Trong ánh bạch quang, thân thể Adam dần tan biển, linh hồn được bạch quang dẫn lên trời cao.
Người chủ trì Ba Bỉ xuất hiện, giọng lo lắng:
"Thưa ngài, làm vậy là trái quy tắc!"
Bạch quang vẫn tiếp tục dẫn dắt linh hồn Adam, không hề để tâm đến lời Ba Bỉ.
Đế Tân nhìn vầng bạch quang trên trời, dù muốn ngăn cản nhưng sức tàn lực kiệt, chỉ có thể trơ mắt nhìn đối phương rời đi.
"Võ si, dám công khai chơi xấu!”
Một người lớn tiếng kháng nghị.
Nhưng ngay lập tức, thân thể hắn tan rã nhanh chóng như tuyết tan dưới nắng, biến mất hoàn toàn.
Tưởng Văn Minh kinh hãi, đoán ra kẻ ra tay: không ai khác ngoài Thiên Phụ Jehovah!
Không ngờ ông ta lại không màng thể diện, đích thân xuống tay vớt người.
"Tehovah đại nhân, ngài không sợ Chư Thánh liên thủ chế tài sao?”
Ba Bỉ cố nén sợ hãi, chất vấn.
Hành động này khác hẳn lần Đại Nghệ, Đại Nghệ là do Đế Tân chủ động từ bỏ đánh chết. Còn Adam thua trận lại bị cưỡng ép mang đi.
Nếu Đại Nghệ chỉ là lách luật, thì Jehovah đã cưỡng ép phá luật.
Không thể để chuyện này tiếp diễn, bằng không Thần Thoại Lôi Đài sẽ thành trò hề.
"Dùng mạng đền mạng, Adam đã chết, ván này chúng ta nhận thua."
Thanh âm Jehovah vọng ra từ hư không.
Cùng lúc đó, một xác chết bị ném ra từ cột sáng, chính là Eva.
Adam và Eva vốn là một thể, dùng Eva chết thay, không tính là phá luật.
Cũng chỉ là lách luật mà thôi.
Dù nhận thua, ngữ khí và thái độ vẫn đầy vẻ cao ngạo.
Đám người tức giận nhưng nhớ đến chuyện trước, giận mà không dám nói.
Đúng lúc này, Tưởng Văn Minh nghe thấy một giọng nói già nua:
"Thiên tuyển giả, đưa Nhân Vương đi, triệu hồi lại thần minh, giữ hắn lại."
Tưởng Văn Minh sững sờ, nhìn về phía hướng phát ra âm thanh, thấy một lão giả đang gật đầu.
"Trang Tử?”
Tưởng Văn Minh thấy lão giả, dù không hiểu ý tứ nhưng vẫn nghe theo.
"Vãn bối Tưởng Văn Minh cung tiễn Nhân Vương Đế Tân quy vị."
Lời vừa dứt, Đế Tân, vốn đã hấp hối, không thể chống cự, bị đưa đến tượng thần trong Vạn Thần Điện Hoa Hạ.
Cùng lúc đó, Thần Thoại Lôi Đài xuất hiện vô số xiềng xích vàng.
Xiềng xích vàng điên cuồng quấn lấy vầng bạch quang.
"Muốn chết!"
Một tiếng giận dữ vọng ra từ hư không.
Ngay sau đó, một lão giả mặc áo vải trắng, tay cầm roi Mục Dương xuất hiện trên lôi đài.
Ba Bỉ thấy lão giả, mặt tái mét.
"A... Jehovah đại nhân”
Toàn trường im lặng như tờ.
Đặc biệt là khán giả từ Giáo Hoàng Quốc, cùng nhau quỳ xuống, kích động rơi lệ.
"Thiên Phụ nhân từ, người hầu dâng lên tín ngưỡng trung thành nhất."
"Thiên Phụ đại nhân, ngài đến cứu chúng con sao?"
"Vinh quang Thượng Đế sẽ chiếu rọi mọi ngóc ngách thế giới."
"... "
Các vị thần minh từ các đế quốc khác đều câm như hến khi thấy Jehovah.
Đây là Sáng Thế Thần, đứng trên đỉnh cao của các vị thần.
Không ai ngờ ông ta lại đích thân hạ phàm.
Dù là chư thần trên đỉnh Olymnpus, hay trong Kim Tự Tháp, kể cả bảy thần sứ trên thiên đường, đều chấn kinh.
Đây là vị Sáng Thế Thần đầu tiên giáng lâm.
"Hoa Hạ xong rồi, có cần thông báo Chân Chủ đại nhân?"
Thần Sứ Tham Lam, giọng ngưng trọng, nhìn Thần Sứ Phẫn Nộ Melly.
"Không cần, Hoa Hạ không dễ diệt vậy đâu, cứ theo kế hoạch hành động."
Melly cũng nghiêm mặt, nhưng không hề bối rối.
Chỉ khi thấy tận mắt các vị thần Hoa Hạ, mới hiểu được họ mạnh mẽ đến mức nào.
Jehovah mạnh, nhưng diệt Hoa Hạ không dễ vậy.
Trên đỉnh Olympus.
Zeus đang tán tỉnh các nữ thần, đột nhiên khựng lại.
"Sao vậy phụ thần?”
Một nữ thần trong ngực, uốn éo thân thể gần như trần truồng, kiều mị hỏi.
"Không có gì, Persephone yêu dấu, có chuyện cần con làm."
"Chuyện gì?"
Persephone nghi ngờ hỏi.
"Về Minh Giới, báo cho chồng con, em trai ta, Minh Vương Hades, ta có việc muốn bàn với hắn."
"Cái gì?"
Persephone đứng phắt dậy, không để ý đến lớp sa mỏng để lộ da thịt.
"Yên tâm đi, ta không định trở mặt với hắn, mà thật sự có chuyện cần bàn."
Zeus vỗ vào thân thể nở nang của Persephone, giọng mập mờ.
"Con sợ muốn chết, con còn tưởng răng..."
Ai trên đỉnh Olympus mà không biết tính trăng hoa của Zeus, hễ để ý đến ai là không ai thoát khỏi vuốt của hắn.
Persephone lo sợ phụ thân sẽ giết chồng mình để chiếm đoạt nàng.
"Đi đi! Tiện thể gọi ca ca con, Thần Mặt Trời Apollo, đến cho ta."
Trong một Kim Tự Tháp Ai Cập.
Các vị thần tập hợp.
Đứng đầu là chín trụ Thần, dưới là Anubis, Horus và hơn mười vị chủ thần khác.
"Jehovah ở Vườn Địa Đàng đã xuất thủ, chúng ta không thể chờ đợi nữa."
Chủ Thần Amun mở lời.
"Jehovah và Hoa Hạ xung đột, đó là chuyện tốt cho chúng ta, ai thắng cũng không tổn thất, việc gì phải nhúng tay?"
Thần Gió Shu thờ ơ nói.
"Jehovah trái với ước định của chư thần, bị Thần Thoại Lôi Đài phản phệ, với tính cách của chư thần Hoa Hạ, sẽ không để ông ta toàn thân trở ra, chúng ta phải chuẩn bị sẵn sàng."
Thần Đất Geb trầm giọng nói.
"Geb nói đúng, các Thần Vương Hoa Hạ chỉ bị kẹt ở tiền tuyến, không phải ở đó, nếu ai đó hô tên thật của họ, chưa chắc đã không thể gọi họ về."
Thần Bầu Trời Nut phụ họa.
"Các ngươi định làm gì?”
Nữ Thần Mùa Màng Isis hỏi.
"Giáng thần dụ, bảo tín đồ hiến tế, phải nhanh chóng khôi phục thực lực."
Minh Vương Osiris lạnh giọng nói.
"Chuyện này giao cho Anubis và ta làm."
Thần Bão Dorset cười tà.
"Tán thành!"
"Tán thành!"
"... "
Các thần khác giơ tay đồng ý.
Trên Thần Thoại Lôi Đài.
Tưởng Văn Minh hoàn toàn không biết gì về những chuyện đang xảy ra ở các Thần Quốc khác.
Anh ta đang đau đầu chọn người ra trận.
Đối thủ có thể là Sáng Thế Thần Jehovah, ít nhất là một đại lão cấp Thánh Nhân.
Hoa Hạ có cơ hội thắng không?
Trong số các thần minh anh ta đã triệu hồi, người có địa vị cao nhất là Đế Tuấn, người mạnh nhất là Khổng Tuyên và Tôn Ngộ Không.
Nhưng họ đều là cấp Chuẩn Thánh, không có cơ hội thắng trước Sáng Thế Thần Jehovah.
Hơn nữa, họ đã ra sân một lần, không thể ra sân lần thứ hai.
"Móa nó, trừ khi triệu hồi được Thánh Nhân, bằng không hô ai ra đây!"
Tường Văn Minh thầm chửi, mắt không chớp nhìn danh sách trên trời.
Trong lòng điên cuồng cầu nguyện, hy vọng chọn được Thánh Nhân.
Kim quang trên danh sách lóe lên nhanh chóng, cuối cùng dừng lại ở ba cái tên.
Tưởng Văn Minh trợn tròn mắt khi nhìn vào danh sách.
"Búp Bê Bùn Nhỏ?"
"Thầy Phong Thủy?"
"Mục Đồng Cưỡi Trâu?”
Đây là cái quỷ gì vậy?
Tưởng Văn Minh muốn nổ tung, anh ta không nhớ đã ghi những cái tên này.