Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 4745 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 133
chương 133: ai bảo trường thọ diện không phải là kê thang diện (2)

Nếu không phải giữa chừng đổi người luộc mì, để tên phụ bếp từ đầu đến cuối chăng thèm ngó ngàng gì đến sợi mì trong nồi, vừa không thèm khuấy vừa không canh thời gian, mà cứ chạy ngược chạy xuôi lấy đồ, giữa chừng còn chạy ra ngoài bưng bê món ăn mấy bận, thì nói bát Trường Thọ Diện này là một phần mà thủ công hoàn hảo cũng chẳng ngoa.

Xem xong video, Tần Hoài cảm thấy hắn làm được.

Mì cấp A thì chắc chắn là không làm được rồi.

Tần Hoài đã từng làm qua Bánh Bao Hoa Hòe và Bánh Bao Rượu Nếp, nên hắn có nhận thức vô cùng rõ ràng về hệ thống đánh giá thức ăn của trò chơi và tay nghề nấu nướng hiện tại của mình.

Cấp A, hoàn toàn bất khả thi, có bùng nổ sức mạnh cũng bất khả thi, chỉ có nằm mơ mới làm được thôi.

Cấp B, phát huy bình thường thì vấn đề không lớn.

Nhưng loại đồ ăn như mì này Tần Hoài bình thường rất ít khi làm, nhà bọn họ ngày thường căn bản không ăn mì, Tiệm Ăn Sáng Tần Gia cũng không bán mì.

Tần Hoài chỉ mới làm mì tương đen vài lần hồi Tần Lạc học lớp bảy. Khi đó Tần Lạc không biết xem bộ phim truyền hình nào mà lại đặc biệt muốn ăn mì tương đen chuẩn vị Bắc Bình cũ, hắn liền lên mạng tìm công thức rồi nấu thử vài lần.

Kết quả là hắn không biết làm sốt tương đen.

Sốt làm thành công được đúng một lần, nhưng lại quá mặn. Tần Lạc ăn xong mới phát hiện ra thật ra con bé cũng không thèm mì tương đen Bắc Bình đến thế bèn bỏ cuộc, Tần Hoài thấy vậy cũng từ bỏ luôn.

Cho nên đối với Trường Thọ Diện, Tần Hoài cảm thấy kết quả lý tưởng nhất chắc là giữ vững mức C và cố gắng vươn lên mức B.

Hơn nữa, trọng điểm hiện tại căn bản không phải là làm ra Trường Thọ Diện cấp B hay cấp A.

Mà là để Trần Huệ Hồng và Trần Tuệ Tuệ được ăn mì!

Ăn, ai cũng có thể ăn, phải ăn bát lớn!

Tần Hoài lại xem video hướng dẫn thêm vài lần, tập trung nghiên cứu kỹ quá trình se sợi mì, tổng kết vài điểm quan trọng rồi mới về phòng ngủ nghỉ ngơi.

Sáng sớm hôm sau, Tần Hoài tràn đầy hăng hái đến nhà ăn làm việc.

Tần Tòng Văn và Triệu Dung vẫn như thường lệ đã bắt đầu gói Bánh Bao, thấy Tần Hoài tới, Triệu Dung liền hỏi: "Hoài Hoài, mẹ nghe nói lão Trịnh sư phụ và Tiểu Trịnh sư phụ đều về Cô Tô rồi, có thật không con?"

"Tối hôm qua họ đã về hết rồi ạ." Tần Hoài gật đầu, "Hai người họ vốn đến để trao đổi với con về Bánh Bao, giờ Bánh Bao Hoa Hòe đã bàn bạc hòm hòm rồi, đương nhiên là họ phải về thôi."

Sáng nay Tần Hoài vừa tỉnh dậy đã thấy dòng trạng thái Trịnh Tư Nguyên đăng lúc 11 giờ đêm qua, thông báo ngày mai tiệm bánh ngọt vẫn mở cửa bình thường, hắn quả quyết thả ngay một nút like.

WeChat của Tần Hoài không kết bạn với khách hàng của tiệm bánh Trịnh Tư Nguyên, nhưng hắn đoán chừng đêm qua bài đăng này vừa lên thì phần bình luận chắc chắn là một mảnh hò reo, chiêng trống vang trời, pháo nổ rợp đất.

"Sao lại về nhanh thế. Món Hoành Thánh mà Tiểu Trịnh làm ăn ngon thật đấy, mẹ còn chưa học được nữa." Triệu Dưng vô cùng tiếc nuối nói.

Tần Hoài không muốn đả kích Triệu Dung, cho nên hắn chọn cách im lặng.

Với tay nghề của Triệu Dung, món Hoành Thánh của Trịnh Tư Nguyên phỏng chừng bà có nghiên cứu thêm mười năm tám năm nữa cũng chưa chắc đã làm được. Nước dùng và nhân bánh tạm thời chưa bàn tới, chỉ riêng vỏ Hoành Thánh mỏng như cánh ve kia cũng đủ để bà luyện mất ba đến năm năm rồi.

"Mẹ ơi, chiều hôm qua lão Trịnh sư phụ có hầm hai nồi nước dùng, mẹ có đang ủ ấm không?" Tần Hoài hỏi.

Triệu Dung chỉ tay về phía hai cái nồi lớn bên bếp: "Đang ủ ấm cả rồi, bây giờ Tiểu Trịnh đã về, sáng nay nhà ăn chúng ta cũng không bán Hoành Thánh, hai nồi nước dùng này giữ lại..."

"Giữ lại làm Kê Thang Diện đi mẹ, đừng để lãng phí." Tần Hoài nói.

Tần Tòng Văn lập tức hăng hái hẳn lên, cảm thấy đã đến lúc lấy món mì thủ công của mình ra để khiến tất cả mọi người kinh ngạc, ông không chờ nổi tự đề cử: "Đúng thế, bố thấy Hoài Hoài nói không sai, đã đến lúc để cho bố..."

"Con định trưa và tối nay sẽ làm Kê Thang Diện. Tối qua sau khi về, con đã lên mạng tìm công thức làm mì thủ công, hôm nay muốn làm thử xem sao." Tần Hoài nói.

Tần Tòng Văn lập tức im bặt.

Triệu Dung ném cho Tần Tòng Văn một ánh mắt mang hàm ý "ông bớt khoe khoang đi, cái món mì thủ công của ông cứ giữ lại mà nấu với nước lọc đi, đừng có làm lãng phí nồi nước dùng thượng hạng người ta cất công hầm".

"Ăn mì là nhất rồi." Triệu Dung vưi vẻ hùa theo: "Bố mẹ thích ăn mì nhất, đúng không lão Tần?"

"Đúng vậy, bố mẹ thích ăn Kê Thang Diện nhất." Tần Tòng Văn rưng rưng nước mắt gật đầu.

Sáu giờ, nhóm các ông các bà đi tập thể dục buổi sáng ghé vào Vân Trung Thực Đường ăn sáng đầu tiên phát hiện ra việc sư phụ Tiểu Trịnh ngẫu nhiên xuất hiện nay đã không còn xuất hiện nữa, liền phát ra tiếng than vãn đợt một.

Bảy giờ, nhóm các ông các bà ở khu dân cư gần đó đến Vân Trung Thực Đường ăn sáng đợt hai phát hiện ra sư phụ Tiểu Trịnh thật sự không phải là nhân viên nhà ăn, cậu ấy chỉ đơn thuần đến đây giao lưu giúp đỡ và bây giờ đã về rồi, liền phát ra tiếng than vãn đợt hai.

Mười giờ, nhóm thực khách trốn việc/câu giờ/canh me đến mua Điểm Tâm phát hiện không chỉ sư phụ Tiểu Trịnh đã đi, mà sư phụ lão Trịnh cũng đi nốt, tất cả những món điểm tâm kiểu Tô thơm ngon ngẫu nhiên rớt ra cũng bay màu theo, liền phát ra tiếng than vãn đợt ba.

10 giờ 30 phút, Trần Huệ Hồng ngồi trong Vân Trung Thực Đường, vẻ mặt trịnh trọng gọi điện thoại cho em trai mình, hỏi cậu ta vì sao đã lâu như vậy rồi mà vẫn chưa tuyển được sư phụ Điểm Tâm.

LVQ8371

Dịch: Gemini AI
Nguồn: Vnthuquan
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »