Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4492 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
lưu đích mã
logo

“ÂM - DƯƠNG, ÂM - DƯƠNG, ÂM - DƯƠNG!” cô Yosa hô vang.

Jack chỉ kịp nhìn thấy một luồng sáng khi con ngựa của vị võ sư phóng qua, tiếng thở phì phò của con ngựa trong lúc phi nước đại nghe rõ mồn một. Một mũi tên bắn đi trong không trung, lướt qua bên cạnh Jack và cắm thẳng vào miếng gỗ mục tiêu phía sau tạo nên một tiếng phập lớn.

Cả lớp không khỏi sững sờ thán phục trước màn trình diễn cưỡi ngựa bắn cung quá tuyệt vời của cô Yosa. Sau khi đã bắn đi mũi tên thứ nhất trong tư thế đứng hẳn lên trên yên ngựa và điều khiển hướng phi nước đại chỉ bằng ngón chân, cô tiếp tục dẫn ngựa đi thẳng xuống cuối đường.

Tiếp cận mục tiêu tiếp theo một cách thần tốc, cô giương cung bắn mũi tên thứ hai. Mũi tên này cũng lao trúng ngay đích khiến miếng gỗ tùng vỡ tan thành từng mảnh.

Rất nhanh, cô Yosa lại chuẩn bị xong mũi tên thứ ba. Mũi tên cuối cùng bay ra khỏi cung cũng là lúc con ngựa của cô vừa phóng qua mục tiêu. Một tiếng động lớn vang lên, mũi tên cắm ngay giữa hồng tâm, đích bắn nứt vỡ thành từng mảnh.

Các võ sinh rùng mình thán phục, đồng loạt vỗ tay reo hò càng lớn hơn.

Cô Yosa dẫn ngựa về lại giữa đường chạy được căng dây thừng hai bên dọc theo khu vực đền Thần đạo cổ Kamigamo.

Một tháng sau ngày trở về trường, bọn Jack được cô Yosa thông báo rằng kĩ năng Cung Thuật của chúng đã đủ tốt để chuyển sang học Kị Xạ, kĩ năng bắn cung trên lưng ngựa. Sáng hôm đó, cả lớp tập trung tại chuồng ngựa của trường với cung tên chuẩn bị sẵn để chọn năm con chiến mã tốt nhất chuẩn bị cho buổi học. Sau đó tất cả mới cùng lên đường đến vùng ngoại ô phía bắc Kyoto, tức khu vực đền thờ Kamigamo này.

Cô Yosa cưỡi ngựa vòng ra sau các võ sinh đang dự giảng dọc theo đường chạy, đoạn đưa tay buộc lại mái tóc dài đen mượt để lộ khuôn mặt vô cùng xinh đẹp cùng đôi mắt màu hạt dẻ. Nếu không vì vết sẹo màu đỏ bên gò má phải do những lần chinh chiến, có lẽ vẻ đẹp của cô phù hợp với vị trí của một geisha cung đình hơn là một võ sư.

“Phương pháp Kị Xạ mà cô dạy các em có tên chính thức là Lưu Đích Mã,” nữ võ sư vừa nhảy xuống ngựa vừa nói. “Phương pháp này không chỉ giúp rèn luyện thêm kĩ năng Cung Thuật của các em, mà còn là một nghi thức phục vụ các thánh thần, cầu phúc lành về cho trường chúng ta.”

Nói đoạn cô chỉ tay vào đường chạy.

“Các em chú ý độ cao của các mục tiêu. Đây chính là khu vực giữa đỉnh đầu và mặt nạ bảo vệ của đối phương. Một phát bắn vào vị trí này sẽ đồng nghĩa với một đòn sát thương chí mạng trên chiến trường.”

Cô lấy tiếp một mũi tên từ trong bao giắt bên hông phải ra, chỉ cho cả lớp thấy phần đầu bằng gỗ tròn vô hại của nó.

“Khi tập luyện, các em sẽ sử dụng loại tên gỗ này thay vì mũi tên bọc thép thường thấy. Vì Lưu đích mã là một nghi lễ thánh thần nên những loại vũ khí có thể gây vấy bẩn máu tanh sẽ không được phép sử dụng.”

Tranh thủ lúc cô Yosa thay tên thường bằng tên gỗ, Jack lách người đến chỗ Yori thì thầm vào tai cậu bạn.

“Em có thắc mắc gì không, Jack?” cô Yosa lập tức hỏi ngay, ánh mắt cô tinh anh thật chẳng khác gì một chú diều hâu.

Jack giật mình nhìn lên. Nó không muốn công khai câu hỏi như thế này, vì biết đâu điều nó muốn hỏi lại quá ngô nghê so với cả lớp.

“Em có thắc mắc là,” nó nói, cảm nhận mọi ánh mắt trong lớp đang đổ về phía mình, “tại sao cô lại hô âm - dương gì đó trong lúc cưỡi ngựa ạ?”

“Câu hỏi hay đấy,” cô Yosa đáp. “Đây là một lời cầu nguyện cổ ý chỉ ánh sáng và bóng tối. Nó giúp các võ sĩ tập trung tinh thần vào mục tiêu. Được rồi, thế em có muốn thử Lưu đích mã trước không?”

Jack lắc đầu quầy quậy. Dù đã trải qua hai năm luyện tập chăm chỉ, kĩ năng bắn cung của nó đã tiến bộ rất nhiều, nhưng nghĩ đến chuyện phải bắn trên lưng ngựa thì nó ngán đến tận cổ.

“Thưa cô, em xin lỗi, nhưng có lẽ em cần phải học cưỡi ngựa trước đã.”

“Cô hiểu rồi,” cô Yosa đáp. “Vậy có bạn nào sẵn lòng giúp Jack học cách cưỡi ngựa như một võ sĩ đích thực không?”

Jack nhìn về ra phía cuối hàng chỗ Akiko đang đứng mỉm cười đầy hi vọng, ngay lúc đó, anh chàng võ sinh mới Takuan đã nhanh chóng bước ra phía trước.

“Để em giúp bạn ấy,” anh ta vừa nói vừa cúi đầu thí lễ. “Ngày trước em từng là tay cưỡi ngựa cừ nhất của trường Vũ Điền Lưu vùng Wakasa ạ.”

“Cảm ơn em, Takuan,” cô Yosa đáp. “Các em hãy dùng con ngựa cái màu nâu kia nhé. Nó rất thuần, và sẽ không gây hại gì đâu.”

Takuan bèn dắt ngựa ra phía gốc cây, Jack bước theo sau một khoảng.

Nó thật sự bất ngờ khi chàng trai này lại ngỏ lời giúp mình. Từ khi cậu ta đến trường, hai người chẳng mấy khi nói chuyện với nhau. Không phải vì Jack cố tình né tránh Takuan. Mà chủ yếu vì bên cạnh cậu này lúc nào cũng có cả một đoàn người hâm mộ vây quanh.

“Rất hân hạnh được hướng dẫn cậu,” Takuan vừa nói vừa lịch thiệp cúi đầu chào Jack. “Tớ đã được nghe rất nhiều về cậu đấy.”

“Thật sao?” Jack hỏi, giọng có phần ngạc nhiên trước câu nói vừa rồi.

“Ừ. Akiko kể cho tớ về cách cậu đã giành chiến thắng trong cuộc thi Tha Lưu Tỉ Thí với trường Liễu Sinh. Hành động nhường lại thanh kiếm cho Yamato của cậu quả thực cao cả.”

Takuan bắt đầu điều chỉnh yên, xoa xoa bờm trấn an chú ngựa.

“Cả Yori nữa, cậu ấy suốt ngày khen cậu thôi. Yori nói đã từng được cậu cứu mạng trong hội thi Tam Tố Luân Hồi. Không ngờ một kẻ ngoại quốc...”

Jack lập tức cảnh giác. Nó những tưởng Takuan thật sự thân thiện với mình nên không đề phòng chuyện này. Giờ thì anh ta đã để lộ suy nghĩ thực.

“Xin lỗi... Ý tớ là một người nước ngoài,” Takuan vội vàng đỡ lời. “Chỉ là ở quê hương tớ, những người như cậu không được lòng dân bản địa cho lắm.”

“Những người như tôi?”

“Ừ. Những người theo Ki-tô giáo. Quê tớ có một số tu sĩ dòng Tên đến tìm cách lôi kéo người dân. Họ truyền bá rằng tất cả phải nghe theo lời họ, rằng phải tôn thờ chúa Giê-su trên cả Nhật Hoàng. Điều này đương nhiên không được lòng lãnh chúa và các võ sĩ dưới quyền ông ấy. Đây là một mối hiểm họa đối với quyền lực nhà nước. Nhưng mà tớ biết cậu không có ý định này đâu nhỉ?”

“Tại sao tôi lại phải làm thế?” Jack đứng khoanh tay, sẵn sàng phòng vệ trước những lời tiếp theo của anh chàng người mới. “Tôi không theo dòng Tên, cũng chẳng phải người Bồ Đào Nha.”

“Ủa, nhưng mà cậu cũng theo đạo Ki-tô đúng không? Tớ tưởng như thế thì cũng giống nhau?”

“Không, tôi là người Anh theo đạo Tin Lành. Các giáo sĩ dòng Tên đều thuộc Cơ Đốc giáo, đất nước tôi cũng đang chiến tranh với Bồ Đào Nha. Chúng tôi là kẻ thù không đội trời chung. Và tôi cũng không có ý định truyền bá tôn giáo hay dụ dỗ bất kì ai cả.”

“Tớ xin lỗi. Tớ không có ý làm câu chuyện thành ra thế này.” Takuan cúi sát đầu và giữ nguyên như thế không ngẩng lên. “Thật lòng xin cậu hãy tha thứ cho sự ngạo mạn của tớ.”

“Không sao, chỉ là cậu chưa biết thôi,” Jack đáp.

Sau quãng thời gian dài sinh sống trên đất Nhật, có thể nói Jack đã lĩnh hội được ít nhiều lễ nghi phong tục ở đây. Lời xin lỗi được người Nhật xem như là một nguyên tắc cơ bản. Một khi đối phương đã tỏ lòng thành và thật tâm hối lỗi, người Nhật sẽ sẵn sàng tha thứ và bỏ qua lỗi lầm của họ.

“Cảm ơn cậu nhé Jack,” Takuan ngẩng đầu cười tươi, đoạn vỗ vỗ cổ con ngựa non. “Vậy giờ chúng ta sẽ bắt đầu buổi tập cưỡi ngựa đầu tiên của cậu nhé?”

Jack tiến lại gần con ngựa. Nó đặt chân trái lên bàn đạp lấy đà. Tính đến thời điểm này, nó vẫn luôn được chú Kuma giúp đỡ mỗi lần cần lên ngựa nên giờ phải tự mình trèo lên quả là một khó khăn lớn với nó. Con ngựa càng lúc càng tỏ ra khó chịu sau mỗi lần nó tìm cách trèo lên.

Takuan bèn bước đến giữ dây cương.

“Đừng dùng tay kéo cơ thể lên,” Takuan khuyên. “Hãy dùng sức bật của chân phải, giơ đủ cao để cậu không đá trúng mình ngựa hoặc yên ngựa trong quá trình leo lên.”

Jack thử lại một lần nửa, và ngạc nhiên thay, nó đã thành công ngay lần đầu thực hiện.

“Tuyệt,” Takuan khen ngợi. “Giờ hãy tìm cách ngồi cho thật vững. Tương tự như võ thuật, cưỡi ngựa đòi hỏi chúng ta phải giữ thăng bằng thật tốt.”

Jack tìm cách điều chỉnh vị trí ngồi cho thoải mái hơn. Ở trên này nó thấy quá cao và chênh vênh. Từ ngày bị hất khỏi lưng ngựa của chú Kuma, nó vẫn thường thấy lo lắng và hồi hộp như thế này mỗi khi tập cưỡi.

“Thả lỏng nào, đừng căng cứng như thế,” Takuan tiếp tục chỉ dẫn. “Ngựa sẽ bị ảnh hưởng bởi cảm giác sợ hãi và hồi hộp của chủ. Cậu phải tỏ ra rằng mình vẫn đang làm chủ tình hình.”

Nói đoạn cậu ta trao roi cho Jack rồi buộc dây vào yên ngựa.

“Tốt hơn rồi đấy. Giờ cậu hãy dùng cả hai chân siết vào mình ngựa, đồng thời hơi rướn người về phía trước. Đây chính là cách thức điều khiển ngựa đi bộ.”

Jack làm theo chỉ dẫn, và quả nhiên chú ngựa bắt đầu bước về phía trước.

“Đấy! Tớ đã bảo rồi mà.”

“Cảm ơn cậu đã giúp đỡ,” Jack nói. Nó bắt đầu thấy hối hận vì đã nghi ngờ Takuan. Xem ra anh ta khá thật lòng trong việc làm quen với nó.

“Rất sẵn lòng. Chúng ta sẽ tiếp tục đi bộ để cậu làm quen với chuyển động lên xuống cùng ngựa. Sau đó tớ sẽ chỉ cậu cách dừng lại.”

Thế là Takuan dùng dây dắt ngựa đi theo một vòng tròn.

“Quá trình luyện kĩ năng Nhị Thiên của cậu vẫn tiến triển tốt chứ?”

“Cũng khá là khó nhằn,” Jack đáp. “Cảm giác giống như trò tung hứng vậy, nhớ được tay phải thì lại quên ngay tay trái.”

Takuan gật đầu đồng tình. “Tớ ước gì mình cũng giỏi kiếm thuật để được học tuyệt kĩ như cậu. Mà sao Yamato lại không được tham gia cùng vậy nhỉ?

“Cậu ấy không lọt được vào hội Tam Tố,” Jack giải thích. “Nhưng sau vài năm nữa, nhất định cậu ấy cũng sẽ được truyền lại thôi.”

“Nếu tớ mà rơi vào trường hợp như của Yamato, chắc tớ sẽ buồn chết mất. Xấu hổ nữa. Nghĩ mà xem, cậu ấy đường đường là con trai ngài Masamoto danh tiếng lẫy lừng cơ mà.”

“Bù lại,Yamato rất giỏi Bổng Thuật.”

“Thế còn Akiko thì sao?” Takuan vừa nghiêng đầu về phía cô bé vừa hỏi một cách rất tự nhiên.

Lúc này Akiko đang leo lên mình ngựa để sẵn sàng cho lần thử kĩ năng Lưu đích mã đầu tiên.

“Cậu ấy thì sao?” Jack vặn hỏi lại, ngạc nhiên với câu hỏi thẳng thừng vừa rồi.

“Nói cho tớ biết về cậu ấy đi. Chẳng hiểu sao tớ thấy cậu ấy có gì đó khác hẳn so với những cô gái mà tớ từng quen biết.”

Akiko gật đầu chào hai người khi cô bé cưỡi ngựa qua khu vực này. Takuan lập tức cúi đầu đáp lễ, dường như quên luôn sự có mặt của Jack mà chỉ chăm chú cổ vũ Akiko hoàn thành đường chạy của mình mà thôi.

“Hình như cậu ấy có năng khiếu cưỡi ngựa thì phải,” Takuan nói, mắt vẫn không rời khỏi cô bé. “Tư thế tuyệt vời.”

Thì ra đây chính là nguyên nhân đằng sau vụ đề nghị giúp đỡ mình, Jack nghĩ thầm khi thấy thái độ thẫn thờ của Takuan. Hóa ra anh ta chỉ muốn thông qua mình để tìm hiểu Akiko chứ chẳng hề có hứng thú gì với việc dạy mình cưỡi ngựa cả.

Lúc này Akiko đã đứng thẳng trên yên ngựa cố gắng lắp tên vào cung. Cô bé đã vượt qua mục tiêu đầu tiên mà vẫn chưa kịp ngắm nên đành chuyển hướng sang tấm gỗ thứ hai. Bất thình lình ngựa của Jack bắt đầu tăng tốc đuổi theo Akiko.

“Takuan à?” Jack lo lắng gọi, nhưng do quá tập trung vào Akiko nên hình như Takuan chẳng hề nghe thấy nó nói gì.

Mũi tên lúc nãy của Akiko đã đi trượt mục tiêu. Mất thăng bằng, cô bé dùng đùi cố gắng ổn định lại vị trí, xong xuôi tiếp tục rút mũi tên tiếp theo. Takuan thả hẳn luôn dây cương ra mà bắt đầu vỗ tay cổ vũ cho cô bé. Đến lúc này, con ngựa của Jack đột ngột bị kích động.

Nó tưởng rằng đây là một cuộc đua và bắt đầu phi nước đại đuổi theo ngựa của Akiko. Jack chết điếng siết chặt dây cương trong tay.

“Làm sao để dừng nó lại đấy?” Jack hét lớn, nó gần như sắp bị bật ngửa khỏi yên ngựa.

Giật mình nhận ra tình hình nghiêm trọng đang diễn ra, Takuan hô to, “Kéo dây cương đi!”

Quá hoảng loạn, Jack giật mạnh dây cương về phía sau.

Thế là chú ngựa đột ngột dừng ngay lại khiến Jack bị mất đà, văng luôn qua đầu con ngựa, xoay vài vòng trong không trung rồi ngã chỏng gọng xuống một bãi đất làm đám bụi bị hất lên bay mù mịt xung quanh nó.

Bao nhiêu dưỡng khí trong phổi Jack đều bị đánh bật ra ngoài sau cú ngã từ trên cao. Nó nằm luôn một đống, đầu vẫn chưa hết sốc vì chấn động, toàn thân đau nhức, nhưng chắc là chưa có cái gì trên người bị gãy. Sau khi bụi đã tan đi, Jack thấy Takuan và cô Yosa đang ở ngay bên cạnh.

“Jack à, em có sao không?” cô Yosa ân cần hỏi.

“Em... không sao,” Jack rên rỉ.

Takuan và cô Yosa nhẹ nhàng giúp nó đứng dậy trong lúc cả lớp tò mò vây quanh. Jack có thể thấy rõ đám Kazuki đang khều nhau cười khúc khích.

“Lần sau cậu đừng giật mạnh như thế nhé,” Takuan vừa khuyên vừa phủi bụi khỏi tấm áo hakama cho Jack.

“Lẽ ra cậu phải nói từ trước chứ!” Jack càu nhàu.

“Xin lỗi cậu. Tớ không ngờ con ngựa lại tự nhiên bị kích động như thế.”

“Thôi bỏ đi,” Jack nói không ra hơi, mặc dù nó vẫn ngạc nhiên khi Takuan lại có thể buông dây giữ ngựa như thế.

Cô Yosa ra lệnh cho các học viên khác trở về vị trí của mình.

“Jack à, từ giờ đến lúc kĩ năng điều khiển ngựa của em trở nên thuần thục hơn, hãy dùng tạm ngựa của cô để tập Lưu đích mã nhé. “

“Dạ, cảm ơn cô,” vừa xoa xoa be sườn , Jack vừa nói. “Nhưng hình như con ngựa hơi to so với em thì phải?”

Một vài võ sinh nhìn Jack bằng ánh mắt ghen tị, rồi lại nhìn sang con tuấn mã của cô Yosa.

“À, không phải con này,” cô mỉm cười. “Con đằng kia kìa.”

Cô Yosa chỉ tay về phía góc có dựng sẵn một tấm gỗ mục tiêu. Bên cạnh đó là một mô hình ngựa gỗ có lắp sẵn yên. Cả lớp lập tức bật cười ngặt nghẽo, còn Jack thì sững sờ nhìn vật cưỡi mới của mình.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »