"Kiếp thứ tư thì khá hơn, sinh ra ở thành phố, nhà có bốn anh chị em sống rất hòa thuận vưi vẻ. Nhưng lúc đó chị cơ bản đã quên mất mình là ai rồi, chỉ thấy trong lòng có một chấp riệm là muốn mọi người đều có cuộc sống tốt đẹp, được ăn no. Sau đó chị thi đỗ Đại học Nông nghiệp, đi nghiên cứu hạt giống, chưa tới 30 tuổi vì ngày nào cũng thức đêm làm việc quá sức nên đột tử.”
"Rồi đến bây giờ."
Tần Hoài chỉ biết cảm thán: "Chấp niệm của chị thế mà lại là để nhân dân cả nước được ăn no, chấp niệm vĩ đại thật đấy."
Trần Huệ Hồng bị câu nói của Tần Hoài chọc cười, vội vàng lắc đầu: "Chắc không phải đâu, nhưng thực ra chính chị cũng không rõ rốt cuộc chấp niệm của mình là gì."
"Lúc chết ở kiếp đầu tiên chị mới nhận ra, điều chị luôn canh cánh trong lòng, lại là việc Huệ Nương đến lúc chết vẫn chưa được ăn bát Trường Thọ Diện mừng lễ cập kê năm 15 tuổi mà chị đã đặt cho em ấy."
"Có lẽ trong thâm tâm, người chị thực sự oán hận lại chính là bản thân mình.”
"Chị hận bản thân không đủ cẩn thận, rõ ràng biết bột ngô mốc không thể ăn được, nhưng lại không cố hết sức khuyên can Huệ Nương đến cùng."
"Chị hận bản thân quá vô tình, ngay tối hôm đó chị đã đoán được Huệ Nương ăn bột ngô nên bị đau bụng, nhưng lại không kiên quyết đi tìm đại phu."
"Chị còn hận bản thân quá ích kỷ và hèn nhát, nếu ngày hôm đó chị gọi xe kéo đưa Huệ Nương đến bệnh viện trong nội thành, tìm Lư chưởng quỹ mượn tiền, có lẽ em ấy đã không chết. Chị không sợ người khác biết chị không phải là Phong Tiểu Tỷ, nhưng chị sợ mình diễn không đạt để người ta phát hiện ra chị không phải là con người."
"Lúc đó chị đang độ ham chơi, chị thấy nhân gian rất vui, thành Bắc Bình còn thú vị hơn cả những gì các tiền bối từng kể lại. Chị sợ có người trói chị lại thiêu sống làm kết thúc quá trình độ kiếp, chị cũng sợ trong lòng mình nảy sinh lưu luyến với nhân gian dẫn đến độ kiếp thất bại. Thế nên cuối cùng chị chọn cách tránh rắc rối, trơ mắt nhìn Huệ Nương chết."
"Trước đó chị vẫn luôn không nhận ra, cho đến khoảnh khắc trút hơi thở cuối cùng, trong đầu chị lại nghĩ thật là tiếc quá, giá như hôm đó Huệ Nương được ăn bát Trường Thọ Diện kia thì biết đâu đã có thể sống khỏe mạnh trường thọ, lúc đó chị mới nhận ra chắc là mình đã độ kiếp thất bại rồi."
"Cho nên." Vẻ mặt Trần Huệ Hồng có chút bất đắc dĩ: "Chấp niệm của chị, đại khái là việc không được nhìn thấy Huệ Nương sống khỏe mạnh và vui vẻ chăng."
Tần Hoài im lặng, hồi lâu sau, hắn mới hỏi: "Vậy nên, em vẫn muốn hỏi lại câu đó."
"Tuệ Tuệ có phải là Huệ Nương đầu thai chuyển thế không?"
"Chị không biết." Trần Huệ Hồng cười lắc đầu: "Có thể phải, cũng có thể không, biển người mênh mông thiếu gì những người xa lạ mà khuôn mặt lại giống nhau, huống hồ đã gần trăm năm trôi qua rồi."
"Trước kia chị từng nghe nói, khi Tỉnh Quái luân hồi đến kiếp cuối cùng, ông trời sẽ ban cho một cơ hội độ kiếp thành công cuối cùng. Đây là cơ hội do trời ban, cũng là cơ hội tự cứu mình cuối cùng của bọn chị."
"Có lẽ Tuệ Tuệ chính là cơ hội mà ông trời ban cho chị."
"Chị mặc kệ con bé có phải là Huệ Nương hay không, con bé vẫn là Tuệ Tuệ do chính tay chị nuôi lớn từ nhỏ, chị chỉ mong con bé mãi mãi khỏe mạnh, bình an và vui vẻ."
"Tiểu Tần sư phụ, em còn gì muốn hỏi nữa không?" Trần Huệ Hồng hỏi.
Tần Hoài lắc đầu, hắn cảm thấy những gì muốn biết thì mình cũng biết hòm hòm rồi.
"Vậy chị có một chuyện muốn hỏi em đây."
"Em có muốn món đồ gì không?"
"Theo truyền thống của Tinh Quái bọn chị, nếu có người giúp đỡ độ kiếp thành công, bọn chị phải tặng cho người đó một món quà lớn để cảm tạ."
Tần Hoài lập tức ngồi thẳng lưng lên.
"Theo như mô típ tiểu thuyết bình thường, ơn một giọt nước phải trả bằng cả dòng suối. Chị trần trụi đến đây, rồi lại trần trụi rời đi, chẳng mang theo được thứ gì, nên theo lý phải dùng toàn bộ gia sản để báo đáp."
Tần Hoài ngồi càng thắng hơn.
"Nhưng toàn bộ gia sản của chị là để dành cho Tuệ Tuệ rồi."
Nhớ lại ký ức của Phong Tiểu Tỷ cái là khác bọt ngay, Hồng tỷ à chị thay đổi rồi.
"Nhưng có một món quà tặng em, chắc chắn em sẽ rất thích." Trần Huệ Hồng lấy điện thoại ra tìm kiếm, mở trang web tuyển sinh của trường cấp ba Song Hải lên.
"Chị có thể bảo em trai chị quyên góp một khoản tiền cho trường cấp ba Song Hải, cải tạo lại sân điền kinh hoặc nâng cấp thiết bị giảng dạy, như vậy cậu ấy có thể giới thiệu một học sinh năng khiếu vào học miễn phí."
"Mà con gái cậu ấy là Gia Hải - cháu gái chị - vốn đã học ở khối cấp hai của trường Song Hải rồi nên không cần đến suất học sinh năng khiếu này nữa, suất đó tất nhiên có thể nhường lại cho Lạc Lạc đang cần."
"Trường cấp ba Song Hải cách chỗ chúng ta không xa, Lạc Lạc thậm chí chẳng cần ở nội trú, Triệu tỷ cũng không phải chịu cảnh mỗi người một ngả với hai bố con em để về quê cùng Lạc Lạc học cấp ba. Quan trọng nhất là, công ty của em trai chị cũng có thể tài trợ cho học sinh năng khiếu xuất sắc của trường Song Hải, ví dụ như ba năm sau tài trợ cho Lạc Lạc ra nước ngoài du học chẳng hạn."
"Nói thật nhé, chị thấy Lạc Lạc rất có tố chất thể thao, nhà em thật sự không cân nhắc cho con bé đi theo con đường học sinh năng khiếu thể thao sao?"
"Tiểu Tần sư phụ, em thấy món quà này thế nào?"
Tần Hoài im lặng một chút, nói: "Khoản tiền này, chị thật sự là chẳng mất một xu nào nhỉ."
Bắt em trai chị gánh hết.
Thảo nào bị bọn lừa đảo lừa mất 20 vạn, bình thường ở nhà chắc cũng bị bà chị lừa cho không ít đây mà.
LVQ8371