"Tần phủ nhà ngươi hiện tại có bao nhiêu môn khách là người tu hành?" Y Tiêu cười hỏi.
"Sáu người," Tần Vân đáp, "Tính cả người mới đến là bảy."
Y Tiêu gật đầu: "Còn nhiều hơn cả một số tiểu tông phái tam lưu. Mà cũng phải, xét về thực lực, chỉ riêng ngươi thôi cũng đã mạnh hơn nhiều tông phái nhị lưu rồi."
Một tông phái nhị lưu bình thường, gặp phải yêu vương như Hắc Yêu Vương thì đã sớm nhượng bộ rút lui.
Nhưng Tần Vân chỉ cần vung phi kiếm, Hắc Yêu Vương đã hồn vía lên mây bỏ chạy!
Nếu giờ mà gặp lại Hắc Yêu Vương dám đến khiêu khích, có lẽ hắn đã bị phi kiếm chém chết rồi! Chẳng qua lần trước Hắc Yêu Vương đã bị dọa cho khiếp vía, đâu còn đám gây sự với Tần Vân nữa.
"Ta đi xem người tu hành kia rốt cuộc có lai lịch gì." Tần Vân đứng dậy.
"Ngươi cứ đi làm việc của ngươi đi." Y Tiêu cầm lấy một quyển sách, liếc nhìn người đang nhàn nhã đọc sách bên hồ.
Tần Vân đi đến phòng khách chuyên dùng để tiếp đãi khách khứa.
Trong sảnh đã có một thanh niên gầy gò ngồi chờ sẵn.
Thấy Tần Vân từ xa đi tới, hắn vội vàng đứng lên.
"Tần công tử." Chờ Tần Vân bước vào sảnh, thanh niên gầy gò cung kính chào.
Tần Vân ngồi xuống vị trí chủ tọa, nhìn thanh niên gầy gò đang đứng khép nép, gật đầu: "Ngồi đi."
Thanh niên gầy gò lúc này mới dám ngồi xuống, nói: "Tại hạ Sở Viễn, người Trường Huy huyện, Liên Hải quận. Vốn tu hành tại Động Dương quan ở Trường Huy huyện, nhưng vì đắc tội Thảo Vu Phái, bị Động Dương quan đuổi khỏi quan... Ta chỉ có thể phiêu bạt khắp nơi, nay nghe danh Tần công tử, đến đây xin nương nhờ, mong công tử thu nhận."
"Động Dương quan chỉ là một tông phái tu hành tam lưu, tất nhiên không dám đắc tội Thảo Vu Phái." Tần Vân gật gù, "Thảo Vu Phái hành sự cũng bá đạo thật. Nói xem, ngươi đã đắc tội Thảo Vu Phái thế nào? Trước mặt ta đừng hòng nói dối, nếu ta phát hiện ra dù chỉ nửa điểm giả tạo, dám lừa ta, ngươi biết hậu quả đấy."
"Dạ dạ." Sở Viễn gật đầu lia lịa, "Tại hạ đâu đám lừa dối Tần công tử? Chắc chắn sẽ thành thật khai báo, không dám bịa đặt."
"Nói đi." Tần Vân gật đầu.
"Ta một lòng tu hành ở Động Dương quan tại Trường Huy huyện, thỉnh thoảng đi lại giữa các huyện thành lân cận, thấy chuyện bất bình cũng ra tay trừng trị kẻ ác." Thanh niên gầy gò kể, "Chỉ là không ngờ có một lần trừng ác, ta cắt đứt chân của một tên công tử bột. Ai ngờ tên công tử bột đó lại là con trai của một vị trưởng lão Thảo Vu Phái. Thảo Vu Phái phái người đối phó ta, may mà ta chạy nhanh, nếu không chắc mất mạng! Thảo Vu Phái cũng phái người chất vấn Động Dương quan, quán chủ không dám chọc Thảo Vu Phái, chỉ có thể đuổi ta khỏi quan. Từ đó ta không còn là đệ tử Động Dương quan nữa. Ta cũng biết, quán chủ cũng bất đắc dĩ thôi, làm vậy cũng tốt, đỡ liên lụy đến đạo quán."
Tần Vân gật đầu: "Trừng ác? Tên công tử bột kia đã làm gì mà ngươi phải ra tay?"
"Hắn ngang nhiên cướp đoạt dân nữ giữa thanh thiên bạch nhật, trực tiếp bắt người lên xe ngựa. Ta thấy vậy liền giận dữ cứu cô gái đó, rồi dạy cho tên công tử bột và đám hộ vệ của hắn một bài học." Sở Viễn đáp, "Về sau mới biết, hắn là con trai của Liễu Chấn, trưởng lão Thảo Vu Phái. Liễu Chấn là một nhân vu, có vu thuật khó lường."
"Ta hiểu rồi." Tần Vân gật đầu, "Vậy bây giờ ngươi tu hành đến đâu rồi?”
"Ta tu luyện một môn luyện khí pháp môn của Động Dương quan, gọi là 《 Trường Thanh Quyết 》. Nếu tu luyện đến cực hạn thì cũng có hy vọng đạt tới Tiên Thiên Thực Đan cảnh. Nhưng Động Dương quan hiện giờ mới chỉ có quán chủ là đạt tới Tiên Thiên Hư Đan thôi. Còn ta, bây giờ mới là luyện khí tầng mười một." Thanh niên gầy gò nói, "Ta thường tu hai môn phù pháp, một là 'Thanh Hỏa Phù Pháp', là phù pháp nổi danh nhất của Động Dương quan. Môn còn lại là 'Nhất Khí Cầm Nã Thuật'. Còn các thủ đoạn khác, phần lớn là dựa vào một ít đạo phù hộ thân."
Tần Vân khẽ gật đầu.
Mấy môn phái nhỏ là vậy, số lượng pháp thuật tinh thông cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Thanh niên gầy gò hồi hộp chờ đợi câu trả lời của Tần Vân, dù sao hắn đã đắc tội Thảo Vu Phái, tìm chỗ nương tựa cũng chẳng dễ dàng gì. Thảo Vu Phái, ở toàn bộ Giang Châu đều nổi tiếng hung hãn! Dù sao cũng là tông phái duy nhất theo Vu đạo ở Giang Châu.
"Từ hôm nay trở đi, ngươi cứ ở lại Tần phủ, bổng lộc hàng năm tạm thời là một ngàn lượng." Tần Vân nói, "Nếu ngươi siêng năng làm tốt, ta sẽ có pháp thuật bảo vật ban thưởng.”
"Vâng, Sở Viễn nhất định dụng tâm kiệt lực, vì Tần phủ, vì công tử mà hiệu lực!" Sở Viễn mừng rỡ.
Thuê một người hầu bình thường, một năm chỉ tốn khoảng mười, tám lượng bạc.
Còn thuê cao thủ luyện khí tầng chín làm hộ vệ, bình thường cũng phải mấy trăm lượng bạc một năm.
Còn thuê người tu hành?
Nếu chỉ dùng bạc thôi thì thường phải vạn lượng trở lên.
Nhưng các đại tộc, hoặc những nhân vật lớn như quận trưởng, lại thường có người tu hành chủ động đến nương nhờ, thậm chí bổng lộc hàng năm cũng không cao. Vì sao? Vì trong các đại tộc thường có điển tịch pháp thuật được cất giữ! Mà nhiều tán tu lại thiếu thốn phương pháp tu luyện, nên dù bổng lộc có thấp một chút cũng không sao.
"Tần gia" lại càng khác, có Tần Vân, một Tuần Tra Sứ, còn mạnh hơn cả tông phái nhị lưu!
Đầu quân vào đây, chẳng khác nào có một ngọn núi lớn để dựa vào! Vả lại pháp thuật, bảo vật đều có thể trông chờ vào tương lai, chẳng khác nào gia nhập một tông phái, dù không có bạc, vẫn có người tu hành nguyện ý gia nhập.
"A Quý, dẫn Sở Viễn đi gặp phụ thân ta." Tần Vân phân phó.
"Vâng." A Quý đáp lời.
Sở Viễn mặt mày rạng rỡ, không còn vẻ lo lắng ngày xưa, cung kính lui ra.
Hắn tìm đến Tần phủ nương tựa, là vì nghe nói... Mặc Thai gia, gia tộc của thái thượng trưởng lão Thảo Vu Phái, từng đắc tội Tần gia. Sau khi Tần Vân trở thành Tuần Tra Sứ, Thảo Vu Phái còn phái sứ giả đến xin lỗi, dâng lên rất nhiều lễ vật! Rõ ràng Thảo Vu Phái có cường thế đến đâu, cũng không muốn đối đầu với Tần Vân Tuần Tra Sứ, đành phải chịu nhún.
Mối thù của hắn với con trai một trưởng lão, đối với Tần phủ mà nói, chẳng đáng nhắc tới.
"Bây giờ đã có bảy người tu hành, mà ta còn chưa cố ý chiêu mộ." Tần Vân lắc đầu, "Vài năm nữa, Tần phủ chắc phải có đến mười mấy hai mươi người tu hành, còn nhiều hơn cả số người tu hành mà một quận trưởng chiêu mộ."
Gia tộc của Tuần Tra Sứ, sức hút tự nhiên lớn hơn một quận trưởng.
Tần phủ có nhiều người tu hành cũng là chuyện tốt, trận pháp phòng ngự trong gia tộc sẽ càng thêm nghiêm ngặt. Bình thường Tần phủ giao thiệp bên ngoài, nhiều việc cũng có thể để người tu hành ra mặt!
******
Cuộc sống cứ thế trôi qua từng ngày.
Tần Vân cũng rất ngạc nhiên, kể từ sau vụ ám sát của Bách Biến Độc Tẩu, đã hơn một tháng rồi mà không hề có rắc rối mới nào.
"Chung Ly thị không lẽ lại bỏ qua như vậy sao?” Tần Vân thầm nghĩ, "Chỉ điều động mỗi một Bách Biến Độc Tấu?”
"Kệ đi."
"Tốt nhất là cứ an tâm tu luyện bản mệnh phi kiếm, đêm nay, chắc là có thể đột phá đến Ngũ phẩm." Tần Vân khoanh chân ngồi trên giường, nhìn thanh phi kiếm màu bạc lơ lửng trước mặt.
Rồi tháo túi càn khôn bên hông xuống, mở miệng túi ra.
Hô hô hô ~~~
Vô số vật phẩm bay ra, chất thành một đống nhỏ trong phòng.
Khi Tần Vân vận chuyển pháp quyết, phi kiếm màu bạc lập tức bắt đầu hấp thụ tinh hoa từ vô số trân bảo phía dưới. Từng điểm quang hoa không ngừng bay lên dung nhập vào bản mệnh phi kiếm. Quả nhiên như dự đoán, chỉ luyện hóa hơn mười nhịp thở, phi kiếm màu bạc đột nhiên rung động, phát ra tiếng ngân vang, tốc độ luyện hóa đột nhiên tăng vọt. Vô số bảo vật xếp thành đống phía dưới bắt đầu hóa thành phế liệu.
Một lát sau, tiếng ngân vang dừng lại, phi kiếm cũng không còn hấp thụ tinh hoa từ các bảo vật nữa.
Lúc này toàn thân nó có màu bạc nhạt, bề mặt như phủ một lớp nước xanh, luôn có cảm giác linh động như nước đang chảy. Cảm giác sương mù ảo diệu ban đầu thì không còn nữa, khiến người ta cảm thấy phi kiếm này càng thêm cô đọng.
"Đẹp quá, bản mệnh phi kiếm cuối cùng cũng đạt đến Ngũ phẩm! Ta cầm nó, có thể phát huy ra uy lực của pháp bảo tam phẩm." Tần Vân nhìn phi kiếm trước mắt. Bên trong phi kiếm ẩn chứa một nguồn sức mạnh kinh khủng đang tích tụ. Tần Vân cảm nhận được điều đó và khẽ gật đầu, "Dù ta đạt tới cảnh giới kiếm ý lĩnh vực, bản mệnh phi kiếm tăng một phẩm, thực lực của ta vẫn tăng lên gần hai thành."
Chiêu số vẫn vậy, kiếm ý vẫn thế, nhưng phi kiếm có thể nhanh hơn! Ủy lực cũng kinh khủng hơn! Đó chính là sự sắc bén của pháp bảo.
Vả lại bản mệnh phi kiếm hoàn toàn được thai nghén từ 'Yên Vũ kiếm ý', nên nó rất phù hợp để thi triển các chiêu thức Yên Vũ kiếm ý.
Cảnh giới càng cao, thực lực càng mạnh, 'Bản mệnh phi kiếm' cũng phải đủ mạnh mới có thể gia tăng thực lực một cách rõ rệt. Cũng giống như một vị kiếm tiên tuyệt thế nắm giữ 'Kiếm đạo', một cành cây và một thanh phi kiếm pháp bảo thất phẩm, bát phẩm, trong tay sẽ không khác nhau nhiều lắm. Vì pháp bảo quá thấp cấp, không còn trợ giúp gì cho thực lực nữa.
Thậm chí, nếu được 'Kiếm đạo' thai nghén, binh khí phàm tục cũng có thể dần dần chuyển hóa thành một thanh pháp bảo.
Đương nhiên Tần Vân còn cách cấp độ đó rất xa.
"Hô." Tần Vân đưa tay ra, thanh phi kiếm dài ba tấc rơi vào lòng bàn tay. Hô, phi kiếm nhanh chóng biến lớn, tăng vọt gấp mười lần, đạt tới chiều dài ba thước.
Tay cầm phi kiếm, Tần Vân bước xuống giường, đẩy cửa đi ra sân trong.
Trong đêm tối, dưới ánh trăng.
Tần Vân thỏa thích thi triển Yên Vũ kiếm thuật của mình với thanh bản mệnh phi kiếm Ngũ phẩm.