Tối đến bên ngoài trời lạnh, Huệ Nương và Trần Huệ Hồng cùng rúc ở nhà. Trong nhà không có chậu than, Huệ Nương cuộn tròn trong chăn nói chuyện phiếm với Trần Huệ Hồng, còn Trần Huệ Hồng thì tiếp tục ngồi bên bàn cắn hạt dưa, nghịch mấy món đồ chơi nhỏ.
Theo như giao kèo với Lư chưởng quỹ, ngày hôm sau Trần Huệ Hồng không đến Thái Phong Lâu ăn cơm mà đi Vĩnh Hòa Cư. Tiểu nhị của Vĩnh Hòa Cư nhiệt tình tiếp đón cô ấy, đến chập tối Trần Huệ Hồng tay xách nách mang bao lớn bao nhỏ về nhà.
Huệ Nương đang ở trong bếp hấp Bánh Bột Ngô.
"Chị ơi, chị về rồi à." Huệ Nương cười ra đón, hớn hở khoe: "Hôm nay bột ngô ở tiệm gạo rẻ lắm, em mua hẳn một bao! Còn mua thêm một túi bột mì nhỏ nữa, chị ơi em hấp Bánh Bột Ngô rồi, chị có muốn ăn một cái không?"
Trần Huệ Hồng vào bếp liếc nhìn mấy cái Bánh Bột Ngô có vẻ ngoài không được bắt mắt cho lắm, cũng không chê bai, gật đầu hỏi: "Bây giờ giá gạo chẳng phải mỗi ngày một giá sao? Sao hôm nay bột ngô lại rẻ thế?"
"Anh tiểu nhị ở tiệm gạo bảo là do lô bột ngô này bị ẩm, hơi mốc một chút." Huệ Nương hóớn hở nói: "Không sao đâu chị, phần bột mốc em đã nhặt ra vứt đi rồi, vẫn còn lại hơn nửa bao cơ.”
Trần Huệ Hồng vô thức nhíu mày: "Lần sau đừng đến tiệm gạo này mua nữa, đồ như thế mà cũng bán, đúng là quân thất đức."
"Chị ơi, gạo nhà này bán đã là tốt lắm rồi. Hồi trước ở quê, lúc thiếu ăn phải đến chỗ lão địa chủ mua lương thực trộn, một cân bột ngô thì lẫn ba lạng cát, hai lạng cứt chuột, sàng sảy mãi mới được nửa cân bột ngô là may lắm rồi. Bột ngô nhà này chẳng lẫn chút cát nào, lại còn bán rẻ nữa chứ!"
"Bao nhiêu người đổ xô đi mua, may mà sáng nay em đi sớm, không thì chẳng mua được đâu."
Trần Huệ Hồng không nói gì nữa, đưa cho Huệ Nương một viên mứt hoa quả.
Huệ Nương vưi vẻ nhận lấy ngậm vào miệng, luyến tiếc không nỡ nuốt: "Em cảm ơn chị."
Trần Huệ Hồng đứng trong bếp đợi Bánh Bột Ngô hấp chín.
Huệ Nương rất ít khi làm Bánh Bột Ngô, không biết canh thời gian và lửa, thỉnh thoảng lại phải mở nắp vung gỗ ra xem. Tần Hoài đứng cạnh nhìn, hắn cảm thấy tay nghề nấu nướng của con bé thực sự rất đáng lo ngại.
Bản thân cái Bánh Bột Ngô thì khỏi nói rồi, lượng lớn bột ngô nguyên chất trộn với chút xíu bột mì trắng, đúng là loại thô trong các loại lương thực thô, muốn nặn cho mịn màng bằng phẳng là chuyện không thể nào.
Tay nghề nhào bột của Huệ Nương chắc cũng chẳng ra sao, nhào xả khí cực kỳ kém.
Quan trọng nhất là, lửa trong bếp nhỏ quá.
Không biết là vì muốn tiết kiệm củi hay đơn thuần là cho ít củi, Tần Hoài cảm thấy với kiểu hấp này, Bánh Bột Ngô khi ra lò khả năng cao là sẽ bị sượng.
Quả nhiên, hơn mười phút sau, củi trong bếp đã tắt ngúm, nhưng Bánh Bột Ngô trong nồi vẫn chưa chín hẳn.
Huệ Nương dùng tay chọc chọc Bánh Bột Ngô, không chắc chắn lắm, hỏi: "Chị ơi, cái Bánh Bột Ngô này chín chưa nhỉ?"
"Không biết." Trần Huệ Hồng thành thật đáp, "Chị chỉ biết ăn chứ không biết nấu."
"Nhưng ở nhà hết củi mất rồi." Huệ Nương ngượng ngừng nói, "Sáng nay mải tranh mua bột ngô nên lỡ mất thời gian, lúc em về thì người bán củi đã đi khỏi, muốn mua cũng phải đợi sáng mai."
"Ăn tạm vậy." Trần Huệ Hồng nói, ngẫm nghĩ một chút, cô móc trong túi ra một miếng vỏ cây, "Hay là em ăn cái này nhé?"
Huệ Nương do dự một chút: "Mẹ em từng bảo, Bánh Bột Ngô chưa chín hẳn vẫn ăn được."
Thế là hai người ngồi gặm Bánh Bột Ngô sượng.
Huệ Nương hấp tổng cộng bốn cái Bánh Bột Ngô, mỗi cái to bằng nắm tay, Huệ Nương ăn ba cái còn Trần Huệ Hồng ăn một cái.
Dưới bếp lạnh quá, hai người bèn mang Bánh Bột Ngô vào phòng ăn.
Đoạn đường từ bếp vào phòng chỉ có vài bước chân, Trần Huệ Hồng vì tò mò nên không nhịn được cắn thử một miếng, kết quả khó ăn đến mức mặt mày nhăn nhúm lại, chê bai: "Vị kỳ quá."
Sau đó cô nhét luôn một viên mứt vào miệng, rồi dúi nốt nửa gói mứt còn lại cho Huệ Nương, ý bảo cái Bánh Bột Ngô này đúng là quá khó nuốt, em cứ ăn kèm với mứt cho dễ trôi.
Huệ Nương không từ chối, vui vẻ nhận lấy, cứ ăn một miếng mứt lại cắn một miếng Bánh Bột Ngô to, vừa nhai vừa lúng búng trong miệng: "Ngọt lắm chị ạ."
"Em cũng chỉ biết khen mỗi thế thôi." Trần Huệ Hồng bất đắc dĩ ngồi bên bàn gặm Bánh Bột Ngô, nhìn Huệ Nương leo lên giường trùm chăn kín mít, chỉ thò ra mỗi cái đầu và hai bàn tay nhỏ xíu.
Huệ Nương hạnh phúc ăn mứt hoa quả kèm với Bánh Bột Ngô.
Đang ăn, Huệ Nương đột nhiên buột miệng: "Chị ơi, chị đối xử với em tốt thật đấy, tốt hơn bố mẹ em nhiều."
"Đó là vì bố mẹ em đối xử với em vốn đã chẳng ra gì. Đã hơn nửa năm rồi mà có thấy họ đến Bắc Bình đâu." Trần Huệ Hồng thản nhiên nói.
Câu nói này làm Huệ Nương im bặt, một lúc lâu sau, em ấy mới nhỏ giọng hỏi: "Chị ơi, nếu em nói em căn bản không biết bố mẹ có tới Bắc Bình hay không, lúc đó em chỉ sợ chị bỏ em lại nên mới lừa chị là đến Bắc Bình đoàn tụ với bố mẹ, thực ra em cũng chẳng muốn tìm họ chút nào, chị... có giận em không?"
Trần Huệ Hồng liếc nhìn em ấy một cái: "Người ta gọi chị là Phong Tiểu Tỷ, chị mặc kệ là vì như vậy sẽ bớt đi được rất nhiều rắc rối, lại còn được ăn uống miễn phí nữa. Chị đâu có bị ngốc thật."
"Vậy chị có thấy em bất hiếu không?” Huệ Nương lại hỏi.
"Chữ hiếu là tương đối, có hiền từ thì mới có hiếu thuận. Bố mẹ không hiền từ thì lấy tư cách gì mà trách con cái bất hiếu." Trần Huệ Hồng nói, "Bố mẹ em đã định bán em cho bọn buôn người rồi, em không muốn tìm họ chẳng phải là chuyện quá bình thường sao?"
LVQ8371