
Kazuki và Băng Bọ Cạp của hắn lăm le nhóm Jack, Yamato và Saburo.
Lúc này mọi người ở Ưng Điểu Đường quá bận bịu với việc riêng của mình nên chưa ai để ý tới cuộc đụng độ đang diễn ra.
“Sao lúc nào mày cũng ra mặt bảo vệ thằng ngoại quốc này vậy?” Kazuki chất vấn.
“Vì cậu ấy là một thành viên của gia đình tao,” Yamato đáp.
Câu trả lời này khiến Kazuki sững người nhìn chằm chằm cậu bé. Jack cũng phải thấy ngạc nhiên trước lời tuyên bố dứt khoát của bạn mình. Yamato chưa bao giờ nói về mối quan hệ giữa chúng bằng một từ mạnh mẽ như gia đình cả.
“Thế mà tao nhớ ngày xưa mày ghét nó lắm cơ đấy,” Kazuki vặn lại. “Lúc đó mày bức xúc với quyết định nhận nuôi nó của cha mày. Đây là cái đứa đã cướp mất chỗ của anh mày. Bộ mày không thấy chính thằng này đã cướp đi không ít tình thương mà lẽ ra mày đã được hưởng sao?”
“Ý mày là sao?” Yamato gắt gỏng.
“Nếu tao không nhầm thì chính thằng Jack này mới là kẻ được truyền cho tuyệt kĩ Nhị Thiên chứ đâu phải mày. Nó còn không phải là một võ sĩ chân chính nữa. Thế mà mày vẫn đứng yên khoanh tay nhìn một thằng ngoại quốc được cha mày chọn truyền lại tuyệt kĩ danh tiếng của gia tộc?”
Gương mặt Yamato biến sắc với những tranh đấu trong nội tâm. Jack biết Kazuki đã đánh trúng chỗ yếu. Yamato vẫn luôn dằn vặt với ước mơ được cha mình công nhận. Việc không thể lọt vào hội Tam Tố, điều kiện để được truyền thụ tuyệt kĩ Nhị Thiên, vẫn luôn là nỗi đau trong lòng cậu bé.
“Bộ mày không thấy khó chịu khi bản thân không được chọn, mà nó lại được sao!?”
Đến nước này, Jack không thể im lặng được nữa. “Yamato không cần đến tuyệt kĩ Nhị Thiên cũng đủ sức dùng bổng hạ gục tất cả bọn mày rồi.”
“Thế cơ à,” Kazuki nhíu mày khinh khỉnh.
Saburo cũng góp lời vào câu chuyện.
“Chớ có liều nha, Yamato là nhà vô địch Bổng Thuật đó,” Saburo vỗ vai thằng bạn rồi dõng dạc tuyên bố. “Chỉ sợ cả đám Bọ Cạp ngu ngốc tụi bây có xông hết lên cũng chẳng đụng vào được một sợi lông chân của cậu ấy đâu.”
Kazuki cười ngặt nghẽo. “Lại còn thế cơ đấy?”
“Bọn mày có bịt cả mắt Yamato lại cậu ấy cũng vẫn thắng được đấy!” Jack lại càng nhấn mạnh thêm.
Yamato nãy giờ không khỏi thất kinh trước những lời khoe khoang về nó của hai thằng bạn.
Một nụ cười nham hiểm mở rộng trên khuôn mặt Kazuki. “Vậy chúng ta thử kiểm chứng mấy lời đó nhé. Mày dám chơi một trận không, Yamato?”
“Ý mày là sao?” Yamato dè dặt.
“Một trận tỉ thí. Như lời thằng ngoại quốc nói, mày bịt mắt, chỉ dùng bổng đấu với tất cả bọn tao, và bọn tao được quyền tự do chọn vũ khí.”
“Như vậy sao công bằng được,” Yamato phản đối.
“Có trách thì trách thằng ngoại quốc ấy. Chuyện này do nó nghĩ ra mà.”
“Nhầm rồi, ý tao là bọn mày làm gì có cửa thắng ấy.”
Kazuki gật đầu khoái trá. “Phải thế chứ. Vậy thì chiều mai, hẹn gặp tại Duyên Lịch Tự, núi Hiei nhé.”
“Nhất định tao sẽ tới,” Yamato điềm tĩnh đáp.
Quá hào hứng với câu chuyện, Saburo tiếp tục khiêu khích Nobu. “Nhớ dẫn theo một nhà sư cầu kinh hộ cho nữa nha, tụi mày sẽ cần đấy.”
Nobu gầm lại một cái, nhưng Kazuki chỉ cười nhạt, ra hiệu cho cả bọn rút quân, kết thúc cuộc đụng độ giữa hai nhóm nam sinh đối đầu. Chờ băng Bọ Cạp đi xa, Yamato bèn quay về phía Jack và Saburo, tay nắm chặt tay áo kimono của chúng.
“Nhìn xem hai cậu đã làm gì đây này?” vừa lắc mạnh hai thằng bạn thân chí cốt, Yamato vừa giận dữ nói.
“Ơ, chính cậu nhận lời giao đấu đấy chứ!” Saburo chống chế.
“Chứ không mà được à. Hai cậu bơm tưng bừng lên như thế mà giờ lại từ chối thì còn gì là danh dự nữa.”
“Nhưng thằng Kazuki không có quyền nói như vậy về cậu,” Jack chống chế.
“Cái đó thì đúng, nhưng tự tớ biết liệu việc mà.”
“Không sao, trận này hay đấy chứ,” Saburo hào hứng. “Năm đánh một, cậu sẽ trở thành một huyền thoại mới của trường cho xem!”
“Chết như một huyền thoại thì có thể,” Yamato dội nước lạnh vào Saburo. “Bịt mắt! Cậu nghĩ gì mà dám tuyên bố như vậy hả Jack?”
“Xin lỗi, tại tớ nóng máu quá. Nhưng cậu không thua được đâu,” Jack đáp một cách chắc cú, pha cả chút khoái trá nữa. “Với kĩ năng Li thủ cùng các bài Bổng Thuật đã học, cũng như tài năng đã được khẳng định qua các giờ học của thầy Kano.”
Yamoto lắc đầu quầy quậy. “Tớ không phải thầy Kano. Hơn nữa lại là năm đánh một. Chưa đánh đã thua rồi còn gì!”
“Đánh? Đánh cái gì?” một giọng nói gắt gỏng vang lên.
Phía sau bọn nó, thầy Hosokawa, vị võ sư Kiếm Thuật với chỏm râu nhọn đang đứng khoanh tay, trên đai lưng ông là cặp song kiếm một dài một ngắn.
Yamato bèn buông tay Jack và Saburo ra để thi lễ. “Dạ, chỉ là một buổi đấu tập thôi, thưa thầy.”
“Để thử trình độ Bổng Thuật của Yamato ấy mà,” Saburo thêm vào, miệng cười rất vô tư.
“Nghe hấp dẫn nhỉ,” vị võ sư vẫn nhìn chúng vẻ nghi hoặc. “Thôi, liệu mà chuẩn bị cho buổi học đầu tiên với cô Nakamura đi. Nhớ là không được đi trễ đâu đấy!”
Nói đoạn ông bắt đầu hướng dẫn các nhóm học sinh ra khỏi Ưng Điểu Đường.
“Xin lỗi đã kéo cậu vào vụ này nha,” Jack nói khi cả bọn lấy dép trở ra ngoài. “Để tớ đi bảo thằng Kazuki ngày mai không đánh nữa.”
“KHÔNG ĐƯỢC,” Yamato nắm chặt tay Jack nói lớn. “Kazuki vốn cố tình gây sự là vì hắn muốn đánh nhau. Nếu giờ mà rút lui thì tớ còn mặt mũi nào nữa.”
“Vậy cậu tính chơi thật à?” Saburo háo hức.
Yamato gật đầu. “Dù sao cũng cần có người dạy cho bọn Kazuki một bài học.”