"Mỗi lần tới là lại kéo đến một đống người, tôi cũng chắng hiểu nhiều người như vậy để làm cái gì. Chựp ảnh thì xấu, viết bài thì đở, lần nào cũng cử mấy đứa ngốc nghếch tới, nhất là cái cậu thanh niên đứng phía sau kia kìa, tôi nhớ cậu ta tới mấy lần rồi đấy."
"Trông đã không ra gì thì chớ, đầu óc lại còn chậm chạp. Lần nào cũng xách hai túi trái cây đứng lù lù ở cửa, ai không biết lại tưởng là shipper giao đồ ăn ngoài."
Âu Dương đang xách trái cây: ...
Chẳng phải đã mắng rồi sao? Sao giờ lại vòng về mắng tiếp vậy trời?!
"Còn cô nữa." La Quân liếc nhìn Khuất Tĩnh, "Ba mươi hai tuổi đầu rồi mà cũng không biết tìm đối tượng đi, định học tôi sống cô độc đến già đấy à."
“Năm xưa tôi cũng từng có đối tượng đấy nhé, cô độc đến già là lựa chọn của tôi, còn cái kiểu ế chỏng ế chơ như cô thì căn bản là không có quyền lựa chọn.”
Khuất Tĩnh cười cười: "Cháu bận công việc quá mà ông."
La Quân cười khẩy một tiếng: "Cô mà chịu bỏ ra một phần tâm tư trong công việc để đi tìm đối tượng, thì giờ con cô chắc cũng lớn bằng Trần Tuệ Tuệ rồi."
Nói xong, La Quân liếc sang Trần Huệ Hồng: "Cô làm mẹ cũng thú vị thật đấy, nhận nuôi con thì phải chăm sóc cho đàng hoàng, ngày nào cũng vứt con bé ở nhà ăn ăn Bánh Bao là có ý gì?"
Nghe La Quân nói vậy, Tần Hoài giật mình kinh ngạc. Hắn nghĩ thầm La Quân tuy đi đứng bất tiện không ra khỏi cửa, nhưng tin tức lại rất linh thông, ngay cả chuyện dạo trước ngày nào Trần Tuệ Tuệ cũng ở Vân Trung Thực Đường ăn Bánh Bao mà ông cụ cũng biết.
"Cái cậu làm Bánh Bao kia lại càng quá đáng hơn.” La Quân chuyển hướng sang Tần Hoài, "Tay nghề tốt như vậy mà chiều nào cũng cắm đầu vào làm Bánh Bao, bao nhiêu món Điểm Tâm ngon lành không làm lại chỉ biết làm mỗi Bánh Bao, cái thứ đó thì có gì ngon chứ? Cậu cũng chỉ làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng là khá khẩm thôi, có thể làm loại nào có nhân được không hả?”
Âu Dương đang vểnh tai lên chuẩn bị hóng xem La Quân mắng Tần Hoài thế nào: ???
Không phải chứ, ông già La cứng đầu kia, sao ông lại phân biệt đối xử thế hả?
Ông thế này là mắng người đấy à? Sao chẳng có lấy một câu công kích cá nhân nào vậy?
Sự chua ngoa cay nghiệt của ông đâu rồi? Thái độ cao cao tại thượng của ông đâu? Chuỗi combo mắng chửi mượt mà của ông đâu?
Lôi ra đi chứ, mở mang tầm mắt cho Tần Hoài đi, mang cái khí thế mắng tôi ban nãy áp dụng lên người Tần Hoài đi chứt
Sau khi xả hết cơn bực dọc lúc mới ngủ dậy, tâm trạng La Quân đã thoải mái hơn rất nhiều, ông cụ không thèm để ý đến đám người Cư Ủy Hội nữa, mặc kệ bọn họ muốn làm gì thì làm, chỉ cần đừng làm hỏng đồ đạc trong nhà là được.
Tiểu La và Tiểu Tiền đều mang theo nhiệm vụ tới đây, bất kể là bài viết hay hình ảnh đều phải liên quan đến cuộc sống thường ngày của La Quân, nên hai người được cô giúp việc dẫn sang các phòng khác để chụp ảnh ghi hình.
La Quân tuy không ra khỏi cửa, nhưng cuộc sống thường ngày lại vô cùng phong phú. Nhà ông cụ có phòng vẽ tranh, phòng chiếu phim, còn có cả một phòng trưng bày tiêu bản bướm được cải tạo lại từ phòng thay đồ. La đại gia bình thường rất thích chiêm ngưỡng tiêu bản của mình, xem phim trong phòng chiếu, thi thoảng còn vẽ tranh sơn dầu. Ông cụ chính là ông già neo đơn kiểu mẫu nổi tiếng trong vòng bán kính mười dặm, là đối tượng tuyên truyền trọng điểm.
Đây cũng là lý do tại sao dù La Quân được mọi người trong Cư Ủy Hội công nhận là ông cụ khó hầu hạ nhất, nhưng bọn họ vẫn phải cắn răng định kỳ đến thăm hỏi.
Âu Dương và một người khác đi theo cho đủ đội hình cũng lượn sang xem phòng vẽ tranh. Tần Hoài vốn cũng muốn ngó nghiêng một chút, nhưng lại bị La Quân gọi giật lại.
"Nói đi, Tiểu Tần sư phụ, cậu tới tìm tôi có việc gì?" La Quân nhìn Tần Hoài, đặt tay bằng phẳng lên bàn chờ Khuất Tĩnh lấy máu.
Trần Huệ Hồng xách túi đồ ăn làm sẵn gồm Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao và Tứ Hỉ Giảo đi vào bếp, định cất mấy món Điểm Tâm này vào tủ lạnh trước.
Tần Hoài bị La Quân hỏi đến mức ngớ người, theo bản năng buột miệng đáp: "Cháu chỉ đơn thuần là ủng hộ công việc của Cư Ủy Hội, đồng thời cũng muốn tri ân khách hàng nên mới chuẩn bị..."
"Đừng có lôi mấy cái lý do vớ vẩn đó ra nói với tôi." La Quân mất kiên nhẫn ngắt lời Tần Hoài, "Cậu chắc chắn là có mục đích khác, nếu không đang yên đang lành tự dưng đến thăm tôi làm gì, tôi cũng đâu có đánh giá 1 sao cho nhà ăn của các người, nói thật đi."
Khuất Tĩnh ném cho La Quân một ánh mắt đầy hoài nghỉ.
La Quân cất cao giọng: "Tôi không viết thật mà!"
Bị La Quân nhìn chằm chằm, Tần Hoài cảm thấy áp lực có chút nặng nề.
Trần Huệ Hồng quả nhiên nói không sai, La Quân đúng là rất giống một vị thiếu gia của gia tộc quyền thế cao cao tại thượng. Khi ông cụ dùng ánh mắt trịch thượng đó để nhìn chằm chằm một ai đó, cảm giác áp bức vô hình có thể ép người ta đến mức không thở nổi.
Chẳng lẽ đây chính là khí chất vương giả của nhân vật chính trong truyền thuyết sao?
Tần Hoài thầm lầm bầm trong lòng, không đúng nha, hắn mới là nhân vật chính cơ mà.
"Tôi không thích nợ ân tình người khác. Hôm nay cậu mang nhiều đồ đến thế này, có yêu cầu gì thì mau nói đi, chỉ cần không quá đáng thì tôi sẽ giúp cậu, qua cái làng này là không còn cái quán này nữa đâu, nếu cậu không nói thì tôi coi như không có đấy nhé."
Tần Hoài không chút do dự, nói: "Cháu muốn nhờ ông nếm thử và đánh giá giúp cháu mấy loại trà thảo mộc của quán ạ."
LVQ8371