Vừa dứt lời, không ít người đã rưng rưng cảm động.
Nhận ủy thác của người thì hết lòng vì việc người, đó là trung.
Bậc đại hiệp, vì nước vì dân, đó là nghĩa!
Khi trung nghĩa khó vẹn toàn, Kinh Kha chọn nghĩa, chọn tin Doanh Chính.
Nhưng hắn không thể sống sót rời đi, vì đó là bất trung, nên hắn buộc phải hành động.
. ^ x ~z ` ~ ~ ^ 3 r+ x ⁄ Ụ —= Dù nói là không còn mặt mũi nhìn bạn cũ, hay để cầu an tâm, tất cả đều tan theo cái chết của hắn. Đúng sai công tội, sẽ có hậu thế luận bàn.
“Phong tiêu tiêu hề dịch thủy hàn, tráng sĩ nhất khứ hề bất phục hoàn.”
Tưởng Văn Minh không kìm được ngâm nga câu thơ bi tráng.
Hình ảnh Kinh Kha tan biến.
“Vật phẩm thứ ba này, tên là Đế Vương Chi Tâm! Làm đế vương, phải cảnh giác, nghi ngờ thiên hạ, hoặc ban ân, hoặc thị uy, hoặc giữ mình thanh cao, giáo hóa muôn dân! Đồng thời, lúc nguy nan, cũng phải đứng trước muôn dân, lấy thân làm lá chắn, che chở bách tính.”
Doanh Chính vừa dứt lời, Thái A kiếm, Xích Tiêu kiếm, Thuần Quân kiếm...
Sáu thanh kiếm còn lại đồng loạt bay lên, rơi vào lò luyện.
Vô số hình ảnh hiện ra, kể những câu chuyện về các thanh kiếm.
Không chỉ khán giả, mà ngay cả Gilgamesh đang tìm cách tấn công Doanh Chính cũng bị cuốn hút vào những hình ảnh sử thi hùng tráng này.
Động tác trên tay khựng lại, hắn dán mắt vào lò luyện.
“Hôm nay, quả nhân nguyện lấy Đế Vương Chỉ Tâm, rèn lại thần kiếm. Chư vị có nguyện giúp ta?”
Doanh Chính chắp tay vái vọng hư không.
Hư không tĩnh lặng, không ai đáp lời.
Tưởng Văn Minh nghi hoặc nhìn Doanh Chính, thấy hắn mỉm cười, cầm Hiên Viên Hạ Vũ kiếm, nhảy vào lò luyện.
“Thủy Hoàng Đế bệ hạ!”
Tưởng Văn Minh kinh hãi, muốn ngăn cản nhưng không kịp.
Chỉ còn cách trơ mắt nhìn Doanh Chính chìm trong biển lửa.
“Lấy ta chi tâm, đúc Trấn Quốc chi khí!”
Doanh Chính nói xong, rút Hiên Viên Hạ Vũ kiếm, đâm mạnh vào ngực mình.
Máu chảy xuống lưỡi kiếm, thanh kiếm cổ phác dần ửng đỏ, chín thanh kiếm gãy bắt đầu tan chảy.
Chín đạo kiếm linh hư ảnh hóa thành những ký tự vàng, nhập vào người Doanh Chính.
Quần áo cháy rụi, da thịt nứt toác vì lửa đốt.
Nhiều người không dám nhìn, cúi gằm mặt xuống.
“Ngao ~”
Kim long quốc vận Hoa Hạ hiện ra, ngửa mặt gầm thét.
Hình ảnh các vị đế vương, tiên hiền hiện lên, rồi cùng bay vào lò luyện.
Đó không phải bản thể của họ, mà chỉ là một phần lực lượng còn sót lại.
Giờ tất cả đều đã vào lò luyện.
Lửa bùng lên dữ dội, nhấn chìm thân thể Doanh Chính, người ngoài không thể thấy gì bên trong.
“Thật ngu xuẩn, lại định lấy thân luyện kiếm.”
Gilgamesh múa mai khi thấy Doanh Chính biến mất.
“Câm mồm cho ông!”
Tưởng Văn Minh nghe vậy, giận dữ bùng nổ.
Đằng nào cũng chết, hắn chẳng còn gì để mất. Doanh Chính không đôi co với hắn vì có khí độ, còn Tưởng Văn Minh chẳng cần khách sáo, có thù tất báo.
Chẳng lẽ chỉ mình ngươi có mồm à!
“Tạp chủng, ngươi nói gì?”
Gilgamesh giận dữ, đây là lần đầu tiên có người dám chửi hắn, lại còn chửi thẳng mặt!
“Mồm thúi, miệng tiện, ngươi tưởng mình là ai, đồ tóc vàng mắt đỏ, ngươi thấy ai giống ngươi chưa? Có phải không biết bố mẹ là ai không? Có cần ta giới thiệu cho vài người không?”
Là một "anh hùng bàn phím" dám "combat" cùng lúc hơn ba mươi người, Tưởng Văn Minh chửi người không hề nương tay.
Không chỉ chửi Gilgamesh là tạp chủng, còn đưa ra bằng chứng.
Quan trọng nhất là Gilgamesh không thể phản bác, càng không thể tự chứng minh.
Vì hắn thực sự không biết cha mẹ là ai!
Mái tóc vàng mắt đỏ vốn là đặc điểm khiến hắn tự hào.
Nó chứng tỏ hắn đặc biệt, độc nhất vô nhị.
Nhưng trong miệng Tưởng Văn Minh, nó lại thành bằng chứng cho thấy huyết thống không thuần.
Ngươi bảo ngươi không phải tạp chủng, vậy tại sao chỉ có ngươi trông như thế này?
Vài câu nói khiến Gilgamesh "sụp đổ".
“Đáng chết, ta muốn bóp nát từng khúc xương của ngươi, ta muốn thấy ngươi chết dần trong tiếng kêu la cầu xin tha thứ, ta muốn…”
“Đồ tạp nham, tao cho mày mặt đúng không? Tin không tao vả cho vài phút nữa thì chết!”
Tưởng Văn Minh ngắt lời.
Khi chửi nhau, không thể để đổi phương dẫn dắt, phải nắm quyền chủ động.
“Đừng tưởng tao coi thường mày, chỉ là Thủy Hoàng Đế bệ hạ cố ý dùng mày làm đá mài dao, không chấp nhặt thôi. Chứ động thủ thật, tùy tiện một ngón tay cũng đủ đánh mày không còn cọng lông.”
“À, suýt quên, tay kia bị tao cướp rồi, tức không?”
“Gilgamesh đúng không? Đến đây liếm giày cho tao, lát nữa tao cân nhắc đưa mày đến Anh Quốc làm 'vịt vương', với cái mặt này, bán mông chắc kiếm được khối đấy.”
Tưởng Văn Minh không ngừng kích động đối phương, đồng thời lặng lẽ mở nắp Tử Kim Hồ Lô.
“Rầ 1
Gilgamesh lần này khác thường không chửi lại, mà vung Enkidu đập mạnh vào lớp chắn bên ngoài lò luyện, tạo ra tiếng nổ lớn.
"Không mắc mưu? Chẳng lẽ hắn phát hiện ra Tử Kim Hồ Lô?"
Tưởng Văn Minh có chút tiếc nuối.
Đối mặt Gilgamesh lắm bảo bối, bảo vật của hắn bị khắc chế quá nhiều.
Đối phương có Toàn Tri Toàn Năng Chi Tinh, bảo vật nào cũng không thể giấu diếm.
Gilgamesh dễ dàng nhìn thấu năng lực của mọi bảo vật.
Việc hắn đoán được điều kiện kích hoạt Tử Kim Hồ Lô cũng không lạ.
Điều khiến Tưởng Văn Minh bất ngờ là, đối phương vẫn giữ được lý trí trong cơn giận.
Có thể thấy Gilgamesh không lỗ mãng như vẻ ngoài.
Đây là một đối thủ mạnh mẽ và xảo quyệt.
“Quả không hổ danh, muốn lừa loại đối thủ này khó thật.”
Còn việc lao ra đánh nhau, Tưởng Văn Minh chưa từng nghĩ đến.
Với thực lực hiện tại, dù mượn sức mạnh của Đế Tuấn, hắn cũng bị một kiếm chém thành tro.
Hắn không ngu đến thế.
Đánh nhau thì để sau, lúc lò luyện biến mất rồi tính.
Giờ cứ "cẩu" đã!
Ít nhất phải chờ Doanh Chính đi ra.
Không phải Tưởng Văn Minh nhìn ra điều gì, mà là người chủ trì Bobby vẫn chưa xuất hiện.
Điều đó có nghĩa là Doanh Chính vẫn chưa chết.
Dù không hiểu rõ vì sao đã lấy thân tế lò, còn đâm kiếm xuyên tim mà vẫn không chết, nhưng chuyện này hắn không lạ gì.
Lúc trước Đế Tân chẳng phải cũng mất tim mà vẫn nhởn nhơ đó sao?
Nhắc đến Đế Tân, Tưởng Văn Minh lại sờ lên ngực mình.
Mọi người đặt hy vọng vào hắn, dù hắn không thấy mình đủ sức gánh vác.
Nhưng việc đã đến nước này, hắn vẫn muốn cố hết sức giúp Hoa Hạ.
Chi cần thắng thêm một trận, hắn sẽ có được Chìa Khóa Tạo Hóa thứ tư, thắp sáng tọa độ Tỉnh Lộ, đón thêm một nhóm thần minh.
Hắn đoán, lần này có thể là chư thần Thiên Đình.
Một khi chư thần Thiên Đình trở về, hắn sẽ không còn sợ hãi.
Gì cơ?
Còn có Thần hệ Hy Lạp chưa đánh?
Tưởng Văn Minh nói, sau khi chư thần Thiên Đình trở về, mấy Thần hệ khác "hít khói”!
“Đợi chư thần Thiên Đình trở về, tao phải dạy dỗ chúng mày, xem Mã Vương Gia có mấy con mắt!”
Tưởng Văn Minh thầm thề.
Trong lúc hắn suy nghĩ vẩn vơ, lò luyện kiếm rốt cục có động tĩnh.