"Em ngồi trộn nhân cả một buổi sáng, gói ít nhất cũng phải 600 cái bánh bao đấy! Tay em sắp gãy tới nơi rồi, mẹ bảo hôm nay em vất vả nên thưởng cho em buổi chiều được chơi điện thoại thả ga. Anh đừng có làm phiền em, anh mà nói chuyện là em chơi game bị phân tâm đấy!" Mặc dù tay Tần Lạc sắp gãy đến nơi, nhưng con bé vẫn kiên cường dùng đôi tay ấy để chơi điện thoại, tỉnh thần của con bé quả thực khiến người ta phải cảm động rớt nước mắt.
Đây chính là lý do em trưa không thèm ngủ, buồn ngủ ngáp chảy cả nước mắt ra vẫn cố cày game đấy hả?
"Nếu buồn ngủ quá thì mau về ngủ đi, mẹ mà biết em vì chơi game mà không thèm ngủ trưa thì ngày mai kiểu gì cũng cho em ăn đòn." Tần Hoài để lại một câu dặn dò đầy yêu thương, rồi đi đến bàn số 3 tìm Hoàng Tịch.
Từ lúc nhìn thấy Tần Hoài bước vào quán, Hoàng Tịch đã cất điện thoại đi, thấy hắn đi về phía mình, cô liền đứng bật dậy.
"Chị Tịch, chị cứ ngồi đi." Tần Hoài xua tay: "Em chỉ muốn hỏi một chút, trong kho của quán mình có giảo cổ lam không?"
"Giảo cổ lam á?" Hoàng Tịch sửng sốt, hơi chần chừ lắc đầu: "Chắc là không có đâu, để em đi kiểm tra lại danh sách nhập hàng xem sao, Điểm Tâm ngày mai cần dùng đến món này ạ sếp?”
"Không vội đâu chị." Tần Hoài nói: "Mấy hôm nay trời nóng, em định nấu chút trà thanh nhiệt."
Tần Hoài ngẫm nghĩ, cảm thấy nếu chỉ pha Trần Bì Trà đơn giản thì hơi thiếu thành ý, nên quyết định tăng thêm độ khó.
"Lát nữa chị kiểm kê lại xem trong kho có hoa kim ngân, cúc trắng Hàng Châu, hoa đậu ván, hoa đại, hoa gạo, thổ phục linh tươi, hạt bo bo, hạt ý dĩ, kỷ tử, hoa cúc Hoài Châu, bạch phục linh, hạt dành dành, khiếm thực, cam thảo không nhé, có thể chuẩn bị nhiều hơn một chút." Tần Hoài bày tỏ nấu trà thanh nhiệt rất tiện, nấu một phát được hẳn một nồi to bự, so với làm Điểm Tâm thì nhàn nhã hơn nhiều.
Hoàng Tịch bị một tràng tên gọi này làm cho choáng váng, chẳng kịp suy nghĩ liền buột miệng thốt lên: "Tiểu Tần sư phụ, có phải sếp vừa đọc tin nhắn trong nhóm gom đơn không?"
"Nhóm gom đơn nào cơ?” Tần Hoài hỏi lại.
Từ trước đến nay hắn chỉ xem tờ đơn đặt hàng vào mỗi sáng để xác nhận xem Ngũ Đinh Bao và Tam Đinh Bao có cần làm thêm không, chứ hắn chưa từng chui vào cái nhóm này.
Hoàng Tịch bèn đưa điện thoại cho Tần Hoài.
Tần Hoài tốn chừng bảy tám phút lướt sơ qua đống tin nhắn 999+ trong nhóm.
Phá án rồi.
Chắc chắn nhân vật La Quân thần bí kia đang nằm vùng trong cái nhóm này.
Để hắn xem thử trong nhóm này rốt cuộc có những thành viên nào!
Tần Hoài căng mắt ra nhìn, nhóm 1 đã full 500 người.
Nhóm 2 có 227 người.
Tổng cộng 727 người, trừ đi số nhân viên trong quán thì còn 719 người, muốn tìm ra La Quân trong ngần ấy người quả thực chính là...
Mò kim đáy bể.
Tần Hoài bắt đầu cân nhắc đến khả năng bắt thực khách phải dùng tên thật để gọi món.
"Quán mình có vị khách quen nào tên là La Quân không chị?" Tần Hoài suy nghĩ một lát, rồi quyết định hỏi thẳng cửa hàng trưởng.
Hoàng Tịch càng thêm hoang mang, nghĩ lại hai ngày nay Tiểu Tần sư phụ cũng có vẻ không được bình thường cho lắm, hôm nay có hơi bất thường thì cũng là chuyện bình thường thôi. Cô ngẫm nghĩ một chút rồi đáp: "Trong trí nhớ của em... hình như là không có ạ."
"Vậy mấy ngày tới chị chú ý quan sát giúp em một chút nhé." Tần Hoài nói xong, liền sang bàn bên cạnh ngồi xuống, bắt đầu tìm kiếm công thức pha Trần Bì Trà.
Biết đâu trên mạng lại có công thức đặc sắc và phong phú hơn thì sao?
Hoàng Tịch hoàn toàn hóa đá, cô chỉ là một cửa hàng trưởng của cái quán ăn khu dân cư thôi mà, bắt cô quan sát tên của thực khách tới ăn cơm, quan sát kiểu gì bây giờ?
Chằm chằm soi thẻ nhân viên của người ta à?
Nhưng mà đầy khách có đeo thẻ nhân viên ra ngoài đâu, toàn đút túi áo túi quần đấy chứ.
Tần Hoài đang dán mắt vào đống nguyên liệu muôn màu muôn vẻ đến mức nhìn chẳng giống công thức Trần Bì Trà chút nào, thì ván game của Tần Lạc cũng vừa kết thúc. Con bé cầm điện thoại hớn hở chạy đến bên cạnh hắn.
"Anh hai, anh định bán Trà Ngũ Hoa với Trà Thất Vị Khử Thấp à?” Tần Lạc chỉ cần nghe Tần Hoài báo tên nguyên liệu là biết ngay anh mình muốn làm loại trà thanh nhiệt nào: "Đến lúc đó là anh nấu hay mẹ nấu thể? Anh ngàn vạn lần đừng để mẹ nấu Trà Ngũ Hoa nha, mẹ nấu loại trà đó chăng cho tí đường nào, khó uống chết đi được!”
"Thế chẳng lẽ Trà Thất Vị Khử Thấp mẹ nấu lại dễ uống chắc?" Tần Hoài tung ra một câu hỏi chí mạng.
Tần Lạc: "...Mẹ mà nấu Trà Thất Vị Khử Thấp không bỏ đường thì đúng là khó nuốt thật, nhưng ít nhiều gì mẹ cũng cho thêm một tí tẹo."
Nếu như Trà Ngũ Hoa là loại trà thanh nhiệt giải độc, xua tan cái nóng mùa hè nổi tiếng, thì Trà Thất Vị Khử Thấp chính là sáng tạo độc quyền của Triệu Dung, nói chính xác hơn thì là công thức bí truyền của làng bà.
Trà Khử Thấp không có công thức cố định, vốn dĩ nhà nào cũng biết nấu, nhà nào cũng có một vị riêng. Trà Thất Vị Khử Thấp của nhà Tần Hoài có cái tên này là vì nó được nấu từ bảy loại nguyên liệu, lại cộng thêm việc tay nghề nấu của Triệu Dung quả thực hơi khó nuốt, hàng xóm láng giềng chẳng ai thèm mua, thế nên doanh số của món này ở tiệm ăn sáng Tần Ký luôn lẹt đẹt.
Đúng vậy, tiệm ăn sáng nhà Tần Hoài bình thường cũng làm thêm nghề tay trái là bán chút trà thanh nhiệt.
LVQ8371