Sa Đọa

Lượt đọc: 15889 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 60

VĂN PHÒNG CỦA WILLIE NORRIS TỌA LẠC tại một nhà dân trong khu phố cách tiệm bánh của Drews chừng một dặm.

Một người phụ nữ trẻ ở quầy lễ tân ngay lập tức đứng dậy chào khi họ bước vào. Cô gái tỏ ra lịch sự, thậm chí hơi ngại ngùng, mặc dù Decker có thể cảm nhận được điều gì đó được che giấu, gần như đến mức lo lắng trong nét mặt của cô. Cô đi đôi bốt bạc màu, quần jean và áo sơmi trắng có cổ. Chiếc máy tính trên bàn làm việc kim loại của cô đã ít nhất mười năm tuổi. Các tập tài liệu nằm rải rác trên mặt bàn.

Họ đã băng qua hai chiếc xe đang đậu trong đường lái xe dẫn vào nhà, một chiếc Lexus mui trần mới màu đen bóng và một chiếc xe bán tải Ford cổ lỗ đã gỉ sét.

Decker nghĩ rằng anh biết chiếc xe nào thuộc về Norris và chiếc xe nào thuộc về thư kí của ông ta.

Một lúc sau Willie Norris bước vào phòng. Ông ta hơi thấp, người đẫy đà với mái tóc màu xám vuốt ngược. Cằm nhọn, mũi hẹp và gai góc như một sườn núi, đôi mắt rực sáng như hai hòn than trong hốc sâu. Ông mặc bộ đồ vest với gile màu xám không vừa vặn lắm. Một điếu thuốc lủng lẳng trên tay ông.

“Mời vào, mời vào,” Norris nói, phẩy bàn tay béo múp.

Ông đóng cửa lại sau lưng họ.

Decker nhìn quanh căn phòng, nơi rõ ràng đx từng là phòng ngủ. Nơi đã từng là tủ quần áo nay để kể một chiếc tủ âm tường chứa đầy cặp tài liệu nhựa. Bàn của ông là một bàn làm việc kiểu cổ với những đường gờ cầu kì. Một tấm thảm vuông cáu ghét được đặt phía dưới bàn ghế. Trên tường là một loạt các chứng chỉ đóng khung cho biết chủ nhân của chúng là thành viên của nhiều tổ chức bảo hiểm.

Norris ngồi xuống sau bàn làm việc và ra hiệu cho cả hai ngồi đối diện. Ông rít hơi thuốc cuối, thở ra một làn khói mỏng sau đó dụi điếu thuốc vào cái gạt tàn đã bị nhồi nhét quá nhiều đầu thuốc.

Ông cười một cách buồn bã. “Tôi thậm chí sẽ không thể tự mua bảo hiểm cho bản thân,” ông nói. “Béo phì, hút thuốc, phổi xấu, thận kém.”

Jamison vui vẻ nói: “Không bao giờ là quá muộn để bắt đầu một chương mới.”

“Tôi nghĩ là hơi muộn rồi. Nhưng anh chị đang muốn tìm hiểu về bảo hiểm à?”

“Cho chị gái tôi, đúng vậy. Chị ấy vừa mới mất chồng.”

“Do ma túy quá liều ư?” Norris nói, hơi quá bộp chộp.

“Không, tại sao ông lại nghĩ như vậy?” Jamison hỏi.

“Vậy cô không phải người ở đây rồi. Cô còn trẻ, Vì vậy tôi cho rằng chị gái cô cũng vậy. Và cả chồng cô ấy. khi một người đàn ông trẻ tuổi chết ở quanh đây, hoặc là do lái xe trong tình trạng say sỉn hoặc do dùng ma túy quá liều.”

“Anh ấy chết trong một vụ tai nạn công nghiệp.”

“Vâng, được rồi.”

“Ông có thể cho tôi một số thông tin về quy trình mua bảo hiểm không?”

“Chắc chắn rồi.”

Ông mở ra một ngăn kéo, lục tung nó lên, và đưa cho Jamison một tập tài liệu với vài trang giấy bên trong. “Thứ này sẽ giúp chị cô bắt đầu quá trình đăng kí, nhưng tôi có thể trả lời bất kì câu hỏi nào cô muốn hỏi hoặc chị cô có thể sắp xếp một cuộc hẹn để gặp tôi.”

Decker nói, “Tôi cho rằng, ngoài việc điền vào đơn đăng kí, cô ấy sẽ cần phải khám sức khỏe và trải qua quá trình kiểm tra lý lịch phải không?”

“Phụ thuộc vào quy mô hợp đồng bảo hiểm mà cô ấy muốn. Có các công ty đưa ra các gói bảo hiểm nhỏ mà không cần khám sức khỏe và không có thẩm định gì đáng kể. Họ chỉ làm việc dựa vào bảng tính bảo hiểm 1 , nhưng tôi không thích làm việc kiểu đó. Đặc biệt là ở đây.”

1. Bảng tính bảo hiểm (Actuarial Life Table) là một bảng hay bảng tính cho thấy xác suất một người ở một độ tuổi nhất định có thể tử vong trước sinh nhật tiếp theo của họ. Các công ty bảo hiểm sử dụng bảng tính bảo hiểm để hỗ trợ định giá sản phẩm và dự đoán các sự kiện được bảo hiểm trong tương lai.

“Bởi vì tình trạng chết tràn lan do dùng ma túy quá liều?” Decker hỏi.

“Đúng rồi. Người trẻ, người già, không quan trọng. Uống nhầm một viên, thế là đi đời.”

“Mức bảo hiểm nhân thọ tối đa một người có thể mua là bao nhiều?” Decker hỏi.

“Phụ thuộc vào cá nhân và những gì người bảo lãnh phát hành phê duyệt. Nếu anh muốn có một hợp đồng bảo hiểm có mức độ chi trả không phù hợp với tình hình cá nhân, đó sẽ là một vấn đề. Cũng phụ thuộc vào việc anh làm gì để kiếm sống. Chẳng hạn như nếu công việc của anh là bảo mẫu nhà trẻ, hoặc là cảnh sát hay một người lính cứu hỏa... đều có ảnh hưởng. Người bảo lãnh phát hành không được phát hành hợp đồng đó, hoặc phí bảo hiểm phải cao hơn. Hoặc hợp đồng bảo hiểm thậm chí có thể loại trừ chi trả bảo hiểm cho cái chết của anh nếu nguyên nhân có liên quan đến nghề nghiệp. Chẳng hạn, nếu anh là cảnh sát và bị bắn khi thi hành nhiệm vụ, việc chi trả bảo hiểm sẽ không thành công.”

“Chị gái tôi ba mươi ba tuổi và có sức khỏe tốt, và chị ấy ở nhà nội trợ với một cô con gái nhỏ.” Cô nhìn lướt qua cái gạt tàn thuốc đang sắp tràn. “Và chị ấy không hút thuốc.”

“Được rồi, tất nhiên là tôi không thể hứa trước bất cứ điều gì dựa trên các thông tin đó, nhưng chị cô đang quan tâm mức bảo hiểm bao nhiêu?”

“Một triệu, hoặc có thể nhiều hơn. Ý tôi là, bao nhiêu là mức bình thường?”

“Bình thường với người này sẽ là bất thường với người khác,” Norris nói, cười khúc khích. “Nhưng có những thông số cơ bản. Hiện nay có nhiều loại bảo hiểm nhân thọ khác nhau. Có bảo hiểm trọn đời bà bảo hiểm liên kết chung. Chúng giống với các kế hoạch tiết kiệm thực sự tạo ra giá trị tích lũy của hợp đồng mà cô có thể vay mượn từ đó, tương tự vậy. các hợp đồng bảo hiểm liên kết chung có một số điểm kinh hoạt hơn là các hợp đồng trọn đời, nhưng tôi cho rằng thứ cô đang nghĩ đến là bảo hiểm nhân thọ có kì hạn kiểu cổ điển. Cô chỉ nhận được tiền khi chết. Chúng đi kèm với phí bảo hiểm định kì theo các mốc thời gian nhất định. Điển hình là các mốc mười, hai mươi, hoặc ba mươi năm. Nếu cô có một đứa trẻ cần được hỗ trợ trong nhiều năm, cô sẽ muốn một số tiền bồi thường cao hơn. Hoặc nếu người được bảo hiểm là người có thu nhập cao, thì cô sẽ muốn khoản tiền nhiều hơn để tiếp tục hỗ trợ đủ cho một lối sống nhất định trong trường hợp họ chết, đại loại như vậy. Các hợp đồng bảo hiểm yếu nhân thường được kí kết để bảo hiểm cho các giám đốc điều hành chính yếu, và bên thụ hưởng là công ty của các vị này. Nhưng rõ ràng chị cô không thuộc vào loại tình huống này. Nhưng rõ ràng chị cô không thuộc vào loại tình huống này.”

“Phí bảo hiểm sẽ như thế nào đối với một người như chị tôi?”

“Đừng lấy lời của tôi làm cơ sở tính toán, nhưng đối với một người ở độ tuổi và sức khỏe của cô ấy, nói chung, với một hợp đồng hai mươi năm giá một triệu usd, thì khoản thanh toán phí bảo hiểm ước chừng bốn trăm usd một năm. Đối với thời hạn ba mươi năm, chừng hơn sáu trăm usd một chút mỗi năm. Con số đấy là hoàn toàn dựa vào bảng tính tỷ lệ tử vong. Xác suất là cô ấy sẽ sống thêm 50 năm nữa. Tất nhiên, chẳng hạn, sau khi hết thời hạn ba mươi năm, cô ấy có thể tiếp tục thanh toán mức phí bảo hiểm tiếp theo. Nhưng khi đó chị gái của cô đã ngoài sáu mươi, và phí bảo hiểm sẽ cao hơn rất nhiều, vì vậy cô ấy có thể để cho hợp đồng hết hiệu lực. Bằng cách đó, công ty bảo hiểm đã thu phí bảo hiểm trị giá hai mươi hoặc ba mươi năm từ người được bảo hiểm và không phải trả một xu nào.”

Jamison lưu ý: “Công việc kinh doanh tốt thật đấy, nếu anh làm được.”

“Nói cho cùng, bán bảo hiểm là một công việc kinh doanh vì lợi nhuận mà,” Norris nói, với một tràng cười sảng khoái.

Jamison liếc nhìn Decker và sau đó nói với Norris, “Cảm ơn, tôi sẽ đưa những tài liệu này cho chị gái tôi và chị ấy có thể trao đổi tiếp với ông.”

“Được đấy.” Norris nhổm dậy.

Tuy nhiên, Decker vẫn ngồi và nói, “Chúng tôi đã được Linda Drews giới thiệu gặp ông.”

Norris từ từ ngồi xuống. “Ồ, đúng rồi.” Ông lắc đầu buồn bã. “Thật là khổ. Con trai bà ấy ra đi như vậy. Thật làm tôi đau buồn.”

“Vâng. Bà ấy nói rằng cậu ta đã bị chấn thương thắt lưng khi làm việc và phải dùng thuốc giảm đau.”

“Đúng.”

“Điều đó không ảnh hưởng đến khả năng nhận bảo hiểm nhân thọ của cậu ta sao?” Decker hỏi.

Norris chăm chú nhìn anh. “Tôi muốn tiếp tục hầu chuyện với anh lắm, nhưng thực tế là tôi có một cuộc hẹn phải đi.” Ông đứng dậy. “Jenny có thể tiễn mọi người ra.”

Khi cả hai rời văn phòng và đi đến chiếc xe tải, Jamison nói, “Anh thực sự khiến ông ta giật mình.”

Decker gật đầu. “Tôi nghĩ ông ta biết chúng ta là FBI.”

“Đây có phải là một hình thức lừa đảo bảo hiểm nào đó không?” Cô hỏi.

“Có thể lắm.”

“Mức phí bảo hiểm mà ông ta giới thiệu là khá thấp. Tôi tin rằng hầu hết mọi người sẽ không cần giúp đỡ để trả khoản tiền.”

“Có lẽ không,” anh nói.

“Rõ ràng là anh đang nghĩ về điều gì đó,” cô nói, chú ý nhìn anh.

“Tôi đang nhớ một điều Fred Ross đã nói với tôi.”

“Đó là cái gì?”

“Không có gì ở Thị trấn Baron là thực sự bất hợp pháp cả.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang