Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 4751 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 136
chương 136: quà tặng của trần huệ hồng

Đằng này Trần Huệ Hồng đi độ kiếp lại chăng theo một cái quy trình nào cả.

Cảm giác chủ yếu là dựa vào tâm trạng.

Tần Hoài sắp xếp lại từ ngữ trong đầu một chút rồi nghiêm túc hỏi: "Vậy chị... bây giờ là Phong Tiểu Tỷ của thành Bắc Bình, hay là Trần Huệ Hồng của Ủy ban Dân cư chỗ chúng ta?"

"Cả hai." Trần Huệ Hồng nói: "Chị thức tỉnh chứ không phải bị đoạt xá, chị vẫn là chị, chẳng qua là nhớ lại ký ức của mấy kiếp trước thôi."

Tần Hoài: "... Chị còn đọc cả tiểu thuyết tu tiên cơ à."

Trần Huệ Hồng cười sảng khoái: "Đọc ít thôi, giờ có tuổi rồi mắt kém, nhìn điện thoại lâu là bị hoa mắt, toàn là nghe truyện đấy. Dạo trước chị đặc biệt thích nghe cái bộ cô vợ lạnh lùng kiêu sa của Phó tổng bá đạo gì đó, ngại không đám mở loa ngoài nên toàn lén đeo tai nghe bluetooth, đeo đến mức đau cả tai."

"Hay là, chúng ta cứ nói chuyện gì không liên quan đến con người đi." Tần Hoài tê rần cả mặt, nói: "Tuệ Tuệ là Huệ Nương đầu thai chuyển thế sao?"

Trần Huệ Hồng lắc đầu.

"Chị không biết."

Thấy Tần Hoài hơi kinh ngạc, Trần Huệ Hồng bất đắc dĩ cười nói: "Chị chỉ là một cái cây, đâu phải là thần thú có năng lực nuốt trời diệt đất như Tất Phương, Thao Thiết. Lúc độ kiếp ở kiếp đầu tiên, thậm chí đến trước khi chết chị mới nhận ra là mình độ kiếp thất bại, bản thân còn mơ mơ màng màng, chuyện của con người làm sao chị rõ được."

Tần Hoài cảm thấy Trần Huệ Hồng đúng là có hơi mơ màng thật.

"Em xem ký ức kiếp đầu tiên của chị, là bắt đầu xem từ đoạn nào?" Trần Huệ Hồng rất hứng thú hỏi.

Một màn hỏi đáp thật kỳ quái.

"Chị chôn mình trong đất rồi đột nhiên chui ra." Tần Hoài đáp lời ít ý nhiều.

"À, chị biết đại khái là lúc nào rồi." Trần Huệ Hồng gật đầu: "Là thế này, cỏ cây hoa lá bọn chị cơ bản là không có năng lực tự vệ, nên khi hóa thành hình người đến nhân gian độ kiếp thường rất nguy hiểm."

"Thỉnh thoảng có những tiền bối độ kiếp thành công sẽ chia sẻ kinh nghiệm, bảo rằng nhân gian luôn đại loạn, không chiến tranh thì cũng là nạn đói, lại còn hay xảy ra bệnh dịch. "

"Gặp phải thời loạn lạc như vậy, độ kiếp sẽ rất nguy hiểm."

"Càng khỏi phải nói chị lại là Bạch, giống Bạch bọn chị đi độ kiếp mà gặp phải năm mất mùa, bị nạn dân với quân nổi loạn xúm vào ăn thịt, thậm chí bị trói lại mỗi ngày xẻo một miếng thịt làm kho lương di động, nếm đủ mọi đắng cay, ôm đầy một bụng oán hận, cuối cùng sa vào vũng lầy thù hận càng lún càng sâu dẫn đến độ kiếp thất bại nhiều không đếm xuể."

"Lúc mới tới nhân gian, chị trộm quần áo, đi thám thính tình hình ở tỉnh thành. Nghe nói hạn hán ba năm nạn dân đầy đường mà chị sợ muốn chết, chỉ muốn trốn tịt vào rừng sâu núi thẳm ngay trong đêm."

"Kết quả là đất Tấn hạn hán ghê quá, chị tìm chẳng ra rừng sâu núi thẳm nào, hết cách đành phải chôn mình xuống đất."

"Trốn trong đất một thời gian, chị lại thấy cứ thế này thì không ổn. Tinh Quái trong Sơn Hải Kinh bọn chị nhập thế độ kiếp tuy không có quy trình cụ thể, nhưng nếu cứ trốn chưi trốn lủi cả đời không gặp ai thì chắc chắn sẽ độ kiếp thất bại. Thế nên chị vừa trốn vừa tính tìm xem có ai đi lẻ, trông gầy gò yếu ớt một chút để thử tiếp xúc."

"Em cũng biết đấy, lần đầu tiên làm người, nhìn cái gì chị cũng thấy mới mẻ, làm cũng chẳng ra hồn, sơ hở trăm bề." Nói rồi, trên mặt Trần Huệ Hồng lộ ra vẻ hoài niệm: "Nếu không phải gặp được Huệ Nương, em ấy chỉ dạy chị cách làm người suốt dọc đường, sau đó vào thành Bắc Bình lại cơ duyên xảo hợp bị người ta nhận nhầm thành Phong Tiểu Tỷ, thì e là chị đã sớm bị người ta phát hiện ra điểm bất thường, đem trói lại đốt thành tro rồi."

"Nhưng mà bị trói lại đốt khéo khi lại độ kiếp thành công ấy chứ. Cách độ kiếp thành công nhanh nhất của cỏ cây hoa lá bọn chị chính là giả vờ không đạt, bị người ta coi là yêu quái rồi trói lại thiêu sống, thế nên bọn chị thường chẳng buồn học quy tắc chốn nhân gian làm gì."

Tần Hoài không biết nói gì, đành gãi gãi đầu cho qua.

Trần Huệ Hồng cười cười: "Có phải thấy bọn chị rất khó hiểu không?"

Tần Hoài gật đầu: "Hơi hơi ạ."

"Nhưng chuyện này cũng hết cách, em cứ lật Sơn Hải Kinh ra là biết, đại yêu lợi hại chung quy chỉ là số ít. Những loài cỏ cây không có năng lực đặc biệt gì, không bị mang đi ăn thì cũng dùng làm thuốc như bọn chị mới là bình thường. Trừ một số ít có thiên phú dị bẩm, phần lớn tâm lý đi độ kiếp của Tinh Quái đều là cho qua chuyện là được, vì nếu không qua được thì chết thật mà."

"Hơn nữa lúc độ kiếp kiếp đầu tiên, bọn chị còn có thể chọn hóa thành hình dáng và tuổi tác ở nhân gian. Nếu kiếp đầu thất bại phải vào lại luân hồi, thì sẽ là đầu thai chuyển thế làm lại từ đầu thật sự, rủi ro quá lớn."

"Đa số Tinh Quái mà độ kiếp kiếp đầu thất bại thì về sau cũng rất khó thành công."

"Ví dụ như chị đây, kiếp đầu tiên ở nhân gian được bảy năm, cuối cùng bị thổ phỉ nã cho một phát súng chết tươi."

"Kiếp thứ hai sống được ba tuổi thì chết đói, chị thậm chí còn chẳng biết mình sinh ra ở vùng nào."

"Kiếp thứ ba càng xui xẻo hơn, lúc còn ẵm ngửa đã bị bọn buôn người bắt trộm, lúc xem hàng phát hiện là bé gái không bán được nên ném thẳng xuống đất chết luôn."

LVQ8371

Dịch: Gemini AI
Nguồn: Vnthuquan
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »