ha, gã lôi thôi chẳng phải là kiểu như cậu sao?"
Trương Siêu trong lòng nổi giận, nhưng cố giữ thái độ tốt: "Đúng rồi, dạo này cậu có thời gian không, chúng ta cùng đi tự học nhé?"
Chu Hiểu Vũ cười lạnh: "Thôi đi, cậu cứ đi cùng cô Dung của cậu đi. Nam sinh muốn đi tự học cùng tôi nhiều lắm, tôi còn chẳng buồn để ý. Huống hồ tôi mà đi cùng cậu, người khác nhìn thấy lại hỏi tôi sao lại đi cùng một gã lôi thôi."
Trương Siêu thầm chửi thề trong lòng, con đàn bà này đúng là tự coi mình là tiên nữ, nếu không phải vì nhận được tin nhắn kia, sợ cô là người tiếp theo gặp chuyện, thì ông đây còn lâu mới thèm đếm xỉa đến cô.
Nhưng vì lo sợ đây là một trò chơi sát nhân có dự mưu, cậu đành nén giận: "Không có gì, dạo này tôi không tìm được ai tự học, hay là mình cùng đi đi, mỗi ngày tôi mời cậu ăn cơm, thế nào?"
Chu Hiểu Vũ vẫn không mặn mà: "Ăn cơm? Ai mà thèm, nói thật đi, trước giờ cậu đâu phải kiểu người chăm học, sao tự dưng lại muốn đi tự học với tôi, có ý đồ gì?"
Trương Siêu thực sự muốn bóp chết cô, cố nhịn cơn giận: "Không có, tôi muốn đi du học mà ngoại ngữ chưa đạt, nên muốn tìm người cùng tự học cho tử tế."
Chu Hiểu Vũ cười cười: "Coi như cậu nói thật. Được, tôi cũng đang ôn thi công chức, vậy thì cùng đi tự học. Nhưng mà, mỗi ngày cậu phải mua đồ ăn vặt hầu hạ tôi. Nếu không thì đừng hòng!"
"Được được được." Trương Siêu cúp máy, chửi thề một câu.
Ngày hôm sau là thứ Bảy, Trương Siêu ngủ đến tận trưa mới dậy. Sau khi ăn cơm ở nhà ăn đi ra, cậu gặp Lâm Nhất Ngang. Thấy mặt cậu ta hơi tái, tinh thần cũng kém, Trương Siêu hỏi qua loa thì Lâm Nhất Ngang nói là chơi game muộn, ngủ không ngon. Trương Siêu cũng không để ý, một mình về ký túc xá.
Hôm qua xảy ra quá nhiều chuyện, trong lòng cậu thực sự phiền muộn đến cực điểm. Ban ngày cậu không lo Chu Hiểu Vũ gặp chuyện nên cứ vùi mình trong ký túc xá, chơi game cả buổi chiều để giết thời gian.
Đến tối, cậu hẹn Chu Hiểu Vũ cùng đi ăn tối, rồi hai người đi bộ đến khu phía Đông tự học. Đi được nửa đường, cậu thấy Trần Dung đang đi tới ở phía bên kia đường, cách khoảng hai mươi mét.
Vừa mới chia tay Trần Dung xong đã đi tự học cùng Chu Hiểu Vũ, bất kể trước đây Trần Dung từng làm chuyện gì, việc này vẫn không nên xảy ra.
Trương Siêu cảm thấy mình không thể đối mặt với Trần Dung, vội cúi đầu xuống, hy vọng cô không nhìn thấy mình. Nhưng ánh mắt liếc qua cho thấy Trần Dung vẫn nhìn thấy cậu, cô cúi đầu lặng lẽ rời đi.
Vì cách một con đường nên Chu Hiểu Vũ không thấy Trần Dung, chỉ thấy Trương Siêu hơi lạ nên hỏi: "Cậu làm sao thế?"
Trương Siêu cứ cúi đầu, cho đến khi Trần Dung đã đi khuất về phía sau lưng họ mới ngẩng đầu lên, cười nói: "Không sao, vừa nãy tôi đang nhẩm từ vựng tiếng Anh thôi."
Chu Hiểu Vũ dường như không tin đáp án này: "Có tâm sự thì nói với chị đây, biết đâu chị giúp được cậu."
Trương Siêu nhìn cô đầy chán nản rồi lắc đầu.
Hai người tự học đến 9 giờ, Trương Siêu cũng cực kỳ miễn cưỡng đọc sách tiếng Anh được vài tiếng. Lúc này, điện thoại cậu rung lên, cầm lên xem thì thấy một dòng chữ: "Đêm nay ở học viện y có kịch hay, cậu không đến xem sao?" Trên điện thoại hiển thị vẫn là một dãy số ảo.
Trương Siêu theo bản năng giật mình, nhìn sang Chu Hiểu Vũ bên cạnh thì thấy cô không có gì khác lạ.
Chẳng lẽ, lời tiên tri về việc Chu Hiểu Vũ gặp chuyện chỉ là một cú lừa, thực tế người khác mới là kẻ gặp nạn?
Phản ứng đầu tiên của cậu là nghĩ đến Trần Dung, không lẽ cô ấy sẽ gặp chuyện thật sao!
Tuy quá khứ của Trần Dung cậu không thể chấp nhận, nhưng nếu cô ấy gặp chuyện, cậu càng không thể chấp nhận hơn. Cậu vội giả vờ tự học mệt rồi nói hôm nay đến đây thôi. Cậu rảo bước đưa Chu Hiểu Vũ về ký túc xá, trước khi cô lên lầu còn mua túi đồ ăn vặt theo yêu cầu của cô. Sau đó, cậu vội vàng lấy xe đạp, đạp nhanh nhất có thể về phía học viện y.