Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4478 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
thất trận
logo

“Sao lại có cả khán giả thế này!” Yamato càu nhàu trong lúc leo cùng bọn Jack lên chỗ giao hẹn. “Họ biết tin này từ đâu thế?”

“À thì tớ có kể cho một vài đứa bạn...” Saburo rụt rè thú nhận.

“Một vài ấy hả! Tớ thấy hình như cả trường đều kéo hết đến đây rồi thì có ấy.”

Xung quanh chúng đúng là đang có rất đông võ sinh tụ tập bàn tán xôn xao dọc theo khu trung tâm đại sảnh Duyên Lịch Tự. Tòa kiến trúc này hầu hết đều đã bị tàn phá dưới bàn tay của tướng quân vĩ đại Nobunaga hơn bốn mươi năm trước. Dẫu vậy, thầy Kano thi thoảng vẫn chọn nơi đây làm địa điểm dạy Bổng Thuật cho học sinh của trường. Ông nói rằng Duyên Lịch Tự là một nơi linh thiêng, tụ hội sức mạnh của các vị võ tăng xưa kia. Đến tận bây giờ, hàng ngày vẫn có nhà sư tụng niệm bên trong đại điện đổ nát và trông coi cây nến để duy trì ngọn lửa vĩnh hằng đã cháy suốt hơn tám trăm năm qua. Người ta vẫn có thể thấy được ánh nến lập lòe tỏa sáng qua các khe nứt, ánh sáng ấy hắt lên những pho tượng đổ nát khắp bên trong khoảng không gian tối tăm của điện thờ.

Bên ngoài, nắng chiều xuyên qua màn cây khiến toàn khu sảnh đá Duyên Lịch Tự trở thành một đấu trường nhuốm màu vàng rực. Kazuki cùng các nhân vật chủ chốt khác của băng Bọ Cạp đã đứng sẵn ở góc sân đối diện, háo hức chờ đến giờ tỉ thí. Moriko, nhân vật thứ năm và cuối cùng trong băng cũng đã xuất hiện cùng với những võ sinh đến từ trường Liễu Sinh Lưu đối địch. Cô nàng này sở hữu một khuôn mặt trắng bệch, mái tóc thẳng đuột như hình mũi tên, mang vẻ ngoài khá nham hiểm, đấy là còn chưa kể đến cặp môi đỏ như máu và đôi mắt đen nhánh. Thứ ấn tượng nhất ở đây có lẽ là hàm răng nhuộm đen như hắc ín của cô nàng.

Mỗi đứa trong băng đều đã trang bị vũ khí theo sở thích. Kazuki sử dụng kiếm gỗ. Goro mang theo một cây trượng, Hiroto dùng côn nhị khúc, vì trận đấu không có tính sống còn nên phần gai nhọn của món vũ khí này đã bị bịt kín bằng vải. Nobu dùng một cặp quảy tonfa, thứ vũ khí gồm hai thanh gỗ ngắn có quai cầm. Riêng chỉ có Moriko là không thấy cầm theo vũ khí. Jack thừa biết cô nàng này rất nham hiểm nên đây có lẽ chỉ là một trò mèo nhằm làm Yamato không đoán được đối phương sẽ sử dụng vũ khí gì trong trận đấu.

“Yamato à, cậu không cần phải mạo hiểm như vậy đâu,” Jack nói khi Kazuki tiến về phía chúng. “Nhất là chỉ vì tớ.”

“Đây không còn là chuyện chỉ vì cậu nữa đâu Jack,” Yamato quyết đoán. “Mà là vấn đề về danh dự và lòng tự trọng của tớ.”

“Cậu có thể sẽ bị thương rất nặng đấy.”

“Thương tích rồi cũng sẽ lành, xương gãy cũng còn liền lại được, chứ lòng tự trọng một khi đã mất đi thì khó có thể lấy lại. Tớ cần phải lấy lại những gì đã đánh mất.”

“Nhưng mà...”

“Jack, đã là một võ sĩ thì cả khi sống lẫn lúc chết đều phải bảo vệ danh dự của mình. Tớ luôn là đứa bị mọi người đánh giá khắt khe vì là con trai của Masamoto. Lần này không được chọn học tuyệt kĩ Nhị Thiên là chuyện ai ai cũng đều thấy cả, nhất là cha tớ sẽ xem như đó là một thất bại to lớn của tớ. Nhưng tớ không cần phải có tuyệt kĩ đó mới trở thành một võ sĩ tài ba. Tớ sẽ tự chứng minh mình xứng đáng với cái họ Masamoto này.”

Hơn ai hết, Jack biết Yamato luôn tìm cách để được cha mình ghi nhận. Kể từ cái ngày Tenno bị chết dưới tay Độc Nhãn Long, Yamato luôn phải sống dưới cái bóng của anh mình. Cậu bé chưa làm được việc gì vượt trội người anh trai tài ba cả, ít nhất là trong mắt của thầy Masamoto. Trận đấu này có thể xem như là một bài kiểm tra sau cùng.

“Tớ sẽ chiến đấu để bảo vệ nó,” Yamato tuyên bố rồi giật phắt thanh bổng Jack đang cầm trên tay.

Kazuki dừng lại, cúi đầu thi lễ với Yamato.

“Xem ra chúng ta cũng thu hút được khá đông người đến xem đấy chứ,” hắn nói sau khi nhìn một lượt khắp xung quanh. “Mong là mọi người sẽ không phải thất vọng.”

“Tất nhiên là không rồi,” Yamato đáp. “Nhưng băng Bọ Cạp của mày thì chưa biết được.”

Kazuki cười lớn. “Nếu mày tự tin như thế thì chúng ta đặt cược cao hơn một chút nhé. Trận này sẽ có giá trị cao hơn cả danh dự của mày nữa.”

“Ý mày là sao?” Yamato tỏ ra thận trọng.

“Nếu mày thắng, tao hứa sẽ để cho thằng tôi tớ của nhà mày được yên,” vừa nói, hắn vừa liếc đầu về phía Jack.

“Thế nếu tao thua?”

“Mày sẽ phải giao nó cho bọn tao.”

“Được thôi,” Yamato đáp, câu trả lời tỉnh bơ của cậu bé khiến Jack sững người không nói được câu nào.

“Được lắm, rất sòng phẳng!” Kazuki khiêu khích. “Nhưng mày nên hiểu rằng dù thắng hay thua thì số phận của thằng ngoại quốc cũng bị định đoạt rồi. Một khi Lãnh chúa Kamakura đạt được mục đích của ngài, tất cả những tên ngoại quốc còn tồn tại trên đất Nhật này sẽ bị đem ra hành hình hết.”

“Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra,” Yamato tuyên bố.

“Ồ, có đấy. Mày không thể phủ nhận rằng mọi thứ sắp thay đổi. Nhật Bản đang bước vào một thời đại mới, và chúng ta cần một lãnh chúa mạnh mẽ như ngài Kamakura đưa đường dẫn lối.”

“Ông ta chỉ lãnh đạo được vùng Edo thôi, không phải cả cái nước này đâu. Hội đồng sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra cả.”

“Chưa, chứ không phải là không!”

Nói đoạn hắn quay lưng trở về vị trí Băng Bọ Cạp đang đứng chờ sẵn.

“Yamato!” Jack ngay lập tức chất vấn thằng bạn của mình. “Cậu nghĩ gì mà lại đồng ý với điều kiện của hắn như thế?”

“Đừng lo. Tớ không định ra đây chỉ để đại bại dưới tay bọn chúng đâu.”

“Thế nếu lỡ điều đó xảy ra thì sao?”

“Cũng chẳng có gì thay đổi cả. Bọn chúng vẫn sẽ liên tục khiêu khích cậu như trước thôi. Hơn nữa chính cậu là người đã nói rằng nhất định tớ sẽ thắng đấy.”

Jack chợt nhận ra nó không còn cách nào khác ngoài tin tưởng vào bạn mình. Yamato cần tập trung tối đa vào trận đấu nên không thể để phân tán tư tưởng được. “Cậu nói đúng. Phải đối mặt với võ sinh ưu tú nhất của thầy Kano như cậu, bọn chúng làm gì có cửa.”

“Xin lỗi đã đến muộn nha,” giọng Akiko vang lên, có vẻ hơi đỏ mặt khi cùng với Kiku, Yori và anh chàng võ sinh mới chạy băng qua nền sân đá. “Bọn tớ dẫn Takuan đi ngắm cảnh quan Kyoto một chút nên tới trễ.”

“Cảnh tượng ở đó tuyệt thật,” Takuan vừa nói vừa lịch thiệp cúi đầu chào hai đứa rồi nhìn Jack.

“Vâng, đúng là rất tuyệt,” Jack đáp rồi cũng gật đầu trả lễ lại. Nó biết rất rõ họ vừa đi đâu. Đó chính là nơi Jack và Akiko cùng nhau đón bình minh đầu tiên của năm mới. Bất giác nó thấy chạnh lòng khi cứ ngỡ nơi đó sẽ là một bí mật nho nhỏ của riêng hai đứa.

“Từ chỗ đó còn có thể nhìn thấy Hoàng Cung nữa,” Takuan hào hứng. “Akiko còn nhận lời sẽ ...”

“Xin lỗi, nhưng trận chiến sắp bắt đầu rồi,” Jack ngắt lời, “và Yamato cần phải chuẩn bị tinh thần.”

“À vâng, tớ vô ý quá,” Takuan nói, có phần xấu hổ. “Cố lên nhé Yamato.”

Yamato gật đầu ghi nhận. Ngay sau đó Takuan hòa vào đám đông bên cạnh Akiko. Emi cùng hai người bạn của mình cũng xuất hiện tiến đến chào hỏi Takuan. Chỉ một lát sau là anh chàng thư sinh này đã bị đám đông các nữ sinh hâm mộ vây kín xung quanh.

“Người ngoài nhìn vào dám chắc sẽ nghĩ anh ta mới là người sắp đánh nhau ấy chứ,” Saburo vừa bình phẩm vừa lắc đầu ngao ngán.

Jack cố gắng hướng tư tưởng vào việc giúp Yamato, chuẩn bị khăn bịt mắt cho cậu bạn.

Cả ba đứa sau đó bước ra giữa sân giáp mặt Kazuki cùng băng nhóm của hắn. Đúng lúc này, một hàng võ sinh phía bên phải đột nhiên đứng dạt ra, nhường đường cho thầy Masamoto đang chậm rãi bước đến, đi cùng ông còn có thầy Hosokawa và thầy Kano.

“Cha tớ đến đây làm gì thế?” Yamato thất thần, mặt cắt không còn giọt máu.

Saburo run rẩy nuốt nước bọt. “Thôi chết rồi.”

Tuy nhiên các võ sư chỉ chọn cho mình một chỗ đứng có góc quan sát rộng ngay gần đấu trường mà thôi.

“Xem ra họ đến để dự khán thì phải!” Jack lên tiếng.

“Giờ này hẳn có đứa đang rét lắm đây,” Kazuki cười nhạo khi thấy Yamato mất bình tĩnh. “Thôi đừng lo, bọn tao sẽ giúp mày đỡ nhục hơn một tí bằng cách lên từng người một thôi.”

“Kệ nó đi,” Jack thì thầm trong lúc buộc dây bịt mắt cho Yamato. “Nó nói vậy chứ dám cá là trong đầu đã chuẩn bị sẵn mọi biện pháp bỉ ổi hạ lưu rồi.”

Yamato gật đầu, đoạn hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh. Cậu bé cầm thanh bổng chặt tới mức các ngón tay cũng trắng bệch cả ra. Jack hiểu thằng bạn của mình đang cố hết sức giữ vững tinh thần.

“Chỉ dùng bổng thôi cậu cũng thừa sức đánh bại bất cứ đối thủ nào mà. Cứ tin vào cảm nhận của mình,” Jack lặp lại lời thầy Kano từng nói trong những giờ học Li Thủ năm ngoái để cổ vũ tinh thần cậu bé.

Xong xuôi, Jack cùng Saburo lui sang một bên, để lại Yamato đứng một mình giữa sân, vây quanh là năm thành viên Băng Bọ Cạp.

Đám đông im phăng phắc.

Năm đánh một, trong khi Yamato bị bịt mắt. Đây có thể sẽ là một trận chiến kì tích, hoặc một màn tàn sát ê chề.

Người đầu tiên xông đến là Goro.

Nghe thấy có động, Yamato liền quay sang đối mặt với kẻ địch. Lợi dụng tiếng gió phát ra để nhận định đòn tấn công bằng trượng của Goro, Yamato nhanh chóng dùng bổng gạt phăng rồi lập tức xoay đầu gậy ngược lại đâm vào bụng đối phương. Uy lực từ cây bổng khiến Goro bị đau đến gập người lại, Yamato liền vận dụng thời cơ tung một đòn đập cực mạnh vào lưng. Nhân vật đầu tiên của băng Bò Cạp đã phải đổ gục xuống đất.

Đám đông thật sự bị bất ngờ. Chẳng ai ngờ Yamato có thể giành được dù chỉ là một trận thắng. Jack thở phào nhẹ nhom. Ít ra Yamato cũng đã chứng minh được rằng mình không phải là một đối thủ dễ xơi. Nó la lớn một tiếng cổ vũ tinh thần thằng bạn. Lập tức đám đông cũng thể hiện sự tán dương của mình.

Nobu bước lên và mọi người lại im lặng trở lại.

Yamato dễ dàng nhận biết tiếng bước chân hùng hục của tên này. Không chút chậm trễ, cậu vung luôn cây bổng về phía đầu hắn. Chỉ chờ có thế, Nobu giơ tay dùng một bên quảy đỡ cây bổng lao xuống, đồng thời vung tay bên kia xoay vũ khí nhắm thẳng vào mặt Yamato. Yamato lãnh trọn một đòn vào quai hàm làm choáng váng cả mặt mày. Đám đông ồ lên tiếc nuối.

Không bỏ lỡ thời cơ, Nobu xoay đầu quảy lại hướng phần nhọn lao xuống đầu Yamato. Dù chưa hết đau và choáng, Yamato vẫn cảm nhận được đòn tấn công và hụp người sang bên để tránh, cùng lúc dùng bổng quét sát mặt đất đập trúng cả hai xương mắt cá kẻ địch. Đám đông liền tung hô tán thưởng khi thấy Nobu ngã ngửa xuống đất. Liếc về phía thầy Masamoto, Jack ngạc nhiên khi thấy ông chẳng hề biểu lộ chút cảm xúc nào trước màn trình diễn can đảm của con trai. Dù sao trận đấu cũng mới chỉ bắt đầu thôi.

Lần này đến phiên Hiroto, tên này vừa di chuyển vừa xoay vù vù côn nhị khúc trên đầu. Nhận thấy sự thay đổi trong âm thanh khi Hiroto hướng một đầu côn nhị khúc lao về phía chân, Yamato lập tức nhảy tránh. Tuy tấn công hụt chân Yamato nhưng dây côn đã cuốn được vào một đầu gậy bổng. Toét miệng cười khoái trá, Hiroto liền kéo côn nhị khúc về, chắc mẩm sẽ lấy được vũ khí trong tay Yamato. Lợi dụng tình thế, Yamato nhanh nhẹn bật đầu bổng bị dây côn kéo lên theo đà lao thẳng vào ngực đối phương. Trúng phải đòn hiểm, Hiroto khuỵu hẳn xuống sân.

Đến lúc này, đám đông thật sự bùng nổ. Yamato đã hạ được ba trên năm đối thủ. Màn tỉ thí điên rồ lúc đầu giờ rất có thể sẽ biến thành một chiến công hiển hách. Nhưng Jack nhận thấy bạn mình đã thấm mệt. Đây chính là lúc một võ sĩ rất dễ mắc phải sai lầm.

Các võ sinh bắt đầu hô vang theo nhịp từng tiếng “Yamato! Yamato!”, nhưng họ ngay lập tức ngưng lại khi thấy Moriko bắt đầu tấn công. Riêng chỉ có đám võ sinh bên trường Liễu Sinh Lưu vẫn liên tục vỗ tay. Bất chấp các nỗ lực vãn hồi trật tự, đám người này vẫn cố tình làm ồn đủ mọi cách có thể.

Đến giờ thì Jack biết vũ khí của Moriko thật ra chính là đám đông cổ động viên này. Họ liên tục la hét khiến Yamato không nhận ra được chuyển động của Moriko, và dễ dàng lãnh trọn một cú đá vào lưng. Suýt chút nữa Yamato đã ngã gục. Nhưng cậu đã giữ được thăng bằng và ngay lập tức xoay người về phía đối thủ. Dù đau nhức nhưng Yamato vẫn cố gắng tách lọc tiếng ồn ào do võ sinh trường Liễu Sinh gây ra để có thể xác định được đòn tấn công của Moriko.

Cô ả định tung một cú đá móc vào đầu để kết liễu, nhưng Yamato đã nhanh chóng xoay tròn cây bổng trên tay cho đến khi tạo thành một vòng tròn loang loáng. Bức tường phòng thủ rít lên vun vút của Yamato khiến Moriko không cách nào chọc thủng để tấn công. Yamato tiếp tục đẩy cô ả lùi lại đến tận chỗ đám đông đứng xem màn tỉ thí. Biết Moriko đã không còn đường lùi, Yamato bèn ngưng xoay bổng, chuyển sang đâm một đầu gậy vào cơ hoành cô ta. Uyển chuyển như một con mèo, Moriko dễ dàng tránh sang bên, đồng thời tóm chặt đầu bổng định giật khỏi tay Yamato. Hành động này của cô ả lập tức bị phản tác dụng. Yamato nhanh chóng xoay gậy xoắn cổ tay ả tạo thành thế khóa tay khiến Moriko bị ghì chặt xuống mặt sân. Không thể kháng cự nổi cơn đau, cô ả lập tức phải đầu hàng.

Đám đông hào hứng reo hò cổ vũ rồi ngay lập tức ổn định lại để chờ đợi phút cao trào của trận chiến.

Băng Bọ Cạp chỉ còn lại Kazuki.

Nhưng Yamato cũng đã kiệt sức, hơi thở của cậu bé giờ rất nặng nhọc.

Không khí càng trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết khi Kazuki chậm rãi tiến về phía Yamato, không hề có ý che giấu hành tung của mình.

“Đánh đi, tao ở đây nè, đánh đi,” hắn ta khiêu khích.

Không để đối thủ phải chờ lâu, Yamato lập tức nhắm thẳng đầu Kazuki mà đâm bổng tới. Nhưng Kazuki quá nhanh, hắn nhẹ nhàng tránh sang một bên rồi chọc thanh kiếm gỗ thẳng về phía cổ Yamato.

Mũi kiếm đột ngột dừng lại ngay sát mục tiêu, đủ để Yamato cảm nhận được thấy nó đã chạm vào da cổ.

“Mất đầu rồi nhé,” Kazuki nói.

Đám đông sững sờ im lặng trong giây lát rồi ùa lên reo hò, tán dương kĩ năng sử dụng kiếm tuyệt vời của Kazuki. Hắn chỉ dùng có một đòn thôi mà đã hạ được Yamato rồi.

Jack vội lao đến chỗ Yamato cởi khăn bịt mắt cho cậu bé. Nó dễ dàng nhận thấy sự thất vọng hiện lên trên khuôn mặt bạn mình, chỗ cằm bị trúng phải đòn của Nobu đỏ bầm như máu.

“Dù sao cũng phải khen ngợi mày,” Kazuki nói giọng thật tình. “Tao còn tưởng mày không lết nổi qua hiệp đầu cơ. Tuy thua nhưng mày đã có được sự tôn trọng của tao.”

Đoạn hắn cúi đầu thi lễ.

Rồi quay sang Jack với nụ cười nham hiểm trên môi. “Và rất mong được nhận phần thưởng như đã thỏa thuận.”

Kazuki quay người bước đi.

“Xin lỗi cậu,” Yamato đáp, cậu bé còn không dám nhìn thẳng vào mắt Jack.

“Có gì đâu,” Jack đáp. Dù biết từ nay sẽ phải đề phòng bọn Kazuki như dao kề ở cổ, nhưng nó biết bạn mình đã cố gắng hết sức, thậm chí còn vượt qua cả sự tưởng tượng của mọi người. “Cậu đã hạ được những bốn đứa trong số chúng. Mọi người đang bàn tán xôn xao kia kìa.”

“Thất bại thì vẫn cứ là thất bại thôi,” cậu ta thở dài. “Đó mới là thứ người ta nhớ mãi. Làm gì có vinh quang nào dành cho kẻ về đích thứ hai.”

“Nhưng tớ sẽ không nhớ về kết quả thất bại của cuộc chiến lần này,” Jack nói “mà chỉ nhớ về một người bạn đã chiến đấu vì tớ và danh dự của cậu ấy thôi.”

Yamato gắng gượng nở một nụ cười nhưng nét mặt không khỏi buồn bã. Đây là cơ hội không thể tốt hơn để chứng minh bản thân trước mặt cha. Nhân vật này giờ đây cũng đang tiến về phía chúng, Jack nhận thấy rất rõ nỗi tủi hổ vì bị thất bại đang đè nặng lên vai Yamato. Cậu bé cúi đầu rồi chờ đợi nhận xét từ người cha của mình

Thầy Masamoto quan sát con trai mình với ánh mắt lộ rõ sự nghiêm khắc.

“Yamato, con đã chiến đấu tốt hơn ta nghĩ nhiều. Nhưng cuối cùng lại không khôn ngoan được như Kazuki. Nói cho con biết vị trí của mình, nghĩa là cậu ta sẽ biết được con muốn tấn công ở đâu. Đó chính là sai lầm của con.”

“Vâng, thưa cha,” Yamato lí nhí.

Jack biết Yamato cần gì bài học chiến đấu này. Cậu chỉ muốn được cha mình chấp nhận dù thắng hay thua mà thôi. Nói đoạn thầy Masamoto xoay người chuẩn bị rời đi. “Nếu thay cây bổng bằng kiếm, ta nghĩ con sẽ trở thành một võ sĩ không thua gì Tenno đâu.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »