Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4468 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
nhị thiên
logo

“Mọi người ơi, thầy Masamoto và thầy Hosokawa đang đấu kiếm kìa!” một nữ võ sinh vừa la lớn vừa hớt hải chạy về phía Phượng Hoàng Đường.

Jack và Akiko, vốn đang chuẩn bị đến đó tham dự buổi học Nhị Thiên đầu tiên, liền vội vàng đuổi theo cô ta. Còn chưa đến Phượng Hoàng Đường, khu vực riêng của thầy Masamoto, mà Jack đã nghe thấy tiếng hai thanh katana va vào nhau sắc lẹm. Cố gắng chen vào đám đông đang tụ tập ngay trước cổng, nó thấy hai vị võ sư đang tỉ thí kịch liệt. Điều bất ngờ nhất là, lúc này cả hai người đều đang sử dụng cùng lúc cặp katana - trường kiếm, và wakizashi - đoản kiếm của mình. Bốn thanh kiếm vung lên loang loáng như thể móng vuốt sắt của hai con đại bàng đang săn mồi vậy.

Thoạt tiên thầy Hosokawa có vẻ chiếm được ưu thế khi đẩy được thầy Masamoto về phía cái bục gỗ. Nhưng hóa ra thầy Masamoto mới là người có lợi khi được ở cao hơn, rõ ràng ông ấy cố tình lùi bước là để khiến thầy Hosokawa quá chú tâm vào đòn tấn công ấy. Lúc này thầy Masamoto đã phản kích bằng một đòn song kiếm uy dũng, suýt chút nữa chém đứt luôn bức họa trang trí hình phượng hoàng treo ở rìa căn phòng. Thầy Hosokawa gạt được kiếm ngắn wakizashi, nhưng lại để lộ sơ hở khiến thanh trường kiếm katana của thầy Masamoto xuyên thủng. Mũi kiếm lao thẳng về tim. May nhờ có phản xạ cực nhanh cùng phương pháp di chuyển mau lẹ nên thầy Hosokawa đã kịp tránh đòn hiểm. Tạo được lợi thế, thầy Masamoto tiếp tục duy trì sức ép uy hiếp tung đòn kết liễu đối thủ.

“Em có biết trước đây họ đã từng đấu với nhau một trận tử chiến không?” một võ sinh đứng phía sau thầm thì với Jack.

Người này chẳng xa lạ gì với nó. Cao lớn, đẹp trai, đôi tay chắc khỏe và cặp mắt đen, anh ta là một trong những võ sinh sử dụng kiếm tốt nhất trường. Duy chỉ có cặp chân mày sâu róm rậm rạp dường như không ăn nhập gì với vẻ ngoài và tài năng của tay kiếm trẻ. Không khó để nhận ra Taro chính là anh trai của Saburo. Trái ngược hoàn toàn với thằng bạn tếu táo của Jack, anh chàng này là một võ sĩ có tài, rất được trọng vọng trong con mắt bè bạn, điều mà Saburo có mơ cũng không được.

“Em thấy lần này họ cũng khá nghiêm túc đấy chứ,” Jack đáp, mắt nó mở to kinh ngạc khi thấy thầy Hosokawa nhanh như chớp vung kiếm về phía phần cổ đang hoàn toàn sơ hở của người cha đỡ đầu của nó.

“Nhưng lần đó khác hẳn,” Taro nói. “Hồi thầy Masamoto còn đi tu hành kiếm đạo, ông ấy đã thách đấu với thầy Hosokawa.”

“Em không nghĩ là thầy Hosokawa lại từng bại trận dưới tay ai.” Jack nhíu mày cảm thông khi thấy thầy Masamoto chặn đứng đòn thế của vị võ sư Kiếm Thuật, cùng lúc dùng vai húc vào ngực ông này.

“Thì thầy ấy đâu có thua,” Taro đáp.

Jack lại càng nhíu mày không hiểu. “Nhưng em nghe mọi người bảo thầy Masamoto chưa bao giờ biết đến thất bại là gì trong suốt chuyến tu hành của mình mà?”

“Cái này cũng đúng nốt. Thật ra lần đó hai người bọn họ đánh nhau suốt một ngày đêm không nghỉ. Cuối cùng một quan chức địa phương buộc phải đến dừng cuộc chiến lại. Lần tỉ thí đó họ đã phá mất tiêu hai quán trà và mấy cái sạp buôn bán tại chợ!”

Jack mỉm cười khi nghĩ đến hình ảnh ấy. Thầy Yamada, vị võ sư môn thiền từng nói với nó rằng thời trai trẻ, thầy Masamoto là một võ sĩ rất mạnh mẽ và kiêu ngạo. Thậm chí nó còn có thể mường tượng ra cảnh hoang tàn mà hai vị chiến binh đáng sợ này đã tạo ra lúc đó.

“Trận chiến kinh điển này cuối cùng kết thúc với kết quả hòa dựa theo sự đồng ý của cả hai bên,” anh trai Saburo tiếp tục câu chuyện. Lúc này, thầy Masamoto và thầy Hosokawa cũng đã thu kiếm lại và lui về vị trí an toàn. “Về sau thầy Hosokawa đã thuyết phục thầy Masamoto truyền lại tuyệt kĩ Nhị Thiên. Hai người trở thành bằng hữu rồi cùng nhau sáng lập nên trường Nhị Thiên Nhất Lưu.”

Hai vị võ sư tra kiếm vào vỏ rồi cúi đầu thi lễ với nhau. Một gia nhân nhanh chóng bước vào trong mang theo một ấm trà cùng hai chiếc tách. Hai người cùng nhau uống trà, cười đùa vui vẻ về một câu chuyện phiếm nào đó, rồi cụng tách với nhau. “Kampai!” [3]

“Có lẽ thầy Hosokawa là người duy nhất ngang tầm với kĩ năng kiếm thuật của thầy Masamoto,” Taro hạ thấp giọng như thể đây là một điều báng bổ vậy. “Mà nói thật chứ, chưa có trận chiến nào giữa họ đi đến nơi đến chốn cả.”

“Tất cả những bài học các trò được dạy tại Nhị Thiên Nhất Lưu đều chỉ là bước chuẩn bị cho tuyệt kĩ Nhị Thiên mà thôi,” thầy Masamoto dõng dạc tuyên bố trước đám võ sinh đang đứng trước mặt mình.

Jack hoàn toàn đồng ý với người cha đỡ đầu của nó. Một lần nữa, nó lại có cảm giác hệt như một đứa mới cầm kiếm lần đầu. Đứng trong tư thế sẵn sàng chiến đấu với tuyệt kĩ Nhị Thiên, kiếm gỗ lớn katana giơ cao bằng tay phải và kiếm gỗ ngắn wakizashi thủ ngang hông, nó thật chẳng biết phải làm sao để giữ cân bằng mà thực hiện theo động tác thầy Masamoto vừa thị phạm cho chúng.

Nó vung kiếm xuống tấm khiên gỗ mà bạn tập của mình, Sachiko đang cầm. Sachiko là một đàn chị học trên Jack hai khóa, cô gái thường được biết đến với khả năng sử dụng kiếm nhanh như chớp. Cô sở hữu một khuôn mặt góc cạnh cùng mái tóc đen buộc cao, được cố định bằng cây trâm cài đầu màu đỏ.

Jack đổi tư thế rồi dùng kiếm ngắn wakizashi bằng gỗ chém xuống khiên tập. Nó luân phiên lặp lại các động tác, cố gắng gia tăng uy lực và tốc độ cho các đòn tấn công. Thế nhưng việc phải liên tục phối hợp và chuyển tay thế này khiến tư thế của nó rất kì cục và vụng về. Jack đã quá quen với việc cầm kiếm bằng cả hai tay, còn mỗi tay một kiếm thì thật sự nó chưa quen nổi. Sức nặng của hai thanh kiếm gỗ đè lên hai cánh tay khiến nó đau nhức, thành ra chỗ cầm cứ bị lỏng lẻo.

“Có thể các em sẽ thắc mắc tại sao dùng hai thanh kiếm cùng lúc lại tốt hơn, trong khi hầu hết các trường võ thuật khác đều giảng dạy theo phương pháp dùng một kiếm,” thầy Masamoto diễn giải trong lúc quan sát thư thế của các võ sinh đang luyện tập. “Đúng là vẫn có những trường hợp sử dụng một thanh kiếm sẽ đem lại lợi thế. Nhưng trong những cuộc chiến phải đánh đổi bằng cả tính mạng, các trò sẽ muốn vận dụng tất cả vũ khí trong người để giành thắng lợi. Không gì nhục nhã hơn khi một võ sĩ bị đánh bại mà kiếm của anh ta vẫn còn chưa rút ra khỏi vỏ.”

Sau vài cú chém nữa, Jack đổi vai cầm khiên gỗ cho Sachiko tập kiếm. Cô gái này đã luyện tuyệt kĩ Nhị Thiên từ một năm nay nên rõ ràng động tác uyển chuyển hơn hẳn Jack, đòn tấn công cũng uy lực hơn nhiều. Dù đã có khiên chắn nhưng Jack vẫn cảm thấy ê ẩm sau mỗi nhát kiếm.

Ngoài Jack và Sachiko ra, trong võ đường còn có sáu võ sinh khác cũng có vinh dự được học tuyệt kĩ này. Ngay phía bên phải Jack là Akiko và Kazuki, hai nhân vật cùng được chọn truyền Nhị Thiên sau khi vượt qua phần thử thách Tam Tố Luân Hồi. Jack cảm thấy an tâm hơn phần nào về tiến triển của mình khi thấy kẻ thù không đội trời chung, Kazuki cũng đang lúng túng chẳng kém gì nó. Hai võ sinh tiếp theo là Ichiro và Osamu, rõ ràng đã thuần thục hơn hẳn. Cũng như Sachiko, họ là võ sinh năm trên, trước đây đã được chọn vì thể hiện được kĩ năng chiến đấu xuất sắc. Do đã có một quãng thời gian dài làm quen với việc sử dụng song kiếm nên họ liên tục tấn công rất nhanh nhẹn. Cuối cùng là Mizuki, cùng với bạn đấu tập của mình là Taro. Hai người này đã đạt đến trình độ có thể thuần thục sử dụng kiếm mà không đổ lấy một giọt mồ hôi.

Được một lúc, thầy Masamoto ra hiệu tạm dừng buổi tập. “Tất cả vào tư thế chiến đấu.”

Đoạn ông đi một vòng điều chỉnh tư thế cho từng người.

“Dồn thêm trọng lượng vào phần cổ đi, Sachiko.”

Tiếp đến ông bước sang ấn vai Jack xuống. “Thẳng lưng lên. Đừng có ngả sang một bên.”

Sau đó ông quan sát thật kĩ Kazuki. “Tốt. Tư thế rất chắc chắn. Mọi người nên học cách hòa hợp toàn bộ cơ thể mình lại như thế này.”

Đến lượt Akiko, ông sửa lại động tác cầm trường kiếm của cô bé. “Trò nắm kiếm lỏng lẻo quá; nên nhớ, phải luôn nắm chặt kiếm như thể sắp tung ra đòn kết liễu đối thủ của mình vậy.”

“Ichiro, Osamu, hai trò đứng gần nhau quá. Phải cẩn thận chú ý khoảng cách ma-ai chứ. Mizuki, dồn thêm lực vào chân đi. Làm tốt lắm Taro, nhưng trò nên lưu tâm đến Phó mục hơn một chút.”

Nhận thấy vẻ hoang mang trên mặt Jack, ông liền giải thích.

“Khoảng cách ma-ai nói đơn giản nghĩa là cự li giữa mình và đối phương. Phó mục thì giải nghĩa ra là “nhìn về nơi xa xăm”. Có lẽ trò sẽ thấy thân thuộc hơn về khái niệm thứ hai này. Nếu ta không lầm thì thầy Kano đã dạy cho trò những kiến thức trọng yếu của Vô Nhãn Lưu rồi chứ? Khái niệm này cũng gần giống như vậy. Đây là kĩ năng nhìn thấu mọi vật mà không cần phải tập trung vào một chi tiết cụ thể. Trò cần phải nhận thức kiếm của đối phương đang ở đâu, nhưng tuyệt đối không được nhìn vào nó.”

Jack gật đầu ra vẻ hiểu ý. Thầy Kano, vị võ sư mù dạy môn Bổng Thuật đã dành hầu hết thời gian năm ngoái để dạy nó cách không phụ thuộc vào mắt trong chiến đấu. Kĩ năng có phần lạ lùng này đã cứu mạng nó đến hai lần, một lần khi đối đầu với Kazuki, lần còn lại là trận đụng độ với ả sát thủ Sasori do Độc Nhãn Long phái đến.

Cuối cùng cũng tạm hài lòng về phần tư thế của các học trò, thầy Masamoto lại tiếp tục bài giảng của mình. “Để ta cho các trò thấy lợi thế của việc cầm kiếm với chỉ một tay,”

Nói đoạn ông rút ngay thanh kiếm của mình ra, nhanh đến nỗi gió cũng rít lên. Thoáng cái Jack đã thấy lưỡi gươm kề ngay sát cổ khiến nó không khỏi thở dốc kinh hãi. Kazuki nhếch miệng cười khỉnh còn Jack rủa thầm vì lỡ để lộ phút yếu đuối của nó trước mặt cả lớp.

“Khi cầm trường kiếm katana bằng cả hai tay, các trò sẽ mất đi tự do trong khi di chuyển về phía bên trái hoặc phải, cũng như giảm cự li sát thương vốn có.”

Thầy Masamoto chuyển sang cầm kiếm bằng hai tay để thể hiện vấn đề mình vừa đề cập. Jack thở phào nhẹ nhõm khi lưỡi kiếm bến nhọn giờ đã cách xa thanh quản của mình.

“Nếu chiến đấu với song kiếm trong tay, các trò sẽ vượt qua được giới hạn của việc sử dụng đơn kiếm.” Ông tiếp tục giải thích sau khi tra thanh trường kiếm của mình vào vỏ. “Giờ ta sẽ biểu diễn kĩ năng cơ bản nhất của tuyệt kĩ Nhị Thiên cùng thầy Hosokawa.”

Nói đoạn ông bước về phía vị võ sư Kiếm Thuật, người nãy giờ vẫn âm thầm quan sát lớp học từ phía trên bục. Thầy Hosokawa cúi chào rồi tiến lên phía trước rút thanh trường kiếm ra cầm bằng hai tay. Trong khi đó thầy Masamoto rút cả cặp song kiếm. Chỉ một giây sau, thầy Hosokawa đã ra đòn tấn công, tung kiếm thẳng vào đầu thầy Masamoto. Thầy Masamoto bình tĩnh gạt đòn này bằng thanh đoản kiếm, rồi ngay lập tức tung đòn đâm thẳng mũi trường kiếm về phía cổ họng thầy Hosokawa.

Cuộc chiến kết thúc chỉ trong nháy mắt. Nếu đây mà là một trận chiến thật, có lẽ vị võ sư Kiếm Thuật đã bỏ mạng trên vũng máu vì bị mũi trường kiếm của thầy Masamoto chọc thủng khí quản rồi.

Thầy Hosokawa bèn rút lui về vị trí an toàn.

“Như các trò đã thấy, tuyệt kĩ Nhị Thiên thật ra không hề phức tạp,” vừa giải thích, thầy Masamoto vừa thu cặp song kiếm của mình lại rồi cúi đầu thi lễ cùng thầy Hosokawa. “Không hề có bất kì chiêu thức thái quá hay hoa mĩ nào. Tất cả đều nhắm đến sự chính xác trong tư thế và cự li, loại bỏ động tác thừa. Tuyệt kĩ Nhị Thiên về bản chất cũng giống như tính chất của nước vậy, thuần khiết và biến hóa.”

Các võ sinh được phép thực hành thử động tác “gạt và đâm” vừa rồi. Lần này Jack bị bắt cặp với Kazuki, đối thủ số một của mình. Kazuki tấn công trước bằng thanh trường kiếm. Jack may mắn đỡ được bằng đoản kiếm của nó, nhưng đòn tấn công vào cổ tiếp theo thì thất bại thảm hại.

Tuyệt kĩ Nhị Thiên về nguyên tắc nghe có vẻ rất đơn giản, nhưng cũng phải đến khi thực hành nó mới nhận ra là phải xử lí cùng lúc cả hai thanh kiếm, thật chẳng khác nào bắt người ta vừa xoa đầu vừa vuốt bụng vậy. Kĩ năng này đòi hỏi người tập phải có được sự tập trung cao độ cũng như hòa hợp tuyệt đối vào từng động tác.

Jack thử lại lần nữa và chú ý hơn đến đòn tấn công nối sau. Lần này, mũi trường kiếm của nó đi trúng mục tiêu, nhưng nó lại quên béng mất việc phải đỡ thanh katana của Kazuki trước nên hậu quả là cái đầu của nó suýt chút nữa ngoẹo hẳn sang bên vai vì bị thanh trường kiếm gỗ của tên Kazuki đập mạnh vào tai.

“Này, cẩn thận vào chứ!” Jack càu nhàu trong lúc kiểm tra cái tai của mình.

Kazuki nhún vai khinh khỉnh. “Ai bảo mày không chịu gạt đi.”

“Trò cũng chưa điều khiển đường kiếm của mình hợp lý đâu Kazuki,” thầy Masamoto lên tiếng từ vị trí quan sát của mình.

“Vâng thưa thầy. Chắc tại em chưa quen với việc dùng hai kiếm trong tay,” Kazuki miễn cưỡng chống chế. “Xin lỗi mày, Jack.”

Nó cúi đầu ra vẻ lịch thiệp với Jack. Nhưng chỉ nhìn qua nụ cười nham hiểm trên mặt cũng đủ biết hắn sử dụng kiếm thuần thục hơn câu nói vừa rồi nhiều - và dĩ nhiên là chẳng bao giờ có chuyện thực tâm xin lỗi.

Jack nóng lòng chờ đến viễn cảnh chiều nay Yamato sẽ quét sạch cái kiểu cười khó ưa ấy ra khỏi bản mặt hắn.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »