Tần Hoài: Chuyện là thế này ạ, nhà cháu có một kỹ thuật đã thất truyền là dùng Hòe Hoa Mật để ủ bột. Thời gian qua cháu đã thử rất nhiều lần, nhưng thành phẩm ủ ra đều không được như ý. Xin hỏi bác có nghiên cứu gì về việc ủ bột bằng mật ong không ạ?
Trịnh Đạt ở đầu bên kia chần chừ rất lâu, khoảng năm sáu phút sau mới nhắn lại.
Đạt Tắc Kiêm Tế Thiên Hạ: Nhà cháu có kỹ thuật dùng Hòe Hoa Mật để ủ bột sao?
Tần Hoài: Vâng ạ.
[Đạt Tắc Kiêm Tế Thiên Hạ gửi cho bạn một lời mời gọi video]
Bắt máy.
Đầu dây bên kia là một người đàn ông trung niên tướng tá hơi phát tướng.
"Cháu chắc chắn kỹ thuật gia truyền nhà cháu là khả thi chứ?" Trịnh Đạt khẽ nhíu mày.
Tần Hoài gật đầu: "Cháu chắc chắn ạ, chỉ là nó đã thất truyền rất nhiều năm rồi. Cháu biết sơ qua các bước, nhưng mãi vẫn chưa lĩnh hội được kỹ thuật bên trong, cho nên mới nhờ ông Vương tìm giúp một vị sư phụ giàu kinh nghiệm để thỉnh giáo."
Trịnh Đạt lẩm bẩm: "Sư phụ nói thế mà lại là thật, thật sự có kỹ thuật dùng mật ong để ủ bột sao."
Trịnh Đạt trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Khi nào thì cháu rảnh?”
"Chiều nay ạ."
"Vậy chiều nay chúng ta gọi video lại nhé, cháu đặt điện thoại ở góc dễ nhìn một chút, bác muốn xem toàn bộ quá trình cháu ủ bột, cháu không ngại chứ?"
"Đương nhiên là không rồi ạ."
Sau khi kết thúc giờ bán cơm trưa, Tần Hoài nhắn WeChat chốt thời gian gọi video buổi chiều với Trịnh Đạt. Hắn làm xong Bánh Bao Kiều Mạch mà Trần Tuệ Tuệ muốn ăn trước, rồi đúng 2 giờ rưỡi bắt đầu làm Bánh Bao Hòe Hoa.
Để buổi giao lưu qua video này diễn ra thuận lợi, Tần Hoài đã cử Tần Lạc - người có kỹ năng quay phim xịn nhất, trình độ chỉnh ảnh định nhất, và giỏi phóng to ống kính để quay cận cảnh nhất nhà - đảm nhận vai trò quay phim.
"Trịnh sư phụ, bác nhìn thử xem góc quay này được chưa ạ?" Tần Hoài vẫy vẫy tay trước ống kính điện thoại, "Có rõ không ạ, những thứ trên bàn này bác có nhìn thấy hết không?"
"Được rồi, đưa ống kính lại gần thêm chút nữa." Trịnh Đạt nói.
Tần Lạc tiến lên phía trước hai bước.
"Tốt tốt tốt, khoảng cách này là chuẩn nhất rồi." Giọng của Trịnh Đạt lại truyền ra từ điện thoại.
Tần Lạc giơ điện thoại, nhìn Tần Hoài với ánh mắt cầu cứu: "Anh, anh ủ bột làm Bánh Bao Hòe Hoa chậm thế này, chẳng lẽ em phải cầm điện thoại thế này suốt hai ba tiếng sao?"
"Cố lên, hãy tin vào bản thân mình. Ngày mai nhà ăn chúng ta tạm thời ngừng bán Thủ Đả Nịnh Mông Trà một ngày, anh sẽ làm Tứ Hỉ Giảo cho em." Tần Hoài cổ vũ.
Tần Lạc lập tức sung sức hẳn lên, cô bé liền tuyên bố dăm ba tiếng đồng hồ này nhằm nhò gì, mấy hôm trước ngày nào cô bé cũng giã chanh mỏi nhừ tay còn lâu hơn thế này nhiều.
Mấy ngày nay Tần Lạc vất vả giã chanh như vậy là vì cái gì? Chính là để rèn luyện cơ bắp, tăng cường lực tay, để hôm nay có thể cầm điện thoại cho vững đấy!
Tần Lạc giơ điện thoại với ánh mắt rực lửa.
"Đây là Hòe Hoa Mật tươi mới thu hoạch năm nay." Tần Hoài giơ hũ mật ong lên trước ống kính cho Trịnh Đạt xem, rồi múc vài thìa ra hòa tan với nước ấm, "Dùng mật ong để ủ bột thì lượng mật ong cho vào phải thật ít, qua quá trình thử nghiệm thời gian này, cháu ước tính đại khái là chừng này.”
Trịnh Đạt ở đầu dây bên kia bất giác gật đầu.
"Bột này là bột mì đen chưa qua rây lọc mà ông nội cháu nhờ người xay dưới quê gửi lên, cháu sẽ trộn thêm một chút bột kiều mạch."
Tần Lạc lập tức quay cận cảnh bột mì và bột kiều mạch.
"Bây giờ cháu bắt đầu nhào bột đây."
Tần Lạc vội vàng chữa ống kính vào hai bàn tay của Tần Hoài, thi thoảng còn điều chỉnh góc máy để đảm bảo Trịnh Đạt ở đầu dây bên kia có thể nhìn rõ từng cử động tay của hắn ở mọi góc độ.
Một buổi thỉnh giáo qua video mới lạ đã bắt đầu như thế đấy.
Phần lớn thời gian đều là Tần Hoài lên tiếng, hắn vừa làm vừa đưa ra những thắc mắc của mình, ví dụ như ——
"Vấn đề lớn nhất của cháu bây giờ là ủ bột bằng mật ong tuy thành công, nhưng lại không đạt được kết quả lý tưởng. Cháu nghĩ vấn đề không chỉ nằm ở quá trình ủ, mà còn ở nhiều khâu khác. Ví dụ như lúc nhào bột phải dùng nước lạnh, nhưng nhiệt độ nước lạnh bao nhiêu thì cháu không biết phải canh thế nào, là dùng nước lạnh ở nhiệt độ phòng mùa hè, hay là phải cho thêm đá để nước lạnh hơn nữa? Trịnh sư phụ, bác có nghiên cứu gì về chuyện này không ạ?"
Trịnh Đạt đáp: "Nhiệt độ nước thường phải phụ thuộc vào nhiệt độ phòng ngày hôm đó, trời nóng thì dùng nước mát, trời lạnh thì dùng nước ấm, không có một con số cố định nào cả, chủ yếu là dựa vào cảm giác của cháu thôi."
Lại ví dụ như ——
"Bác xem quá trình cháu nhào bột, có thấy lỗi sai nào quá rõ ràng không ạ?"
Trịnh Đạt đáp: "Kỹ thuật của cháu rất tốt, tốc độ nhanh, hiệu suất cao, khối bột nhào ra nhẵn mịn và có độ đàn hồi, kỹ thuật 'Tam Quang' làm rất chuẩn. Nhưng đây là khối bột nhào lẫn giữa bột mì thô và bột kiều mạch, bác thấy cháu nhào độ cứng mềm hơi vừa phải quá, nếu nhào cho bột mềm thêm một chút thì có phải sẽ tốt hơn không? Đừng dùng sức trâu, phải dùng lực khéo léo vào."
Tần Hoài đáp: "Cháu đã thử nhào mềm hơn rồi, nhưng hiệu quả ủ bột không được tốt lắm."
Trịnh Đạt: "Thế à? Vậy cứng hơn một chút thì sao?"
"Càng tệ hơn ạ.”
"Cái này đúng là phải nghiên cứu lại, trên lý thuyết thì bột nhào mềm một chút sẽ tốt hơn."
Tần Lạc cầm điện thoại quay phim, cảm thấy hai cái người này nói nhảm hơi nhiều.
Cứ nhai đi nhai lại mãi một chuyện.
Trịnh Đạt hỏi làm thế này được không? Hắn bảo không được.
Trịnh Đạt lại hỏi thế làm thế kia có được không? Hắn lại bảo cũng không được.
LVQ8371