Phi Thường Mỹ Thực Ký

Lượt đọc: 4777 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 149
chương 149: món quà của ông trời (2)

La Quân lại ăn thêm một miếng mộc nhĩ trắng: "Nói với cô thì được cái tích sự gì, cô có cái... hệ thống kia chắc? Bản thân cô cũng lơ ngơ mãi mới tỉnh lại, Khuất Tĩnh đã ở kiếp cuối cùng rồi cô đừng có làm lỡ đở con bé, dẹp cái lòng nhiệt tình của cô lại đi, để cho người có khả năng giúp đỡ người ta ra tay.”

Hắn tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ này một chút rồi hỏi: "Vậy nên, thật ra sau khi ông đến bệnh viện khám bệnh, phát hiện bác sĩ Khuất cũng là Tinh Quái, lại còn đang ở kiếp cuối cùng nên mới kiếm cớ gây sự cãi cọ, ép cô ấy phải định kỳ đến nhà kiểm tra cho ông đúng không?"

Mặt La Quân hơi đỏ lên, cao giọng cãi: "Thế nào gọi là kiếm cớ gây sự cãi cọ hả? Nếu không phải đám hồ đồ ở kiếp cuối cùng như mấy người đó có sự thu hút lẫn nhau, thì tôi cũng chẳng đụng mặt Khuất Tĩnh ngay sau khi Trần Huệ Hồng đến nhà đâu."

"Hiếm lắm mới gặp được mấy kẻ hồ đồ mất trí nhớ hoàn toàn, gặp một người đã đành, đây lại còn mua một tặng một. Tôi thấy thú vị, muốn tranh thủ gặp gỡ nhiều một chút trước khi mấy người tan biến hoàn toàn thì sao nào?"

Hắn chợt thấy phần mô tả trong danh hiệu [Sự Công Nhận Của La Quân] quả thực chẳng sai chút nào, bên dưới vẻ ngoài khó ở kia đúng là ẩn giấu một trái tim nhiệt tình hoàn toàn không nhìn ra được.

Bịa ra cái lý do vớ vẩn rành rành nhưng vẫn khăng khăng cãi cố, ông hàng xóm La nhiệt tình đúng là cũng chẳng đễ dàng gì.

"Được rồi, chuyện cậu cũng hỏi xong rồi, nhiệm vụ của cậu cũng hoàn thành rồi, hết việc rồi chứ gì? Hết việc thì đi đi, tiện tay xách luôn túi rác xuống hộ tôi." La Quân bắt đầu hạ lệnh đuổi khách.

Hắn xách túi rác cùng Trần Huệ Hồng đi ra cửa.

Vừa vào thang máy, hắn liền chủ động mở lời: "Hồng tỷ, em có thể nhờ chị một chuyện được không?"

"Nhờ vả gì nghe khách sáo thế, nói thẳng đi, chuyện gì nào?" Trần Huệ Hồng sảng khoái đáp.

"Đến ngày 23 tháng Chạp năm nay, chị có thể đưa Tuệ Tuệ đến quán ăn một bát Kê Thang Diện được không?”

Trần Huệ Hồng im lặng.

Hồi lâu sau, Trần Huệ Hồng mới lên tiếng: "Thật ra lúc em ở trong bếp làm Điểm Tâm, chị đã hỏi La Quân rồi."

"Ông ấy nói, con người không giống chúng ta."

"Chúng ta trước khi tan biến hoàn toàn, cho dù có đầu thai bao nhiêu lần đi chăng nữa thì chị vẫn luôn là chị, bởi vì trước khi tan biến hoàn toàn, chị đều có xác suất nhớ lại ký ức trước kia. Nhưng con người... một khi ký ức đã biến mất, thì dù cho ngoại hình có giống nhau đến mấy, cũng không còn là cùng một người nữa rồi."

"Huệ Nương là Huệ Nương, Tuệ Tuệ là Tuệ Tuệ, hai đứa nó dù có giống nhau cỡ nào thì cũng không phải là cùng một người.”

"Có lẽ Tuệ Tuệ thật ra mới là cơ hội cuối cùng mà ông trời ban cho chị, chẳng qua là vận may của chị quá tốt, nên mới gặp được... một người có hệ thống như em."

"Em không có ý gì khác đâu." Hắn nói: "Em chỉ hy vọng... Tuệ Tuệ có thể ăn một bát Trường Thọ Diện vào ngày hôm đó, mang theo cả sự khỏe mạnh bình an của Huệ Nương, để tiếp tục sống một cuộc đời thật vui vẻ."

"Nhưng tám chín phần mười là năm nay em chưa làm ra được bát Trường Thọ Diện cấp A đạt chuẩn đâu, nên cũng không nhất thiết phải ăn trong năm nay, miễn là ăn trước khi Tuệ Tuệ 15 tuổi là được."

Hai người bước ra khỏi thang máy, Trần Huệ Hồng im lặng suy nghĩ suốt dọc đường, cuối cùng cũng gật đầu.

"Được tồi."

"Chị thay mặt Tuệ Tuệ, nhận lấy lời chúc phúc này của em trước nhé."

Hai người chia tay nhau, hắn không quay lại nhà ăn mà quay lưng đi thẳng về nhà.

So với việc đến nhà ăn ăn cơm, bây giờ hắn có chuyện quan trọng hơn cần phải nghiên cứu.

Bởi vì vừa nãy lúc bấm vào bách khoa toàn thư để xem thông tin của La Quân, hắn kinh ngạc phát hiện ra La Quân không phải là nhân vật thứ 2 mà hắn mở khóa được.

Nhân vật thứ 2 trong bách khoa toàn thư mà hắn mở khóa được là một người mà hắn chưa từng nghĩ tới.

Họ tên: Trần Huệ Nương/Trần Tuệ Tuệ

Chủng loại: Loan Điểu

Trạng thái: Đã tan biến

Mộng cảnh: 0/0 (Nhấp vào để xem bản văn bản)

Quà tặng: Lời chúc phúc của Loan Điểu

Bấm vào lời chúc phúc của Loan Điểu, hiện ra một đoạn văn.

[Lời chúc phúc của Loan Điểu: Sứ giả của Xuân Thần cảm tạ bạn đã cứu giúp Trần Huệ Hồng, Loan Điểu sẽ dùng chút thần lực cuối cùng để chúc phúc cho bạn, tâm nguyện được đền đáp, bình an và vui vẻ.

Và cả, Tuệ Tuệ mãi mãi yêu mẹ.]

Có lẽ Trần Huệ Hồng nói không sai.

Tuệ Tuệ mới là cơ hội cuối cùng của chị ấy.

Là cọng rơm cứu mạng cuối cùng mà ông trời thả xuống để cứu vớt chị ấy.

Sau khi về đến nhà, Tần Hoài lại ấn vào đồ giám, mở mộng cảnh trong đồ giám của Trần Tuệ Tuệ.

Ấn mở ra, đó là một bản chữ dài vuốt mãi không thấy đáy. Tần Hoài nhìn lướt qua phần đầu tiên, phát hiện đúng là bản chữ của mộng cảnh mà hắn đã thấy, không có hình ảnh nhưng lại có phần giải thích bằng chữ vô cùng chu đáo.

Có lẽ vì Trần Huệ Nương độ kiếp thất bại và tan biến hoàn toàn, nên hắn không thể xem được cả ký ức của cô ấy.

Loan Điểu, còn được gọi là Huyền Điểu, Thanh Điểu, có bộ lông năm màu. Thấy chim này thì thiên hạ thái bình, là sứ giả của mộc thần, tượng trưng cho sự cát tường như ý.

Đây cũng là nhận thức truyền thống của đại chúng về Phượng Hoàng.

Cùng là thần điểu, nhưng ở một khía cạnh nào đó, danh tiếng của Loan Điểu nghe hay hơn Tất Phương nhiều.

Đáng tiếc vận khí của Trần Huệ Nương không tốt. Lần đầu tiên cô ấy độ kiếp, vương triều phong kiến vẫn chưa kết thúc. Một cô gái xinh đẹp thân cô thế cô ở bên ngoài, thứ thu hút đến thường không phải là thiện ý.

LVQ8371

Dịch: Gemini AI
Nguồn: Vnthuquan
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »