“Suất huynh đài, tại hạ cùng ngươi thật thoại thật thuyết. Loại bí pháp có thể đồng thời tu luyện vài loại nguyên tố, ta thật sự không biện pháp nào để truyền thụ. Cho dù nói cho ngươi biết, ngươi cũng vô pháp lĩnh hội!”
Uống một ngụm lớn rượu, vị quái dị như được ủ từ quả dại, vào miệng chát, nhưng dư vị lại ngọt ngào say lòng người. Liễu Phong cười gượng, bất đắc dĩ đối diện Suất Suất đang ôm một cái chân lợn rừng gặm nham nhở.
Đây là một động phủ rộng thùng thình, gia cụ đầy đủ mọi thứ, cùng nơi ở của nhân loại không khác biệt nhiều. Ngay cả trên thạch bích trong sơn động, cũng bày vô số hạt châu phát ra ánh sáng trắng nhu hòa, chiếu rọi cả động phủ vốn âm u trở nên sáng ngời vô cùng.
Xấu Suất Suất thập phần quái dị, tuy trảo Liễu Phong đến nơi này, nhưng lại thần kỳ không hề gây khó dễ. Không chỉ thế, còn thiện ý mang lên một bàn tiệc rượu lớn, thập phần long trọng chiêu đãi Liễu Phong.
Bất quá Liễu Phong biết rõ, mục đích chân thật của đối phương, chẳng qua là bí pháp gia tộc mà Liễu Phong đã trôi chảy hồ ngôn. Đáng tiếc, hiện tại Liễu Phong căn bản không cách nào giải thích, đến cuối cùng, chỉ có thể cắn răng lựa chọn thật thoại thật thuyết.
“Không sao, ca ca lý giải nỗi khó xử của ngươi, không nóng nảy. Ngươi khi nào nghĩ thông suốt, khi nào thì nói cho ca ca, ca ca sẽ không làm khó ngươi!” Xấu Suất Suất trong miệng đã chất đầy thịt, khiến má phồng lên như một quả bóng cao su, mơ hồ không rõ nói, rõ ràng cho rằng Liễu Phong vẫn kiếm cớ.
Thấy đối phương còn cho rằng mình lừa dối, Liễu Phong nhất thời cạn lời, lại cũng không dám quá mức chọc giận, chỉ có thể uống rượu giải sầu kéo dài thời gian, hi vọng đến khi trời sáng, Công Beo lần nữa xuất hiện, mang theo Hồn vệ tới cứu mình.
Nhất là khi cuối cùng bị xấu Suất Suất mang đi, đột nhiên nhớ tới thanh âm của Suất Suất, càng làm cho trong lòng Liễu Phong có một tia lo lắng. Tuy không biết đối phương rốt cuộc là ai, nhưng thanh âm nghe thập phần quen tai, nghĩ đến là đến chuẩn bị nghênh cứu mình.
Công Beo khôi phục trạng thái, tăng thêm cao thủ có thể hóa thân thành hắc vụ thần bí, hơn nữa nếu quả thật có thể đến cứu mình, Suất Suất tuyệt đối không phải đối thủ. Liễu Phong hiện tại cũng không quá lo lắng, chỉ cần lẳng lặng chờ đợi là được.
“Ngô, kỳ thật ca ca biết rõ, ngươi không nói cho ca ca bí pháp là bởi vì Ngôi sao Bỉ Lăng. Kỳ thật nói thật, ca ca muốn Ngôi sao Bỉ Lăng cũng không có tác dụng gì nhiều, bất quá cô nương kia thích a, không cho nàng cao hứng, ca ca sẽ không có lão bà!” Xấu Suất Suất uống một ngụm lớn rượu, có vẻ rất bất đắc dĩ nói.
“Ách! Cô nương là ai? Ngôi sao Bỉ Lăng cùng lão bà lại có quan hệ gì?” Liễu Phong không khỏi sững sờ.
“Cô nương chính là mẹ của lão bà tương lai của ta. Các nàng đối với ca ca một mực có chút thành kiến, chính là không chịu gả con gái cho ca ca. Ca ca vẫn kì quái, nữ nhi của nàng tuy dung mạo xinh đẹp, nhưng ca ca tuấn mỹ như vậy, làm sao lại không xứng với con gái nàng?” Xấu Suất Suất trên mặt vướng mắc, run rẩy một hồi, cho thấy cực độ khó chịu.
Đối với kẻ tự kỷ này, Liễu Phong hiện tại cơ bản đã có năng lực miễn dịch nhất định. Bất quá, đối với tương lai lão bà của một gã xấu xí đến rợn người, Liễu Phong ngược lại sinh ra một chút hứng thú, có chút tò mò hỏi: “Tương lai lão bà của ngươi là chủng tộc gì, có giống ngươi không?”
Lúc này Liễu Phong đã biết, bản thể của Suất Suất hẳn là một con thiềm thừ. Tuy trong ma thú giới, việc thông hôn lẫn nhau không có hạn chế quá lớn, nhưng theo lẽ thường mà nói, cũng đều là cùng một chủng tộc. Chẳng lẽ tương lai lão bà của Suất Suất cũng là một con thiềm thừ? Nhưng nếu là thiềm thừ, Liễu Phong như thế nào cũng nghĩ không ra được, làm sao có thể xinh đẹp được.
“Hắc hắc! Nói đến lão bà của ca ca, ca ca không phải khoe khoang, tuyệt đối là tiên nữ đệ nhất thiên hạ!” Vừa nhắc tới lão bà tương lai, Suất Suất nhất thời tinh thần tỉnh táo, lập tức mọi bí pháp đều tạm thời vứt ra sau đầu, bắt đầu trở nên hào hứng bừng bừng.
Lớn lên cùng cóc đồng dạng tiên nữ? Trong đầu Liễu Phong trong nháy mắt hiện lên loại hình tượng đó, thiếu chút nữa không nhổ hết những thứ vừa ăn ra, vội vàng đem hình tượng kia ném ra khỏi não.
Bất quá, Suất Suất hiển nhiên không phát hiện loại suy đoán ác ý trong nội tâm Liễu Phong, hưng phấn vô cùng nói: “Ca ca nói cho ngươi biết, chủng tộc của lão bà ca ca, có thể nói là vô cùng nổi danh a, ngươi nghe qua Bất Tử Điểu nhất tộc chưa?”
Phượng Hoàng nhất tộc? Liễu Phong sững sờ, nhẹ gật đầu.
Phượng Hoàng nhất tộc ở Đại lục Bỉ Lăng có thể nói là danh khí cực lớn, cùng Cự Long nhất tộc tịnh xưng là hai đại thần thú gia tộc trên đại lục. Bởi vì nghe nói trong hai chủng tộc này, năm đó xuất hiện vô số cường giả vượt qua Thần thú, nhưng do thời gian, những điều đó đều đã trở thành lịch sử. Hiện tại, Cự Long nhất tộc đã xuống dốc đến mức ẩn cư trên đảo long trong biển sâu, tuy thực lực vẫn ở đỉnh phong trên đại lục, nhưng không còn được như năm xưa.
Mà Phượng Hoàng nhất tộc lại càng thảm đạm, trên cơ bản đã chỉ có thể thành một truyền thuyết. Ít nhất hiện tại Cự Long nhất tộc y nguyên vẫn tồn tại, hơn nữa vài nơi vẫn có thể chứng kiến, nhưng Phượng Hoàng, mấy ngàn năm đều không xuất hiện qua.
Chẳng lẽ tương lai lão bà của Suất Suất lại là một con Phượng Hoàng? Nghĩ tới đây, trên mặt Liễu Phong lập tức lộ ra thần sắc kinh hãi, lần nữa đánh giá cẩn thận xấu mập mạp, mắt lộ ra vẻ bội phục.
Phượng Hoàng nhất tộc bản tính cao ngạo vô cùng, hơn nữa thực lực khó lường, kẻ này lại dám có ý đồ với Phượng Hoàng, chỉ bằng vào dũng khí, cũng không khỏi khiến người ta bội phục.
“Hắc hắc! Ca ca biết ngay ngươi đã nghe qua, ca ca nói cho ngươi biết, tương lai lão bà của ca ca chính là chi nhánh của Phượng Hoàng nhất tộc, Thiên Nga tộc!” Suất Suất mang vẻ đắc ý trên mặt, rung đùi đắc ý nói.
PHỐC! Rượu vừa uống vào miệng bị Liễu Phong phun ra, phun trúng mặt mũi Suất Suất, khiến đối phương triệt để ngu si.
Thiên Nga tộc là chi nhánh của Phượng Hoàng nhất tộc? Dù đánh chết Liễu Phong, hắn cũng vô pháp tưởng tượng, thiên nga cùng phượng hoàng có quan hệ huyết thống gì. Nếu như nói hai người không tìm được điểm tương tự, chính là chiều dài cánh, đều biết bay!
Nhưng vậy cũng là huyết thống truyền thừa sao? Nói như vậy, ô nha, ma tước, thậm chí vịt hoang, con dơi, chẳng phải đều cùng Phượng Hoàng có quan hệ huyết mạch? Nghĩ đến đây, Liễu Phong lập tức có cảm giác dở khóc dở cười.
“Hắc hắc! Thế nào? Chấn kinh rồi a? Ai cũng không nghĩ ra, tương lai lão bà của ca ca lại là một con thiên nga cao quý a!” Suất Suất sờ soạng lau rượu trên mặt, chẳng những không giận, ngược lại cười càng thêm đắc ý, hiển nhiên đối với sự khiếp sợ của Liễu Phong cảm thấy thập phần thoả mãn.
Một con cóc muốn ăn thịt thiên nga? Ma quái quỷ thần a! Ngươi giết ta đi! Nghĩ vậy, Liễu Phong cảm giác mình thật sự sắp ngất.
“Ai! Chỉ có điều cô nương kia ngoan cố quá, cứ nói chủng tộc sai biệt quá nhiều, chính là không chịu gả cho ca ca, cho nên ca ca không còn cách nào, chỉ có thể đem Ngôi sao Bỉ Lăng đưa cho nàng, hy vọng có thể làm cho các nàng cao hứng!” Xấu Suất Suất đắc ý, sắc mặt lại trở nên ảm đạm, hiển nhiên là nghĩ đến việc cưới được lão bà, khó khăn thật sự quá lớn.
“Ngươi đem Ngôi sao Bỉ Lăng đưa cho nàng, nàng sẽ gả cho ngươi?” Rung động qua đi, Liễu Phong có chút khó hiểu.
Ngôi sao Bỉ Lăng tuy trên đại lục xem như bảo vật khó được, nhưng kỳ thật đối với ma thú, không có tác dụng gì lớn. Bởi vì ở nơi ẩn náu của bọn chúng, nó chẳng qua là tài phú và Thần khí. Đối với tài phú, ma thú hẳn là không có tác dụng, mà Thần khí, thì lại càng vô nghĩa, ai thấy ma thú nào có thể sử dụng Thần khí?
“Ngươi không biết, gần đây một đám lão già ẩn cư thật lâu đột nhiên xuất hiện, nói muốn cử hành một hội nghị, mà ở hội nghị, nghe nói mục đích quan trọng nhất là gom góp sáu Ngôi sao Bỉ Lăng, nếu như ai có thể làm được, sẽ có vô số chỗ tốt, cho nên ta muốn Ngôi sao Bỉ Lăng giao cho cô nương kia, nàng nhất định sẽ rất cao hứng!” Suất Suất bất đắc dĩ giải thích.
Liễu Phong biết rõ, đám lão già trong miệng Suất Suất, nhất định là ma thú có thực lực mạnh vô cùng. Chỉ là đám người này cử hành hội nghị làm gì? Mục đích lại vì Ngôi sao Bỉ Lăng vốn không có lợi gì cho ma thú, điều này quá quái dị!
Miễn cưỡng kiềm chế sự khó hiểu, Liễu Phong lần nữa hỏi: “Vậy ngươi vì sao không đem Ngôi sao Bỉ Lăng tự mình giao cho hội nghị? Lấy được chỗ tốt chẳng phải càng nhiều?”
“Hắc hắc!” Trên mặt Suất Suất hốt nhiên lộ ra một tia xấu hổ, nhưng lại làm bộ thành thần sắc khinh thường nói: “Ca ca nào có thời gian đi cùng bọn họ đùa giỡn, nói thật, ca ca cùng đám lão già kia lại không quen, giao cho cô nương kia tương đối tốt! Nàng tốt xấu là Tộc trưởng Thiên Nga tộc!”
Tuy Suất Suất kiệt lực che dấu, nhưng Liễu Phong vẫn nhìn ra, rõ ràng là do Suất Suất địa vị không đủ, không thể tiếp xúc đến hội nghị. Điều này làm cho Liễu Phong buồn cười, đồng thời, trong lòng cũng càng phát ra kinh ngạc.
Thực lực của Suất Suất, ít nhất đã ở hơn cửu cấp, vậy mà ma thú thực lực như vậy cũng không có tư cách tham gia hội nghị này. Những lão gia hỏa kia, sẽ có thực lực khủng bố đến mức nào?
Hiện tại, ma thú ở Đại lục Bỉ Lăng để tránh xung đột với nhân loại, phần lớn đều ẩn cư ở những địa phương hiểm ác. Vậy mà đám lão già này lại tái xuất giang hồ, rốt cuộc mục đích thực sự là gì? Không biết vì sao, nghe được tin tức này, trong lòng Liễu Phong luôn có cảm giác khó hiểu, nhưng lúc này lại nói không rõ ràng, chỉ cảm thấy thập phần quỷ dị.
“Đến! Uống rượu, không nói trước những chuyện phiền lòng đó. Ngươi yên tâm, tuy ca ca cầm Ngôi sao Bỉ Lăng của ngươi, nhưng ca ca tuyệt đối sẽ chú ý, chỗ của ta bảo vật cũng không thiếu, đến lúc đó bồi thường ngươi là được!” Tựa hồ bởi vì nghĩ tới lão bà tương lai, lúc này tâm tình của Suất Suất rõ ràng tốt hơn.
Nhưng khi đối phương vừa giơ chén rượu, sắc mặt lại đột nhiên đại biến, trong mắt xuất hiện thần sắc vô cùng sợ hãi, chén rượu cũng trong nháy mắt rơi xuống đất, ngây ngốc nhìn khách không mời mà đến đột nhiên xuất hiện bên cạnh Liễu Phong.