Tần Hoài vừa mới bước vào cửa: ...
Ông còn bảo mình không đi gây rối, ông thế này là thuần túy kiếm chuyện vô lý đấy La tiên sinh!
Hiển nhiên, Khuất Tĩnh đã quá quen với việc này.
Khuất Tĩnh nhận lấy phiếu đăng ký khám trên tay Tần Hoài, nói: "Nếu đã có triệu chứng hay quên, chi bằng ông làm kiểm tra tổng quát xem sao. Lần trước ông cũng chỉ làm vài xét nghiệm cơ bản, cháu đề xuất ông nên..."
"Không làm không làm." La Quân xua tay, hôm nay hắn hy sinh thân mình đến bệnh viện đã là uất ức lắm rồi, nếu phải làm thêm cái kiểm tra tổng quát nữa thì chẳng phải lỗ to sao.
La Quân ra hiệu bằng mắt cho Tần Hoài, ý bảo hắn mau lên tiếng.
Ơ thế tôi phải nói gì?
Kịch bản bây giờ chẳng phải là ông cứ nhây ra ăn vạ bác sĩ để câu giờ sao? Lúc nãy khớp kịch bản, đoạn này làm gì có đất diễn của tôi.
Khuất Tĩnh mải nhìn màn hình máy tính nên không chú ý đến những hành động mờ ám giữa hai người, thuận miệng tiếp tục: "Cháu tra được các hạng mục theo lý thuyết ông cần làm ở Khang Phục Khoa... Rất phong phú đấy, nếu ông thực sự không muốn khám tổng quát, chi bằng sang Khang Phục Khoa xoa bóp một chút. Vật lý trị liệu Đông y của Khang Phục Khoa hiệu quả rất tốt, ông cũng tốn bao nhiêu tiền rồi, cháu khuyên ông vẫn nên đi trải nghiệm thử xem sao."
"Không đi." La Quân tiếp tục từ chối: "Tiêu tiền là tôi tự nguyện, còn bắt tôi trải nghiệm thì không có cửa đâu."
"Vậy hôm nay ông cố tình tới đây để kiểm tra tình hình làm việc của cháu à?” Khuất Tĩnh liếc nhìn La Quân một cái: "Thế cũng tốt, nếu ông chịu khó thường xuyên ra ngoài kiểm tra tình hình làm việc của cháu thì cũng rất có ích cho sức khỏe của ông đấy."
"Ông lớn tuổi rồi, cho dù đi lại bất tiện, thấy đi bộ rất mệt thì cũng nên vận động một cách thích hợp. Ngày nào cũng ru rú ở nhà, không nằm ườn trên ghế sofa thì cũng ngả ngốn trên ghế lười, đối với cơ thể ông quả thực rất không tốt."
Tần Hoài phát hiện, tính tình Khuất Tĩnh thực sự rất tốt.
Đối mặt với sự cố tình gây sự của La Quân mà vẫn có thể tuôn ra một chuỗi lý lẽ mượt mà như vậy, tuyệt đối xứng đáng với bốn chữ "Lương y như từ mẫu".
Thấy La Quân dứt khoát uống nước không thèm trả lời, Khuất Tĩnh dời tay khỏi chuột, nhìn sang Tần Hoài: "Sao hôm nay lại là Tiểu Tần sư phụ đưa La tiên sinh đến bệnh viện khám bệnh vậy, Hồng Tỷ và dì Trương đều bận cả sao?"
"Hôm nay em gái tôi khai giảng, La tiên sinh nhiệt tình cho tôi mượn xe đưa con bé đi học. Đúng lúc bố tôi cũng cầm thẻ khám sức khỏe cô cho đến bệnh viện, La tiên sinh thấy đằng nào cũng tiện đường, chỉ bằng đến bệnh viện xoa bóp một chút, nên bảo tôi đi cùng ông ấy." Tần Hoài nói.
La Quân trừng to hai mắt, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Tần Hoài.
Khuất Tĩnh cũng hơi kinh ngạc, nhìn sang La Quân.
"Chuyện là thế này, chẳng phải La tiên sinh đã lâu lắm rồi không ra khỏi cửa sao, hôm nay dì Trương lại thấy trong người không khỏe nên xin nghỉ đi bệnh viện khám bệnh. Bên cạnh ông ấy không có người quen đi cùng, tôi cũng chỉ là người qua giúp đỡ tạm thời, La tiên sinh đến Khang Phục Khoa xoa bóp mà không có cảm giác an toàn, ông ấy muốn có Y Sinh quen biết ở bên cạnh cho yên tâm."
Hai mắt La Quân đã trừng to như cái chuông đồng, biểu cảm trên mặt cũng sắp mất kiểm soát, chỉ thiếu điều phun ra một ngọn lửa thiêu chết Tần Hoài.
Khuất Tĩnh đã hiểu.
"Là do cháu không nghĩ tới, Tiểu Tần sư phụ, La tiên sinh, hai người ngồi đây đợi một lát nhé, cháu đi nói với lãnh đạo một tiếng, xem có thể xin nghỉ hoặc đổi ca không. Nếu thực sự không được thì hai người cứ qua Khang Phục Khoa trước, 11 giờ là bên cháu hết giờ khám bệnh, xong việc cháu sẽ sang đó ngay."
"La tiên sinh ông cứ yên tâm, Y Sinh của Khang Phục Khoa của bệnh viện chúng cháu đều rất chuyên nghiệp, mọi người đều rất mong đợi sự xuất hiện của ông đấy."
La Quân hơi muốn chết luôn cho rồi.
Khuất Tĩnh cầm điện thoại ra ngoài tìm lãnh đạo xin phép, lúc đi ra còn rất tâm lý khép cửa lại.
Khuất Tĩnh vừa đi, La Quân liền không nhịn nổi nữa.
"Cậu có ý gì hả?" La Quân nổi giận đùng đùng: "Thế nào gọi là tôi sợ hãi? Tôi là cái loại người biết sợ sao? Tôi là cái gì chứ? Tôi mà phải sợ à? Cả đời này tôi đã từng biết sợ là gì chưa?"
Sáu dấu chấm hỏi đại diện cho sự phẫn nộ của La Quân.
"Cậu cũng không đi hỏi thăm xem, năm đó mưa bom bão đạn, cái gì mà pháo này pháo nọ, tôi có sợ bao giờ không? Tôi mà sợ đến bệnh viện à, tôi mà sợ phải đi Khang Phục Khoa một mình á, cậu đúng là..."
Tiếng bước chân của Khuất Tĩnh truyền đến, La Quân lập tức câm nín.
"Tiểu Tần sư phụ, phiền cậu đưa La tiên sinh sang Khang Phục Khoa trước nhé. Cháu có đồng nghiệp có thể đổi ca cho cháu, nhưng phải đợi nửa tiếng nữa. Vừa hay La tiên sinh có thể sang Khang Phục Khoa làm vài kiểm tra và chẩn đoán cơ bản trước, nửa tiếng sau cháu sẽ qua đó ngay, được không ạ?”
Cả hai đồng loạt nhìn về phía La Quân.
La Quân phụng phịu nhả ra hai chữ: "Cũng được."
Sau đó không thèm ngoảnh đầu lại mà đi thẳng.
Bởi vì đi lại bất tiện nên bước đi rất chậm.
"Là do tôi sơ suất." Khuất Tĩnh đứng ở cửa cảm thán: "Hai năm nay tôi luôn khuyên La tiên sinh đi khám bệnh, lại bỏ sót mất việc ông ấy lớn tuổi sống một mình, bề ngoài tuy cứng rắn nhưng nội tâm lại rất yếu đuối."
"Vẫn là Tiểu Tần sư phụ cậu chu đáo hơn."
"Đâu có đâu có." Tần Hoài mang vẻ mặt khiêm tốn: "Chắc là do La tiên sinh thích ăn Điểm Tâm tôi làm, nên thái độ đối với tôi cũng cởi mở hơn, chịu nghe tôi khuyên vài câu."
LVQ8371