Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 4686 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 104
chương 104: cháu có muốn cân nhắc bái một sư phụ không

"Không phải bác chém gió với cháu đâu, Tiên Nhục Nguyệt Bính, Tô Bính, Định Thắng Cao, Vân Phiến Cao, Hoa Cao, Bát Trân Cao, Xảo Quả, Trư Du Phù Dung Cao của bác đều là tuyệt kỹ xứ Cô Tô đấy! Năm xưa lúc bác còn làm ở nhà hàng quốc doanh, muốn ăn một miếng cũng khó, người ta toàn phải xếp hàng dài dằng đặc để mua thôi!” Trịnh Đạt đông đạc huênh hoang.

"Đi, để bác trổ tài cho cháu xem!"

Trịnh Đạt nhận lấy quần áo Tần Hoài đưa, đi vào phòng thay đồ.

Ông cụ bên cạnh Hứa Đồ Cường nhìn chằm chằm theo bóng lưng Trịnh Đạt đi vào phòng thay đồ, có chút không hiểu tình hình, nghiêng đầu hỏi Hứa Đồ Cường: "Ông Hứa, thế này là sao? Người kia là ai vậy? Từ Cô Tô tới... Bạn của Vương Lão Căn à?"

Hứa Đồ Cường cũng không dám chắc, ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Dạo trước Vương Lão Căn đúng là cứ thần thần bí bí, bảo là muốn tìm vị sư phụ lão làng nào đó ở Cô Tô, chắc là do lão Vương Lão Căn tìm tới rồi."

"Không khéo lại là thợ làm Điểm Tâm mới được nhà ăn tuyển vào cũng nên, chắng phải Tiểu Tần sư phụ đang tuyển người sao? Chắc là đến ứng tuyển đấy."

Người bên cạnh thốt lên kinh ngạc: "Giàu nứt đố đổ vách thế kia mà còn đi xin việc á."

"Ai mà biết được, Vương Lão Căn giàu sụ ra đấy mà còn keo kiệt bủn xỉn cơ mà."

Trịnh Đạt nói ông muốn giúp, thì đúng là giúp thật.

Trong bếp, các loại nguyên liệu làm Điểm Tâm cơ bản đều có đủ, mấy loại nhân có thể chuẩn bị sẵn như nhân đậu đỏ, nhân đậu xanh, nhân dừa nạo các thứ cũng đều được cất trong tủ đông.

Trịnh Đạt đi đạo một vòng lớn trong bếp để làm quen với nguyên liệu và dụng cụ, rồi xắn tay áo lên bắt đầu làm luôn.

Món đầu tiên ông làm là Tô Bính.

Theo cách nói của Trịnh Đạt, món trứ danh trong tiệm bánh của con trai ông - Trịnh Tư Nguyên - chính là Tô Bính. Có lúc con trai bận việc cần bố già sang chống đỡ hộ, Trịnh Đạt sẽ qua đó làm qua loa vài mẻ để đối phó.

Đương nhiên, nếu là Trịnh Đạt cần nhờ Trịnh Tư Nguyên làm việc gì, ví dụ như xúi cậu ta trốn việc đi xem mắt chẳng hạn, thì ông sẽ làm rất nghiêm túc. Cụ thể nghiêm túc đến mức nào, còn phải xem đối tượng xem mắt của Trịnh Tư Nguyên có bao nhiêu phần trăm khả năng thành công nữa.

Hôm nay Trịnh Đạt không được nghiêm túc cho lắm.

Chủ yếu là có muốn nghiêm túc cũng không nổi, ông phải vừa xem Tần Hoài làm Bánh Bao Hòe Hoa vừa làm Điểm Tâm trên tay mình, một lúc làm hai việc, không phân tâm đã là giỏi lắm rồi.

Tần Lạc bưng đĩa Tứ Hỉ Giảo đứng bên cạnh vừa ăn vừa xem.

Trong bếp thế mà lại có tới hai sư phụ Điểm Tâm cùng lúc làm bánh, đúng là chuyện hiếm thấy thật.

"Lạc Lạc, cháu đang ăn Tứ Hỉ Giảo đấy à?" Trịnh Đạt không chỉ có thể vừa làm vừa nhìn, mà còn có thể tiện thể quan tâm xem Tần Lạc đang ăn cái gì.

"Vâng ạ, anh cháu làm đấy. Bác Trịnh có muốn ăn không? Cháu có thể chia cho bác một cái." Tần Lạc gật đầu.

Trịnh Đạt lắc đầu từ chối, ông đâu phải chưa từng ăn, không cần thiết phải cướp đồ ăn của cô bé.

"Cơ mà phần nhân của cái Tứ Hỉ Giảo này đẹp thật đấy, đây cũng là công thức nhà cháu à?"

Mắt Trịnh Đạt dán chặt vào đôi tay đang nhào bột của Tần Hoài, động tác nhào bột bên tay mình vẫn không ngừng, miệng còn có thể trò chuyện với Tần Lạc, phát huy khả năng một lòng ba việc đến cực hạn.

"Là công thức của anh cháu ạ." Tần Lạc đáp, "Anh cháu bảo công thức trên mạng làm ra không ngon, nên tự mình nghiên cứu đấy."

Động tác nhào bột của Trịnh Đạt khựng lại, hỏi: "Tiểu Tần, cháu học Điểm Tâm theo trường phái nào?"

Lần này đến lượt động tác nhào bột của Tần Hoài khựng lại, hắn hỏi bằng giọng đầy linh hồn: "Điểm Tâm còn có trường phái nữa ạ?”

Trịnh Đạt: ?

Trịnh Đạt ngơ luôn.

"Có chứ... đại khái thì có Kinh thức, Tô thức, Quảng thức; chia nhỏ ra còn có Ninh phái, Xuyên phái, Tân phái, Hỗ phái, Dương..." Trịnh Đạt nói một tràng dài, thấy Tần Hoài vẫn nhìn mình bằng vẻ hơi mờ mịt, giọng ông lập tức cao lên, "Cháu không biết thật hả?!"

"Cháu biết Lục Đậu Cao có loại kiểu Kinh thức, lúc lên mạng tìm công thức thì có thấy qua." Tần Hoài nói.

Lần này thì Trịnh Đạt hoàn toàn đơ người, nửa ngày không nói nổi một câu, thật lâu sau mới nghẹn ra được một câu:

"Bố cháu thế này đúng là... quá không để tâm rồi."

"Dù gì cũng phải dạy cho cháu chút chứ."

Cho dù tay nghề gia truyền đã sa sút, chỉ có thể mở nhà ăn cộng đồng trong một khu... à không, khu dân cư cao cấp, thì cũng không thể ngoài kỹ thuật ra chẳng dạy thêm cái gì chứ. Cái gì cũng không biết, y như một quả dưa sống, sau này đi giao lưu đầu bếp với người khác chẳng phải sẽ bị cười cho thối mặt à?

Trịnh Đạt nhìn quanh một vòng trong bếp, lại liếc nhìn cách bài trí trang hoàng ngoài đại sảnh.

Không đúng nha, thế này mà gọi là sa sút à?

Vị trí này, diện tích này, trang hoàng này.

Mở tửu lâu còn dư sức.

"Bác Trịnh, chuyện này không liên quan đến bố cháu." Tần Lạc lên tiếng minh oan cho Tần Tòng Văn, "Bố cháu mở quán ăn sáng, chỉ biết làm Bánh Bao, Thiêu Mạch với Hoành Thánh thôi, đến cả Màn Thầu bố cháu còn làm không ngon, không dạy được anh cháu."

Trịnh Đạt khẽ thở phào một hơi, xem ra là tay nghề gia truyền bị mai một thất truyền rồi nên mới phải ra ngoài bái sư học nghề: "Thế sư phụ của cháu là ai?"

Tần Hoài im lặng một hồi, chậm rãi thốt ra bốn chữ:

"Đại Toàn Điểm Tâm ạ?"

Trịnh Đạt: ?

Bình luận viên Tần Lạc lại lên tiếng: "Anh cháu không có bái sư. Hồi trước lúc anh cháu học cấp ba, cháu còn từng nói có thể đến một chỗ nào đó ở Hàng thành để bái sư học nghề, nhưng bố cháu thấy thi đại học quan trọng hơn nên không cho anh cháu đi."

LVQ8371

Dịch: Gemini AI
Nguồn: Vnthuquan
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »