Nuông Chiều

Lượt đọc: 1063 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 92
em muốn cùng anh có một mái nhà

“Mẹ, mẹ đáng đời.” Thương Dục Hoành lạnh giọng cười khẩy, sau đó lại đắp tấm vải trắng ngay ngắn lại cho mẹ.

“Đây là lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm qua tôi gọi bà là mẹ, cũng là lần cuối cùng.” Anh nhắm mắt lại, giọng trầm chậm: “Mẹ có hối hận vì đã bỏ rơi tôi không?”

Một lúc lâu sau, khóe môi anh nhếch lên nụ cười đầy ẩn ý: “Tôi nghĩ chắc mẹ không hối hận đâu. Chẳng phải bà từng nói không trông mong gì tôi dưỡng già đưa tang sao? Con trai, con gái ngoan của bà, sao chẳng có đứa nào đến nhìn bà lần cuối? Bà thật nực cười, không cần con ruột, lại đi nuôi con người khác. Cuối cùng lại chết trong cô độc, không ai hỏi han. Có lúc tôi thật mong mình không phải là con ruột bà, như vậy cũng chẳng bị bà mang ra đạo đức trói buộc. Bà thành ra thế này, là tự bà chuốc lấy.”

Cảm nhận được hơi ấm từ sau lưng, cơ thể anh khẽ cứng lại, tay đưa lên, khẽ nắn má cô: “Đừng khóc.”

“Thương Dục Hoành...” Cô ôm anh chặt hơn, giọng run run: “Chúng ta kết hôn đi. Em muốn cùng anh có một mái nhà. Một mái nhà chỉ thuộc về hai ta.”

“Thì sao chứ!” Tang Vãn kiêu ngạo hất cằm.

“Anh đừng đánh trống lảng! Em đã chủ động như thế rồi, nếu anh không chịu thì em sẽ đi lấy người khác đấy!” Cô hất tay anh ra, bất mãn.

“Sao lại không dám, em có phải không thể không có anh đâu mà...” Lời chưa dứt, khuôn mặt anh đã áp sát, rồi môi anh hung hăng đè lên môi cô.

Nói rồi, anh quỳ một gối xuống, lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhẫn, lặp lại lời vừa rồi: “Anh muốn cùng em có một mái nhà được không, Vãn Vãn?”

“Xin lỗi, hôm nay vội quá.” Anh như chợt nhận ra bối cảnh không phù hợp, đang định đứng dậy cất nhẫn vào hộp.

Thương Dục Hoành cúi đầu, cười khẽ:

“Thương Dục Hoành! Em bảo anh đeo vào cho em!” Tang Vãn không nhượng bộ.

Chiếc nhẫn là mẫu đơn giản nhất, viên kim cương không lớn, nhưng vừa vặn với tay cô. Cô xoay qua xoay lại ngắm nghía, bĩu môi: “Mẫu này em không thích.”

Trước khi rời khỏi, anh quay đầu nhìn mẹ lần cuối như đang lặng lẽ từ biệt bà, và cả quá khứ của chính mình.

Đứa bé ấy chạy xuyên qua thân thể anh, rồi ngồi sụp bên giường mẹ, òa khóc: “Mẹ ơi, mẹ làm sao vậy?”

“Mẹ ơi, hôm nay cô giáo khen A Hoành, mẹ nhìn xem phần thưởng của con này, mẹ dậy nhìn con đi mà...”

“Nhìn gì thế, vào nhanh đi!” Tang Vãn đứng trong thang máy nhìn anh mãi không vào, liền lên tiếng giục.

Việc hậu sự cho mẹ do Thương Dục Hoành tự mình lo liệu. Suốt quá trình, chồng sau và các con bà không hề xuất hiện, cha ruột anh cũng không đến.

An táng xong, Tang Vãn nắm tay anh rời khỏi nghĩa trang. Từ hôm qua đến giờ, cô vẫn lo anh kìm nén quá nhiều cảm xúc.

Anh ngạc nhiên. Vừa rồi anh chỉ lơ đãng nghĩ vài chuyện, sao vị hôn thê này lại đột nhiên phát ngốc?

Tang Vãn vỗ nhẹ lưng anh: “Thương Dục Hoành, sau này có chuyện gì không được giấu trong lòng, biết chưa? Kết hôn rồi thì phải trung thực khai báo, kháng cự là phạt nặng, biết chưa?”

Xong việc, anh lái xe đưa cô về Vân Thành. Anh sợ cha mẹ cô sẽ lo, dù sao cô đi lâu rồi.

Anh bật đèn cảnh báo, đỗ xe sát lề, nghiêng đầu nhìn cô: “Vì em, ngoại lệ, không được à?”

Yết hầu anh khẽ lăn, hơi lúng túng.

Thương Dục Hoành không nhịn được nữa, hạ ghế ngồi, cả người áp xuống.

Đúng lúc đó, điện thoại trên bảng điều khiển reo lên. Không biết là của ai, cô mò mẫm tay ấn nút nghe.

“Mẹ, mẹ đáng đời.” Thương Dục Hoành lạnh giọng cười khẩy, sau đó lại đắp tấm vải trắng ngay ngắn lại cho mẹ.

“Đây là lần đầu tiên trong suốt bao nhiêu năm qua tôi gọi bà là mẹ, cũng là lần cuối cùng.” Anh nhắm mắt lại, giọng trầm chậm: “Mẹ có hối hận vì đã bỏ rơi tôi không?”

Một lúc lâu sau, khóe môi anh nhếch lên nụ cười đầy ẩn ý: “Tôi nghĩ chắc mẹ không hối hận đâu. Chẳng phải bà từng nói không trông mong gì tôi dưỡng già đưa tang sao? Con trai, con gái ngoan của bà, sao chẳng có đứa nào đến nhìn bà lần cuối? Bà thật nực cười, không cần con ruột, lại đi nuôi con người khác. Cuối cùng lại chết trong cô độc, không ai hỏi han. Có lúc tôi thật mong mình không phải là con ruột bà, như vậy cũng chẳng bị bà mang ra đạo đức trói buộc. Bà thành ra thế này, là tự bà chuốc lấy.”

Cảm nhận được hơi ấm từ sau lưng, cơ thể anh khẽ cứng lại, tay đưa lên, khẽ nắn má cô: “Đừng khóc.”

“Thương Dục Hoành...” Cô ôm anh chặt hơn, giọng run run: “Chúng ta kết hôn đi. Em muốn cùng anh có một mái nhà. Một mái nhà chỉ thuộc về hai ta.”

“Thì sao chứ!” Tang Vãn kiêu ngạo hất cằm.

“Anh đừng đánh trống lảng! Em đã chủ động như thế rồi, nếu anh không chịu thì em sẽ đi lấy người khác đấy!” Cô hất tay anh ra, bất mãn.

“Sao lại không dám, em có phải không thể không có anh đâu mà...” Lời chưa dứt, khuôn mặt anh đã áp sát, rồi môi anh hung hăng đè lên môi cô.

Nói rồi, anh quỳ một gối xuống, lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhẫn, lặp lại lời vừa rồi: “Anh muốn cùng em có một mái nhà được không, Vãn Vãn?”

“Xin lỗi, hôm nay vội quá.” Anh như chợt nhận ra bối cảnh không phù hợp, đang định đứng dậy cất nhẫn vào hộp.

Thương Dục Hoành cúi đầu, cười khẽ:

“Thương Dục Hoành! Em bảo anh đeo vào cho em!” Tang Vãn không nhượng bộ.

Chiếc nhẫn là mẫu đơn giản nhất, viên kim cương không lớn, nhưng vừa vặn với tay cô. Cô xoay qua xoay lại ngắm nghía, bĩu môi: “Mẫu này em không thích.”

Trước khi rời khỏi, anh quay đầu nhìn mẹ lần cuối như đang lặng lẽ từ biệt bà, và cả quá khứ của chính mình.

Đứa bé ấy chạy xuyên qua thân thể anh, rồi ngồi sụp bên giường mẹ, òa khóc: “Mẹ ơi, mẹ làm sao vậy?”

“Mẹ ơi, hôm nay cô giáo khen A Hoành, mẹ nhìn xem phần thưởng của con này, mẹ dậy nhìn con đi mà...”

“Nhìn gì thế, vào nhanh đi!” Tang Vãn đứng trong thang máy nhìn anh mãi không vào, liền lên tiếng giục.

Việc hậu sự cho mẹ do Thương Dục Hoành tự mình lo liệu. Suốt quá trình, chồng sau và các con bà không hề xuất hiện, cha ruột anh cũng không đến.

An táng xong, Tang Vãn nắm tay anh rời khỏi nghĩa trang. Từ hôm qua đến giờ, cô vẫn lo anh kìm nén quá nhiều cảm xúc.

Anh ngạc nhiên. Vừa rồi anh chỉ lơ đãng nghĩ vài chuyện, sao vị hôn thê này lại đột nhiên phát ngốc?

Tang Vãn vỗ nhẹ lưng anh: “Thương Dục Hoành, sau này có chuyện gì không được giấu trong lòng, biết chưa? Kết hôn rồi thì phải trung thực khai báo, kháng cự là phạt nặng, biết chưa?”

Xong việc, anh lái xe đưa cô về Vân Thành. Anh sợ cha mẹ cô sẽ lo, dù sao cô đi lâu rồi.

Anh bật đèn cảnh báo, đỗ xe sát lề, nghiêng đầu nhìn cô: “Vì em, ngoại lệ, không được à?”

Yết hầu anh khẽ lăn, hơi lúng túng.

Thương Dục Hoành không nhịn được nữa, hạ ghế ngồi, cả người áp xuống.

Đúng lúc đó, điện thoại trên bảng điều khiển reo lên. Không biết là của ai, cô mò mẫm tay ấn nút nghe.

Ngôn Tình, Đô Thị, Hài Hước, Khác, Sủng
Nguồn: monkey
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Tiến »