Điểm Tâm được chuẩn bị thành hai hộp quà, một hộp là các loại Điểm Tâm đặc trưng trải dài từ Nam chí Bắc do chính tay Tần Hoài làm: Mật Tam Đao, Lư Đả Cổn, Oản Đậu Hoàng, Ngải Oa Oa, Định Thắng Cao, Tảo Cao, Hồ Điệp 1ô, La Bốc Cao, Cúc Hoa Cao, Mã Lạp Cao... món gì cũng có.
Hộp còn lại là Điểm Tâm do chính tay Trịnh Tư Nguyên làm, cơ bản đều là Điểm Tâm kiểu Tô Châu, chủ yếu là những món dễ tiêu hóa phù hợp với người già. Để đề phòng khẩu vị của La đại gia không đi theo lẽ thường, Trịnh Tư Nguyên cũng chuẩn bị thêm các món tủ như Tô Bính, Tiên Nhục Nguyệt Bính, cốt là để ông cụ được ăn uống thỏa thích.
Ngoài hộp quà Điểm Tâm, Tần Hoài còn chuẩn bị thêm một hộp đồ ăn làm sẵn: Ngũ Đinh Bao, Tam Đinh Bao, Đậu Sa Bao và Tứ Hỉ Giảo, mỗi loại đều chuẩn bị 25 cái, gộp lại vừa tròn 100 cái. Có thể để đông lạnh trong tủ đá, lúc nào muốn ăn chỉ cần đem hấp lại là được.
Đương nhiên, trái cây cũng là thứ không thể thiếu.
Để chứng minh thành ý của mình với La đại gia, Tần Hoài đã lượn qua cái siêu thị quốc tế đắt đỏ nhất gần đó chọn hai giỏ trái cây đắt tiền nhất, lại còn gom luôn đống trái cây nhập khẩu giá cao mà mấy hôm trước Âu Dương "thó" được từ chỗ bố mẹ hắn mang theo, tiêu chí chính là chỉ cần đắt tiền là được, không cần quan tâm thứ khác.
Đống quà cáp phong phú của Tần Hoài khiến tất cả những người tham gia chuyến thăm hỏi đều phải kinh ngạc.
Lão La phụ trách chụp ảnh kiểm kê lại quà cáp một lượt, rồi ôm máy ảnh lùi vào góc tường, nhỏ giọng xì xầm với Âu Dương: "Sao Tiểu Tần sư phụ không chuẩn bị Thất Vị Khử Thấp Trà nhỉ?"
"Cái gì? Trong đống trà thảo mộc nhiều thế kia mà lại không có Thất Vị Khử Thấp Trà á, lão La, ông nhìn nhầm rồi đúng không?" Tiểu Tiền phụ trách viết bài giật mình thảng thốt.
"Không nhìn nhầm đâu, tôi đã đếm lại hết một lượt rồi."
Tiểu Tiền lộ vẻ thất vọng ra mặt.
Âu Dương cũng hơi thất vọng, nhưng hắn biết, trong hoàn cảnh này mình bắt buộc phải nói đỡ cho Tần Hoài: "Trong địp trang trọng thế này, Tần Hoài làm sao có thể nhét thứ đó vào trong quà tặng được."
"Chẳng phải cậu nói lão già cứng đầu La Quân kia đã đánh giá 1 sao cho Vân Trung Thực Đường, nên dạo trước cái sự kiện ai tên có chữ 'La' hoặc chữ 'Quân' thì được tặng trà thảo mộc là cố tình nhắm vào lão ấy sao." Lão La than vãn, "Hại tôi khổ chết đi được, lần đầu tiên tôi uống trúng ngay Thất Vị Khử Thấp Trà, phải nốc liền hai ly Nịnh Mông Trà mới hoàn hồn lại đấy!"
Âu Dương theo bản năng định đưa tay bịt miệng lão La, nhưng đã muộn.
Tần Hoài cười tủm tỉm nhìn Âu Dương: "Cậu đi rêu rao về sự kiện của nhà ăn chúng tôi như thế đấy à?"
Âu Dương cười gượng: "Chuyện này... cái đó... thật ra... tôi bảo là hiểu lầm thì cậu có tin không?"
Tần Hoài mỉm cười: "Du Thụ Bì Bao Tử của cậu bay màu rồi."
Âu Dương suýt chút nữa rớt luôn hai hàng nước mắt trong cay đắng.
Đúng lúc Âu Dương đang há miệng định ngụy biện đôi câu để vớt vát lại món Du Thụ Bì Bao Tử yêu quý của mình, thì Trần Huệ Hồng dẫn theo một người phụ nữ mặc áo sơ mi và quần dài, toàn thân bịt kín mít từ đầu đến chân, mũ, kính râm, khẩu trang, áo chống nắng, găng tay không thiếu thứ gì bước vào.
"Mọi người đã chuẩn bị xong hết chưa?" Trần Huệ Hồng lên tiếng hỏi, thấy Tần Hoài mang theo nhiều đồ như vậy thì hơi ngạc nhiên, mỉm cười nói: "Tiểu Tần, em không cần phải chuẩn bị nhiều đồ thế đâu, chúng ta chỉ đi thăm hỏi bình thường thôi, em mang chút trái cây là được rồi."
"La đại gia cũng là khách quen của nhà ăn bọn em, những thứ em chuẩn bị cơ bản đều là Điểm Tâm, trà thảo mộc các loại, xem như là chút tấm lòng của em thôi ạ." Tần Hoài giải thích.
Trần Huệ Hồng gật đầu không nói thêm gì nữa, mà quay sang giới thiệu người bên cạnh với Tần Hoài.
"Tiểu Tần, đây là Tiểu Khuất mà chị đã kể với em, bác sĩ Khuất, Khuất Tĩnh. Tiểu Khuất bị dị ứng tia cực tím rất nghiêm trọng, nên bình thường ra đường đều phải ăn mặc thế này."
"Tiểu Khuất, đây là Tiểu Tần mà tôi đã kể với cô, Tần sư phụ, Tần Hoài. Lần trước cô cho tôi cái thẻ khám sức khỏe tôi đã đưa cho bố của Tiểu Tần rồi, lưng bố cậu ấy dạo này không được tốt lắm, nếu đến lúc đó qua bệnh viện các cô chữa trị thì phiền cô giới thiệu cho Tiểu Tần một bác sĩ giỏi nhé."
Khuất Tĩnh tháo kính râm xuống, nhưng không tháo khẩu trang, khẽ gật đầu chào Tần Hoài rồi lại đeo kính râm lên, đáp: "Nhất định rồi."
Sau đó cô vươn bàn tay đang đeo găng ra định bắt tay với Tần Hoài: "Khuất Tĩnh."
Tần Hoài cũng đưa tay ra bắt: "Tần Hoài."
Sau đó hai người nhìn nhau không nói thêm lời nào.
"Được rồi, đồ đạc chuẩn bị xong hết rồi đúng không, vậy chúng ta xuất phát thôi. Tiểu Âu, Tiểu Tiền, Tiểu Tần xách nhiều đồ quá nên hai cậu giúp một tay nhé. Tiểu La, lát nữa cậu đi chốt đoàn chụp vài kiểu ảnh, nhớ chụp cận cảnh vào mấy món Điểm Tâm mà Tiểu Tần mang theo đấy."
"Hôm nay bác sĩ Khuất đi cùng để khám sức khỏe tại nhà cho La đại gia, mọi người thao tác nhanh nhẹn lên một chút, đừng làm mất thời gian của bác sĩ Khuất."
Mọi người lập tức tản ra hành động, người xách đồ cứ xách đồ, người kiểm tra cứ kiểm tra, người hít sâu chuẩn bị tinh thần cứ hít sâu.
Tần Hoài đi giữa đoàn người, nhỏ giọng hỏi Âu Dương: "Tuy tôi không rành vụ khám sức khỏe tại nhà lắm, nhưng hình như đi khám đều phải nhịn đói để lấy máu đúng không? Sao không đến sớm một chút, mà phải đợi đến tận 10 giờ mới qua?”
LVQ8371