Hai vợ chồng đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt đều tràn ngập vẻ hoang mang.
"Quyên à, bà thấy ai đỉnh hơn?" Vương đại gia dè dặt hỏi.
Trần Quyên trầm ngâm hồi lâu.
"Tỉnh sư phụ." Trần Quyên nói, "Nhưng mà Bánh Bao của Tiểu Tần sư phụ cũng không tồi nha, so với cái cậu học trò làm Bánh Bao của Tỉnh sư phụ tên là Tiểu... Tiểu Trịnh kia thì đỉnh hơn nhiều."
"Năm đó Tỉnh sư phụ bị tái phát bệnh ở chân nên nghỉ làm, Tiểu Trịnh lên thay, cái món Bánh Bao cậu ta làm quả thực chính là đập nát bảng hiệu của Tỉnh sư phụ mà." Trần Quyên bực dọc kể lể, "Tức đến mức mấy tháng trời tôi không thèm mua Bánh Bao luôn, nếu không phải vì Bánh Bao ở mấy quán khác làm quá dở, thì tôi còn lâu mới mua Bánh Bao do Tiểu Trịnh làm."
"Đúng thê!" Vương đại gia lí nhí hùa theo.
Sau khi về nhà, Tần Hoài vui vẻ uống nước ngọt, xem TV, đồng thời lướt điện thoại, lại còn không quên bật loa ngoài nghe nhạc, tận dụng cùng một khoảng thời gian để lười biếng tận hưởng đủ bốn món ăn chơi, kết quả là vui quá đà, lố giờ luôn.
Đợi đến lúc Tần Hoài dứt ra được khỏi cái đại dương lười biếng này, thì đã sắp đến giờ tan ca rồi.
Đám nhân viên văn phòng sáng nay không cướp được Bánh Bao Tửu Nhưỡng, buổi trưa hí hửng đến ăn cơm thì phát hiện toàn bộ Điểm Tâm đã bán sạch từ sáng rồi, muốn ăn món gì đó dính tới chữ "Điểm Tâm" thì chỉ còn cách gặm cái bánh bao thịt giá 1 tệ rưỡi, ai nấy đều tỏ vẻ bầu trời như sụp đổ.
Tần Hoài quyết định nếu đã trốn việc rồi thì trốn cho trót, cho quán nghỉ một hôm luôn. Đồng thời hắn nhắn tin cho Trần Huệ Hồng, hỏi thăm tiến độ tuyển dụng sư phụ Điểm Tâm mới.
Cùng với việc kinh doanh của Vân Trung Thực Đường ngày càng phát đạt, Tần Hoài càng nhận ra mảng Điểm Tâm của quán nếu chi dựa vào một mình hắn làm sư phụ Điểm Tâm thì hoàn toàn không gánh vác nối. Điểm Tâm cũng nên giống như bữa sáng, phải chia loại và phân khúc giá cả, Điểm Tâm do hắn làm sẽ theo định hướng giá cao số lượng ít, còn Điểm Tâm do các sư phụ khác làm sẽ đi theo con đường bình dân, số lượng lớn, đa dạng chủng loại.
Thói quen là thứ có thể hình thành được, đặc biệt là thói quen ăn uống.
Hiện tại Vân Trung Thực Đường đã nuôi dưỡng được không ít khách hàng trung thành, đa phần đều là dân văn phòng ở quanh khu này.
Đội thích sát giờ mới đi làm thì rủ nhau đặt ship, tận hưởng dịch vụ giao đồ ăn tận bàn. Đội thích vừa đi vừa ăn trên đường đi làm thì người có tiền tự thưởng cho mình một cái Ngũ Đinh Bao, người không có tiền thì tự thưởng cho mình một cái liếc nhìn Ngũ Đinh Bao.
Theo tiết lộ từ cô Chu giấu tên làm ở một công ty truyền thông nào đó, từ lúc Vân Trung Thực Đường khai trương, bữa sáng ở các cửa hàng tiện lợi dưới sảnh tầng 1 tòa nhà văn phòng đều ế chỏng chơ, doanh số ăn sáng của mấy xe đẩy bán bánh trứng cuộn, bánh xèo, bánh kẹp thịt lại càng tụt dốc không phanh, Tiểu Tần sư phụ đã lờ mờ trở thành kẻ thù không đội trời chung của các ông chủ cửa hàng tiện lợi.
Theo tiết lộ từ anh Lý giấu tên làm ở một công ty game, mặc dù Tiểu Tần sư phụ đã trở thành kẻ thù chưng của các Ông Chủ cửa hàng tiện lợi, nhưng có không ít Ông Chủ cửa hàng tiện lợi vẫn lén lút "tiếp tế cho địch”, chạy tới Vân Trung Thực Đường mua bánh bao.
Anh Lý yêu cầu giấu tên thật để tố cáo Trương Ông Chủ của cửa hàng tiện lợi biển xanh dưới lầu công ty: Đúng là quá đáng, lúc anh đi mua thuốc lá thì Trương Ông Chủ lại đang ăn Ngũ Đinh Bao, mùi thơm bay khắp cửa hàng tiện lợi, hại anh đói bụng phải bỏ ra 5 tệ mua một cái xúc xích nướng, thủ đoạn marketing này thật quá nham hiểm ác độc!
Còn Trương Ông Chủ giấu tên của cửa hàng tiện lợi biển xanh thì bày tỏ: Tuy rằng Tiểu Tần sư phụ không ra gì, nhưng bánh bao nhà họ làm thật sự rất ngon.
Ngon, thích ăn, rất thích ăn.
Còn có cả Bánh Xác Cua, Lục Đậu Cao, Bánh Hạt Đậu Vàng, Bánh Cuộn Đậu Cove, Bánh Xốp Gạch Cua, Bánh Xốp Óc Chó bán vào buổi sáng...
Đều rất ngon.
Tự mình mở cửa hàng thật tốt, có thể trốn việc, canh đúng giờ Điểm Tâm ra lò để chầu chực mua, hì hì.
Nhưng hôm nay Trương Ông Chủ lại chẳng thể hì hì nổi.
Bởi vì hôm nay Tiểu Tần sư phụ thế mà lại trốn việc!
Trốn việc rồi!
Quá đáng thật sự, bán đồ ăn sáng với làm Điểm Tâm sao có thể trốn việc chứ? Thời buổi này làm gì có người làm thuê nào trốn việc? Rõ ràng đều là mấy Ông Chủ như chúng ta mới trốn... Cái gì, anh bảo Tiểu Tần sư phụ cũng là Ông Chủ á?
Thế thì càng không ra thể thống gì, làm Ông Chủ sao có thể trốn việc chứ? Trốn việc chỉ có loại Ông Chủ rác rưởi như tôi thôi, Ông Chủ chất lượng cao như Tiểu Tần sư phụ sao có thể trốn việc được?!
Trương Ông Chủ đau khổ đeo khẩu trang, lén lút như ăn trộm, hèn mọn hỏi nhỏ: "Buổi sáng Tiểu Tần sư phụ có việc, vậy buổi chiều cậu ấy có tới không?"
Nhân viên phục vụ lịch sự trả lời: "Dạ chuyện này chúng tôi không rõ lắm, Tiểu Tần sư phụ có sự sắp xếp và kế hoạch riêng, có lẽ hôm nay sếp bận việc khác. Anh xem thử có thích loại Điểm Tâm nào khác không, bên chúng tôi vẫn còn bánh bao thịt, bánh bao rau và Trứng Trà."
Trương Ông Chủ: ?
Trương Ông Chủ đau khổ mua bánh bao thịt, bánh bao rau và Trứng Trà xách về cửa hàng tiện lợi. Vừa bước vào cửa, nhìn thấy bánh bao thịt, bánh bao rau và Trứng Trà của nhà mình thì hắn đứng ngẩn ra, chỉ muốn ngửa mặt lên trời gào thét.
Trương Sinh Tài ơi là Trương Sinh Tài, mày bị bệnh rồi đúng không, mày tiếp tế cho địch đến mức tạo thành ký ức cơ bắp luôn rồi, sao mày thấy cái gì cũng muốn mua thế hả?
LVQ8371