Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4465 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
haiku
logo

Sau khi trở về căn phòng nhỏ bao quanh bởi lớp tường giấy trong Sư Tử Đường của mình, Jack nhanh chóng cởi bộ kimono thay bằng võ phục của trường. Xong xuôi nó cẩn thận xếp lại rồi đặt lên tấm chiếu tatami cặp song kiếm, thanh kiếm gỗ cùng hộp cá nhân đựng viên ngọc đen Akiko tặng. Thanh đoản kiếm nọ được nó gói kĩ bằng vải rồi giấu dưới bộ lễ phục. Như vậy sẽ an toàn hơn, vừa không bị nhòm ngó, vừa đỡ phải bận tâm.

Để cho chắc ăn, nó còn đặt cả con búp bê Darnma được tô đen một mắt lên trên cùng. Một mắt được tô đen từ hai năm về trước của con búp bê vẫn dửng dưng nhìn lại Jack. Theo lệ, sau khi điều ước linh nghiệm, người đó sẽ tô nốt bên mắt còn lại. Điều ước của Jack vẫn chưa được thực hiện. Thôi thì từ giờ đến lúc đó, cứ dùng nó như một loại thánh vật để trấn áp tà khí từ thanh đoản kiếm tantō kia vậy. Nói thế chứ thật ra Jack vẫn không hoàn toàn tin vào lời ông chủ quán trà nọ nói.

Nghe tiếng những võ sinh khác lục tục ra khỏi phòng, Jack bèn vội vàng tưới nước cho gốc bonsai đặt cạnh cửa sổ của nó. Rõ ràng chậu cảnh này đã trở nên tươi tốt hơn rất nhiều dưới bàn tay chăm sóc của ông Uekiya. Xong xuôi, nó cùng mọi người đến Ưng Điểu Đường chuẩn bị cho giờ học đầu tiên của cô Nakamura. Cho đến tận lúc này, vẫn chưa có thông tin nào tiết lộ về môn võ sẽ được dạy, nhưng một vài trong số chúng vẫn thủ sẵn thanh kiếm gỗ phòng khi cần đến.

Bên trong Ưng Điểu Đường đã được bố trí sẵn bốn hàng bàn gỗ nho nhỏ đặt dọc theo sảnh. Trên mỗi cái bàn là một cây cọ bằng tre để viết chữ, một chiếc nghiên chứa đầy mực, và vài tờ giấy trắng.

“Các em để vũ khí lại tại cửa nhé,” cô Nakamura đưa ra hiệu lệnh. Giọng nói của cô tuy rất nhỏ nhẹ, nhưng lại vang vọng khắp cả võ đường.

Lúc này cô đang đứng ngay bên cạnh bệ thờ, trên mình vận bộ kimono màu đen, mái tóc trắng như tuyết buông xõa sau lưng.

Ba mươi đứa học trò nhanh chóng tuân theo lời vị võ sư mới. Trong lúc đó, vị nữ võ sư bình thản chờ cả bọn ổn định chỗ ngồi. Bàn của Jack nằm ở giữa Yamato và Saburo ngay hàng thứ ba, nó cũng khoanh chân ngồi như những đứa khác. Akiko, Kiku cùng Yori ngồi ngay phía trên một hàng. Tại hàng đầu, Jack dễ dàng nhận ra bộ ba Emi, Cho và Kai. Ngay cạnh ba cô nàng là Takuan, anh chàng võ sinh mới đến. Kazuki và băng Bọ Cạp của hắn độc chiếm cả hàng dưới cùng.

Cho đến tận lúc này, nội dung của buổi học vẫn còn là điều bí ẩn, vậy nên không khí háo hức cứ bao trùm khắp lớp. Jack nhìn quanh một lượt khắp võ đường nhưng chẳng thấy bóng dáng cây Thế Đao nào cả. Không có vũ khí thì chỉ có thể là học Thể Thuật, nhưng môn võ đối kháng tay không này đã có thầy Kyuzo dạy rồi cơ mà. Những tờ giấy trên bàn có thể dùng vào việc xếp giấy origami, nhưng môn học này vốn thuộc về phần triết lí Phật giáo, thiền và tâm linh của thầy Yamada. Còn về sự hiện diện của giấy bút thì Jack e là sắp có bài kiểm tra viết nào đó lắm. Dù vẫn thường xuyên được Akiko kèm cặp Hán tự nhưng Jack dám chắc kĩ năng viết của nó vẫn còn cực kì hạn chế.

Dù cô giáo vẫn chưa lên tiếng nhưng cả lớp đã im lặng tựa như vừa nhận được một hiệu lệnh vô hình.

“Các em cứ gọi cô là Nakamura,” vị võ sư cất giọng nhỏ nhẹ, “từ giờ cô sẽ dạy các em về haiku.”

Tuyên bố này làm nổi lên những tín hiệu phản hồi trái ngược nhau trong lớp. Một nhóm thể hiện sự thất vọng ra mặt, nhóm khác lại vô cùng hài lòng và háo hức.

“Haiku là cái gì thế?” Jack thì thầm, lúc này trước mặt nó, Yori đã cầm sẵn bút lông trong tay, vẻ mặt đầy hứng thú.

“Thơ thẩn đấy mà,” Saburo thều thào rên rỉ.

Ánh mắt của cô Nakamura liền hướng về phía Saburo khiến cậu chàng lập tức im bặt.

“Có lẽ ở đây còn có những em chưa biết đến thể thơ này,” cô tiếp tục, “thế nên cô sẽ nói qua về khái niệm thơ haiku. Đây là một dạng thơ ngắn gồm có ba câu và mười bảy âm tiết dựa trên tinh thần ý tại ngôn ngoại, thể hiện mùa và tính tương quan qua hình ảnh. Tuy nhiên, vẫn có những trường hợp người ta bỏ qua các nguyên tắc này, vì trên hết vẫn là thể hiện được tinh thần haiku mà thôi.”

Nói đoạn cô cầm tờ giấy bên cạnh lên đọc chầm chậm.

“Bầy nhạn trắng

Bay giữa tầng mây -

lượn trong nắng sớm.”

Một vài học sinh vỗ tay tán thưởng ngay sau khi cô vừa kết thúc, số khác cũng nhanh chóng tham gia. Cô Nakamura khẽ gật đầu tỏ ý cảm ơn.

“Tinh thần haiku ờ đây chính là thế giới quan xung quanh,” cô tiếp tục giải thích. “Một bài haiku hay cần phải diễn tả được sự việc diễn ra ngay trước mắt, thể hiện rõ tính hư vô trong đó.”

Nói đoạn, cô tiếp tục lấy một tờ giấy khác từ xấp giấy rồi ngân nga bằng một giọng như đang thì thầm vào tai từng đứa học trò:

“Ơ kìa! Một con bướm nhỏ

Đậu ở trên vai -

của Đức Phật.”

Lần này, cả lớp đều trầm trồ thán phục.

Yori hào hứng ghé sát chỗ Kiku bình phẩm, “Cậu thấy cách cô ấy so sánh một chú bướm phù du với Đức Phật vĩnh hằng không? Ý ở đây chính là muốn nói lên tương quan sự sống giữa vạn vật!”

“Ừ,” Kiku nín thở. “Thật tuyệt vời!”

Saburo ngán ngẩm quay sang Jack. “Rồi, giờ lại có thêm một “thi sĩ Yori” nữa chứ,” cậu chàng tiếp tục có chỗ để thể hiện bản tính tếu táo của mình.

Jack cười. Nó biết trong số chúng, Yori là đứa có tố chất trí tuệ hơn cả, đồng thời cũng là võ sinh duy nhất của trường giải đáp được câu đố của thầy Yamada trong phần thi Thiền Thí. Trong các giờ học bình thường cũng vậy, Yori luôn biết cách trả lời những câu hỏi vô cùng hóc búa của vị thiền sư già.

Một tiếng vỗ tay chắc nịch của cô Nakamura vang lên khiến tiếng bàn tán xôn xao lập tức im bặt.

“Như cô đã trình bày, haiku là thể thơ mô tả trạng thái không gian và thời gian hiện tại. Giờ thì cô muốn các em thử làm một bài haiku. Hãy nghĩ về một thời khắc trong cuộc sống, truyền tải nó vào lời thơ. Đừng lo lắng quá về âm tiết, hãy chú trọng vào tinh thần. Thư giãn, không nghĩ ngợi, không thắc mắc, có sao viết vậy.”

Thế là mọi người cúi đầu xuống bàn cầm giấy bút lên chuẩn bị viết.

Jack cũng làm vậy, mặc dù nó chả biết mình nên viết gì bây giờ. Hướng mắt nhìn qua khung cửa sổ vào đại sảnh đầy nắng ấm của Đại Phật Đường phía đối diện, Jack bắt đầu mất tập trung.

Màn đụng độ với Kazuki lúc sáng vẫn còn ám ảnh tâm trí nó. Tin tức về việc Lãnh chúa Kamakura treo thưởng cho những ai góp công bài trừ Thiên Chúa giáo cũng là việc đáng lo. Dẫu rằng ở trong trường, nó được sự bảo hộ của người cha đỡ đầu, nhưng chỉ e mối hiểm họa sẽ đến từ một ai đó, chứ chẳng phải đám võ sĩ trung thành với Lãnh chúa Kamakura.

Tình hình chính sự tại Nhật Bản có vẻ đang diễn biến theo chiều hướng xấu dần. Dù vậy, nó chẳng thể làm được gì hơn ngoài chờ đợi. Trong lần bị đuổi khỏi trường lúc trước, Jack đã tính đến việc trốn ra cảng Nagasaki tìm thuyền trở về Anh Quốc. Ở lại đây làm gì khi không còn được theo học võ thuật hay tuyệt kĩ Nhị Thiên nữa. Nhưng cũng sẽ thật là ngu xuẩn nếu cho rằng nó có thể một thân một mình đi đến đó trong tình trạng học hành nửa vời như thế này. Chưa kể đến việc trên tay nó còn không có lấy một tấc sắt, trong túi chẳng có nổi một đồng, chỉ e nó còn không lết nổi ra ngoài vùng ngoại ô Kyoto được nữa ấy chứ. Hơn nữa, cứ mỗi lần muốn đi là thể nào cũng sẽ có chuyện xảy ra cản trở kế hoạch của nó. Sau hai năm sinh sống tại Nhật, Jack cũng dần cảm thấy mối thân tình đối với mảnh đất này. Quan trọng nhất là, nó còn cái nợ ân tình với ngài Masamato nữa.

May mắn là dù đã phải trải qua một quãng thời gian dằn vặt, cuối cùng nó cũng được người cha đỡ đầu tha thứ, cho phép trở về trường luyện tuyệt kĩ sử dụng song kiếm. Nhìn chằm chằm ra cửa sổ, Jack tự hỏi không biết chiến đấu bằng hai thanh kiếm trên tay sẽ là như thế nào. Đầu óc nó miên man nghĩ đến viễn cảnh tốt đẹp. Sau khi luyện thành tuyệt kĩ, nó sẽ trở nên mạnh mẽ như thầy Masamoto. Lúc đó, nó chẳng còn phải sợ bất kì điều gì nữa. Đến đây Jack lại tưởng tượng ra cảnh mình quyết đấu một trận sinh tử với Độc Nhãn Long, hạ gục hắn một lần và mãi mãi.

Jack nhận thấy Yamato cũng đang nhìn vào khoảng không như nó. Chắc hẳn cậu bé vẫn bị trận tỉ thí sắp tới với Kazuki và băng Bọ Cạp chiếm lĩnh tâm trí. Jack đã cố gắng thuyết phục bạn mình, nhưng lòng tự trọng, cũng như nỗi giận vì bị nhắc nhở không đủ năng lực luyện tuyệt kĩ Nhị Thiên đã làm cậu ta mờ mắt. Yamato kiên quyết không để Jack đi gặp Kazuki. Cậu nói đã hạ quyết tâm chứng minh mình đủ khả năng đương đầu với mọi khó khăn.

Jack không rõ nó đã ngồi đó mơ mộng trong bao lâu, cho đến khi chợt nhận ra cô Nakamura đang nhìn thẳng vào mắt mình.

“Em có cần giúp đỡ gì không?” cô hỏi.

“Em xin lỗi, thưa cô,” Jack lẩm bẩm, “nhưng em chẳng biết nên viết về cái gì nữa.”

Vị võ sư gật đầu sau một lúc cân nhắc.

“Khi một người bạn hỏi em, “Cậu sao thế?”, “Có chuyện gì vậy?” hoặc “Sao cậu lại cười?”, haiku chính là câu trả lời cho những câu hỏi đó,” cô giải thích. “Em sẽ không thể chia sẻ cảm giác của mình với người khác nếu không nói ra nguyên nhân của những cảm xúc ấy. Điều cốt lõi nhất của haiku chính là sẻ chia những khoảnh khắc. Em hãy thử lại xem.”

Jack cầm bút lông của mình lên giả vờ viết. Tuy nó đã hiểu nguyên tắc làm haiku tốt hơn một chút, nhưng đầu óc nó vẫn trống rỗng, chẳng có bất cứ ý tưởng gì. Ngược lại, những người khác trong lớp có vẻ đều đang tiến triển tốt với bài tập đuợc giao, kể cả Saburo. Nó liếc nhìn sang bàn thằng bạn tưng tửng của mình, và nhận ra Saburo thật ra đang vẽ tranh samurai đấu với ninja.

“Đúng là trò con gái mà,” Saburo càu nhàu.

Akiko liền lập tức quay lại nhìn chằm chằm vào mặt thằng nhóc.

“Hoàn toàn không phải,” cô bé lên tiếng phản đối định kiến của Saburo. “Hầu hết các bài haiku nổi tiếng đều là do nam nhân viết. Tuy rằng qua những bài thơ cô Nakamura vừa đọc thì có thể thấy phụ nữ cũng chẳng thua kém gì.”

“Thế cậu nói xem, một võ sĩ học haiku để làm cái gì?” Saburo vẫn ngoan cố. “Chúng ta đến đây là để rèn luyện theo con đuờng võ thuật chứ không phải mấy trò thơ thẩn này. Bộ có thể dùng mồm để đấu khẩu với kẻ thù đuợc chắc.”

“Nói càng nhiều thì nghe đuợc càng ít,” cô Nakamura cất tiếng trong khi vẫn đứng quan sát từ vị trí của mình bên cạnh bệ thờ. Giọng cô không to, nhưng vẫn uy mãnh như thể đang mắng chúng vậy.

“Nói chung vẫn cứ thấy tào lao thế nào ấy,” Saburo lẩm bẩm rồi thi lễ với cô giáo, đoạn miễn cưỡng cầm bút chấm vào nghiên mực của mình.

“Người chỉ làm việc bằng chân tay là hạng vũ phu,” cô Nakamura lên tiếng.

Tim Jack như muốn nhảy khỏi lồng ngực khi thấy vị võ sư bước đi nhẹ nhàng như một hồn ma đến ngay bên cạnh chúng.

“Người làm việc bằng trí óc là người trí thức,” cô tiếp tục, để lộ vẻ thất vọng khi nhìn thấy bức họa của Saburo. “Còn những ai biết phối hợp cả đôi tay, trí óc và con tim thì họ chính là người nghệ sĩ. Võ thuật cũng vậy. Có thể em biết cách cầm kiếm bằng tay, nhưng còn đầu và tim thì chưa đâu, trò Saburo ạ.”

Quá xấu hổ, Saburo chỉ biết im lặng cúi đầu chuẩn bị viết.

Jack lại nhìn ra cửa sổ. Trong đầu nó thật sự trống rỗng, ngoại trừ vài ý tưởng thoáng hiện ra thì chán đến độ chính nó cũng còn thấy ngu xuẩn. Thế là Jack chỉ còn biết nhìn vầng mặt trời dần dần vượt qua phía bên kia của võ đường, thời gian trôi qua dài đằng đẵng.

Cuối cùng cô Nakamura cũng ra hiệu kết thúc bài tập.

“Giờ các em hãy trao đổi tác phẩm của mình với người bên cạnh,” cô hướng dẫn. “Hãy xem liệu bài thơ ấy có nắm bắt được khoảnh khắc các em muốn thể hiện không nhé.”

Jack quay về phía Saburo, trong tay chỉ có tờ giấy trắng.

“Không sao đâu,” Saburo nói. “Nhưng dám cá là cậu sẽ thấy thích bài của tớ đấy.”

Nói đoạn nó nhỏ giọng đọc bài thơ của mình cho Jack nghe khiến Jack dù cố nín hết cỡ vẫn không nhịn được cười.

“Hai em thấy bài tập này đáng cười đến thế sao?” cô Nakamura lên tiếng hỏi.

“Dạ không ạ, thưa cô,” Jack đáp, cố gắng hết sức để khép cái miệng đang mở toe toét của mình lại.

“Em hãy đọc bài haiku của mình cho cả lớp nghe xem.”

Jack cúi gầm mặt xuống bàn, xấu hổ trả lời. “Xin lỗi cô, nhưng em chẳng làm được gì cả ạ.”

“Cả một buổi chiều mà em không viết nổi dù chỉ một từ thôi sao?” vị võ sư hỏi với giọng thất vọng. “Thôi được rồi, thế còn trò Saburo.”

Saburo hồn vía thất kinh. Rõ ràng nó không hề nghĩ đến việc sẽ phải đọc bài trước cả lớp như thế này.

“Nhất định phải đọc sao ạ? Dở lắm cô ơi,” cậu chàng cố gắng chống chế.

“Hay dở thế nào tự cô biết phán xét,” cô Nakamura vẫn không buông tha.

Saburo đành phải miễn cưỡng đứng dậy, run run cầm tờ giấy trong tay. Cậu chàng cố gắng lấy lại giọng rồi bắt đầu đọc:

“Nửa đêm đánh rắm -

nhưng nào có sao

khi ở một mình.”

Một vài tiếng cười lớn phát ra từ hàng phía sau. Nhưng trước ánh mắt lạnh như băng của cô Nakamura về phía Saburo, hầu hết các võ sinh đều không dám để lộ vẻ mặt như chỉ muốn bật lên cười ngặt nghẽo.

“Hay đấy chứ,” cô lên tiếng. “Nói chính xác hơn là quá hay, hay đến nỗi cô nghĩ em nên chép lại một nghìn lần nhé.”

Hối hận vì hành động nông nổi của mình, Saburo bèn cúi đầu thi lễ rồi ngồi xuống vị trí.

“Mong rằng các em khác sẽ không làm cả lớp phải thất vọng chứ?”

“Thưa cô,” Emi giơ cao tay. “Em nghĩ chúng ta có một bài rất hay đấy ạ.”

“Rất tốt, vậy tất cả sẽ cùng lắng nghe,” cô Nakamura gật đầu đồng tình.

Emi bèn giao trả bài thơ haiku cho chủ nhân của nó.

Takuan nhẹ nhàng đón lấy rồi khoan thai đứng lên. Anh ta cúi đầu lễ phép, sau đó cất cao chất giọng ấm áp của mình:

“Tiếng chuông chùa

đọng trong không gian

giữa rừng anh đào.”

Một bầu không khí im lặng bao trùm khi các học viên nhìn nhau gật đầu tán thưởng, thế rồi mọi người cùng vỗ tay hoan hô.

“Rất súc tích,” cô Nakamura bình phẩm, “có điều nếu trò không đạt được tới mức này, tôi sẽ thật sự thấy thất vọng đấy.”

Takuan dường như hơi thất vọng trước lời ngợi khen có phần quá nghiêm khắc của mẹ mình. Cậu cúi đầu thi lễ rồi lặng lẽ ngồi xuống.

“Chúng ta sẽ tiếp tục vào tuần tới. Trong thời gian đó, cô muốn mỗi em chuẩn bị thêm một vài bài haiku nữa.”

Cả lớp đứng dậy thi lễ rồi lũ lượt rời khỏi Ưng Điểu Đường, để lại Saburo ngồi chép phạt bài thơ một nghìn lần.

“Nếu cố gắng thì may ra viết xong kịp giờ ngủ,” Yamato lên tiếng khi cả bọn xỏ dép chuẩn bị bước ra.

“Đáng đời, ai bảo cậu ấy không tôn trọng giáo viên,” Akiko tuyên bố.

“Nhưng không thể phủ nhận được là rất buồn cười đấy chứ,” Jack nói. “Chưa kể cậu ấy diễn tả rất chi tiết khoảnh khắc đó còn gì.”

“Trong bài thơ làm gì có đề cập đến mùa đâu!” Akiko phản đối.

“Ủa, đánh rắm mà cũng phải đánh giá dựa theo mùa à?” Yori ngây thơ hỏi.

Jack cùng Yamato không khỏi phá lên cười sặc sụa.

“Thế thì bọn tớ xin phép,” Akiko nói giọng bình thản rồi rủ Kiku cùng đến chỗ Takuan khi anh ta vừa bước ra khỏi Ưng Điểu Đường. “Bọn mình đi chúc mừng Takuan về bài thơ của cậu ấy đi.”

Lúc này chàng thư sinh Takuan đang bị vây quanh bởi những nữ võ sinh khác, nhưng khi thấy Akiko và Kiku bước tới, cậu ta liền cúi đầu chào. Jack thấy Akiko mở chiếc quạt xếp của mình ra phe phẩy trong lúc từ tốn trò chuyện cùng Takuan.

“Chỉ là một bài thơ thôi, có gì mà ghê gớm vậy?” Jack bình phẩm.

“Thôi đừng buồn,” Yamato an ủi bạn khi hai đứa hướng về phía Điệp Trùng Đường dùng bữa tối. “Anh ta không thể dùng kiếm tốt như cậu được đâu.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »