
“Thật là nhục nhã mà!” Jack rền rĩ trong lúc cùng bọn bạn di chuyển qua khu vườn đẹp như tranh vẽ của Vĩnh Quan Đường đến lớp Bổng Thuật.
Nổi bật trên sườn đồi là đỉnh Đa Bảo Tháp chọc qua giữa rừng phong như một cái vương miện nhiều tầng. Tuy rừng lá bao quanh vẫn xanh mởn, nhưng mùa thu cũng không còn xa nữa, rồi nơi đây sẽ lại sớm biến thành một khu vực rực rỡ màu đỏ, vàng và cam. Lúc đó khu vườn sẽ đón rất đông du khách đến ngắm những cây phong, một nghi lễ của Nhật Bản.
“Mọi người được tung hoành trên những con chiến mã thực thụ, trong khi tớ lại phải ngồi vắt vẻo trên cái thứ đồ chơi con nít đó!” Jack làu bàu phản đối.
“Chắc cũng không lâu lắm đâu.” Yamato an ủi.
Mặc dù đang phải gắng nhịn cười nhưng Saburo vẫn cố nói thêm. “Chưa chắc đâu, có khi nay mai cô ấy lại cho lắp cả bánh xe vào đấy ấy chứ.”
Thế là cả Saburo cùng Yamato cùng phá lên cười sặc sụa đến không kìm được.
Jack trừng trừng nhìn hai thằng bạn. “Suốt tuần qua tớ phải chịu thằng Kazuki trêu chọc vụ này là đủ lắm rồi, hai người đừng có sát muối vào vết thương nữa đi!”
“Chẳng phải Takuan vẫn đang giúp cậu học cưỡi ngựa sao?” Akiko lên tiếng, cô bé cũng đang phải cố gắng giữ cho vẻ mặt của mình trông như đang không có chuyên gì.
“Thì đúng,” Jack liếc mắt nhìn về phía anh chàng Takuan đang trò chuyện cùng Emi và hai cô bạn Cho, Kai. Ba cô bé này đang khúc khích che miệng cười sau khi nghe Takuan kể cho điều gì đó. “Nhưng tớ không hoàn toàn tin tưởng con người này.”
“Tại sao lại không?”
“Lần đó chính vì anh ta thả dây mà con ngựa của tớ mới kích động như thế.”
“Tại sao anh ta lại phải làm vậy chứ?” Yamato hỏi giọng nghiêm túc.
Jack nhún vai. “Để hạ nhục tớ trước cả lớp chăng. Để cho mọi người thấy rằng một thằng ngoại quốc thì làm sao mà trở thành võ sĩ chân chính được.”
“Tớ nghĩ cậu quá đa nghi rồi đấy Jack ạ. Takuan lúc nào cũng đối xử thân thiện và nhã nhặn với bọn tớ mà,” Akiko nhấn mạnh. “Cậu ấy còn nói với tớ rằng bản thân rất hối hận vì chuyện của cậu đấy.”
“Ờ, đúng rồi, chuyện gì hai người cũng nói được với nhau mà.”
“Ý cậu là sao?” Akiko hỏi ngay.
Jack lập tức thấy hối hận vì câu nói có phần bộp chộp của mình. Nó biết Akiko chỉ có ý muốn giúp đỡ nó mà thôi.
“À... Không có gì đâu,” Jack trả lời qua loa rồi tăng tốc bước lên phía trước.
Yori cũng bám theo ngay sau nó.
“Cậu không sao đấy chứ?” Yori thì thầm.
Jack lắc đầu. “Không, cũng đâu phải chuyện gì to tát lắm,” nó thú nhận. “Nhưng lần tập Kị Xạ này khiến tớ nhục nhã quá đi mất.”
“Ai chẳng có lúc phải làm người mới bắt đầu,” Yori nói. “Làm sao cậu cứ tỏ ra là người hùng mãi được.”
“Ý tớ không phải vậy,” vừa nói nó vừa thở dài. “Nhưng thử nghĩ mà xem, anh chàng Takuan đó quá giỏi trong môn Lưu đích mã. Ai ai cũng nhắc đến chiến công của anh ta - đến cô Yosa cũng còn phải ấn tượng. Đấy là còn chưa kể đến việc lúc nào cũng tỏ ra thân mật với Akiko nữa.”
“Takuan lúc nào cũng tỏ ra thân thiện với người khác cả, Jack à,” Yori đáp. Cậu bé vừa nói vừa nhìn Jack bằng ánh mắt nghiêm túc, “Nên nhớ, con cọp trong cậu sẽ xé nát không chỉ kẻ thù, mà cả trái tim cậu nữa đấy.”
“Cậu nói vậy là sao?” Jack lúng túng hỏi lại.
Yori chỉ nhíu mày theo đúng kiểu chuyện gì cũng am tường của thầy Yamada rồi tiếp tục bước đi.
Thầy Kano gõ mạnh chiếc gậy trắng của mình xuống đất báo hiệu đã đến lúc cả lớp dừng bài luyện tập các thế Bổng Hình lại.
“Khởi động với bổng như vậy là đủ rồi, giờ chúng ta sẽ điều chỉnh lại kĩ năng giữ thăng bằng của các trò một chút,” vị võ sư nói bằng giọng mạnh mẽ.
Ngoài thân hình to lớn như một con gấu núi, thầy Kano còn sở hữu bộ râu rậm rạp cùng mái tóc đen ngắn. Chỉ nhìn vẻ ngoài thôi cũng đủ biết ông là một chiến binh lợi hại như thế nào. Vị võ sư khoan thai bước đến khu vực gỗ đen sát vùng hồ trung tâm Vĩnh Quanh Đường, thoạt nhìn khó có thể tưởng tượng ra đây lại là một người mù lòa. Chỉ khi nhìn thẳng vào cặp mắt xám đục của ông thì may ra người ta mới nhận ra được. Dù vậy, với các kĩ năng vận dụng giác quan thượng thừa, “con mắt” của thầy Kano nhìn mọi vật còn tinh tường hơn cả người thường.
Thầy gõ đầu gậy của mình vào khu vực bến nhỏ trước lòng hồ. Tại đây đã có sẵn vài chiếc thuyền con nổi trên mặt nước.
“Ta muốn các trò bắt cặp cùng nhau bơi thuyền đến bờ bên kia rồi quay về.”
“Cái trò này thì giúp gì được đến việc giữ thăng bằng hả thầy?” Saburo hỏi ngay.
“Chỉ có một đứa được chèo thôi, đứa còn lại sẽ đứng ở đuôi thuyền,” thầy Kano tiếp tục giải thích. “Sau khi đến bờ bên kia thì cả hai đổi vị trí cho nhau. Đây là một cuộc đua, nhưng không phải cứ chèo nhanh là sẽ thắng được. Nếu bạn chèo của mình bị ngã xuống thì các trò sẽ phải chèo thuyền thành vòng tròn rồi mới được tiếp tục. Yori, trò làm trọng tài giúp thầy nhé?”
Đám võ sinh bắt đầu chia cặp rồi trèo ra chỗ thuyền của mình.
“Liệu tớ có được vinh hạnh chèo thuyền cùng cậu không?” Takuan bước lên ngay phía trước hàng Jack đang đứng mà ngỏ lời với Akiko.
“Nhưng tớ định sẽ bắt cặp với Kiku rồi,” cô bé đáp, cúi đầu cảm ơn thiện ý của Takuan.
“Tớ biết chứ,” Takuan đáp ngay. “Nhưng chẳng phải để cậu ấy bắt cặp cùng Saburo sẽ hay hơn sao?”
Saburo há hốc miệng ra hết cỡ trước lời đề nghị của Takuan, còn Kiku chớp mắt lia lịa.
“Một samurai to con mạnh mẽ như Saburo mà bắt cặp với một cô gái hoạt bát nhanh nhẹn như Kiku thì quá hợp rồi còn gì.”
Saburo lập tức đứng thẳng ưỡn ngực, siết dải đai lưng cho chặt để xứng với lời khen tặng vừa rồi. “Nếu cậu đã nói vậy thì...”
“Tuyệt,” Takuan tuyên bố như thể mọi chuyện đã được quyết định xong xuôi. “Đừng buồn nha Jack. Tớ cũng muốn bắt cặp với cậu lắm, nhưng như vậy thì còn gì là công bằng nữa.”
“Ý cậu là sao?” Jack cất tiếng hỏi, rõ ràng bị bất ngờ trước câu nói này.
“Trước đây cậu vốn là một thủy thủ, đương nhiên sẽ có cơ hội chiến thăng cao nhất rồi,” Takuan vừa giải thích vừa giúp Akiko lên thuyền. “Hơn nữa, sẽ không công bằng nếu các bạn nữ lại không có nam sinh nào giúp đỡ để cân bằng lợi thế trong cuộc thi.”
“À, dĩ nhiên là tớ không có ý nói Akiko cần mình giúp rồi,” Takuan ngay lập tức đỡ lời khi thấy Akiko hơi nhíu mày vì lời bình phẩm vừa rồi.
“Nói hay đấy,” Jack vừa nói vừa trèo lên thuyền cùng với Yamato. “Đúng là Akiko cần thêm người cho nặng thuyền thật! Có điều tôi không đánh giá cao khả năng chiến thắng của cậu đâu.”
“Nghe giống một lời thách thức thế nhỉ,” Takuan mỉm cười. “Hẹn gặp cậu ở vạch đích nhé.”
Nói đoạn anh ta dùng bổng chèo thuyền ra khỏi bãi, Akiko ngồi ở phía đầu bên kia.
“Anh ta ăn nói khéo thật chứ,” Yamato vừa nói vừa bắt đầu chèo.
Jack gật đầu đồng tình, chỉ biết nhìn thuyền của Akiko lướt qua, tiếng cười êm dịu của cô bé trôi dần theo làn gió. Nó chỉ mong sao Akiko chưa bị cái duyên ăn nói của Takuan hớp hồn đi mất.
Lúc này thuyền của mọi người đều đã đứng vào hàng, những võ sinh không phải chèo trong lượt này trèo lên vị trí mũi thuyền đối diện để sẵn sàng. Con thuyền chòng chành khiến nhiều người tỏ ra vô cùng lúng túng, dù đã phải giơ ngang cây bổng để cố giữ thăng bằng.
“Sẵn sàng... Xuất phát!” thầy Kano hô.
Các con thuyền lập tức lướt nhanh về phía trước. Một tiếng tõm lớn vang lên báo hiệu Saburo trở thành người đầu tiên rơi xuống hồ. Cậu chàng thở hồng hộc hớp không khí, lóp ngóp bên cạnh chiếc thuyền. Kiku giúp Saburo trèo lên rồi bắt đầu chèo thuyền xoay một vòng tại chỗ theo như quy định xử phạt.
Jack nhanh chóng bắt nhịp với cảm giác sóng nước và ra hiệu bảo Yamato tăng tốc chèo mạnh hơn. Hai đứa dễ dàng vượt lên trên tất cả. Được một lúc, phía sau có tiếng người rơi xuống nước, Jack quay lại, nhân vật này là Cho. Emi tiếc rẻ nói rằng lúc đầu lẽ ra mình nên chọn Kai thì hơn. Kai cũng nhìn cô bạn của mình như thể chẳng có khao khát gì hơn thế, bởi lẽ bạn chèo của cô bé lúc này không ai khác chính là Nobu, một võ sinh có trọng lượng khổng lồ.
Akiko và Takuan đi chậm nhưng chắc, chủ yếu vì Takuan chèo rất cẩn thận cố gắng không để thuyền nghiêng ngả. Thật ra, Akiko có đứng một chân giữa cơn giông bão cũng khó mà ngã được chứ đừng nói chỉ là thế này. Có những lúc, Jack tưởng như không có giới hạn nào là không thể đối với tài năng của cô bé. Bất chợt, Kazuki và Hiroto tăng tốc vượt lên trên. Hiroto sải từng bước chèo vừa dài vừa mạnh, Kazuki khom người trên đuôi thuyền để giảm lực cản.
“Chèo mạnh nữa đi!” Jack la lớn. “Bọn chúng sắp đuổi kịp rồi kìa.”
Yamato bèn gắng sức tăng tốc. Lúc này hai đứa đã vượt qua hòn đá đánh dấu đoạn giữa lòng hồ. Nhưng Hiroto vẫn là một tay chèo khá hơn nên chỉ trong phút chốc đã đuổi kịp bọn Jack. Đột nhiên, Jack cảm thấy be sườn nó đau nhói đến độ suýt chút nữa đã ngã luôn xuống nước.
“Đồ ăn gian!” Yamato hét lớn khi thấy Jack lãnh trọn một gậy của Kazuki vào lưng.
“Bậy nào, đây gọi là chiến thuật,” Kazuki đáp trong lúc Hiroto chèo thuyền lên ngang nhóm Jack. “Nên nhớ đây là một giờ học Bổng Thuật, và đừng có quên mày đã giao hẹn gì với tao!”
Nói đoạn hắn lại tiếp tục phóng thêm một bổng về phía Jack. Chưa hoàn toàn lấy lại được thăng bằng, Jack lãnh trọn ngay một đòn vào bụng, cơn đau của nó lại nhân lên gấp đôi. Kazuki vẫn chưa chịu buông tha, thừa dịp tung tiếp đòn kết liễu, định bụng sẽ đánh Jack ngã xuống dòng nước. May thay Jack vẫn kịp giơ bổng của mình lên đỡ được đòn tấn công. Jack ngay lập tức xoay bổng hướng vào đầu Kazuki vung tới, nhưng tên này dễ dàng hụp xuống né gọn rồi tiện thể quét luôn bổng ở tầm thấp. Đòn này buộc Jack phải nhảy ngay lên, chỉ vừa kịp không ăn trọn một gậy vào cẳng chân.
Hạ xuống không thật sự hoàn hảo, Jack cảm nhận rõ ràng chiếc thuyền ngả nghiêng chao đảo. Mái chèo bên phải của Yamato cắm quá sâu vào lòng nước nên đã ngay lập tức bị kéo văng khỏi tay cậu bé. Thuyền của hai đứa ngả hẳn về một bên, Jack liền vội vàng duỗi thẳng tay chân, vận dụng kinh nghiệm đi biển nhiều năm liền của mình để giữ thăng bằng.
Thuyền vẫn tiếp tục nghiêng, nước cũng bắt đầu tràn vào bên trong. Jack vội vàng nhảy sang phía bên kia, cố gắng giữ cho nó không bị lật úp. Nhưng mọi nỗ lực đều đã quá trễ.
Kazuki và Hiroto vượt lên phía trước khoái trá cười với nhau.
“Bơi mạnh giỏi nhé hai đứa!” Hiroto hét to trong lúc Jack và Yamato lóp ngóp trên mặt hồ lạnh thấu xương.
Đến lúc hai đứa trèo lên thuyền về lại vị trí của mình để mà xoay vòng chịu phạt thì đã có đến ba chiếc thuyền khác, tính cả Akiko và Takuan, lần lượt vượt qua mất.
Yamato bèn nắm vững tay lái chèo điên cuồng, Jack cúi người thật thấp cổ vũ bạn. Hai đứa đã kịp vượt qua được hai chiếc thuyền trước khi đến bờ bên kia. Lúc này Takuan và Akiko cũng đang chuẩn bị quay đầu về đích. Còn bọn Kazuki đã đổi vị trí xuất phát tự khi nào rồi. Jack đón lấy mái chèo từ tay Yamato, kiểm tra để chắc chắn rằng bạn mình đã yên vị thật vững vàng, rồi bắt đầu khởi hành.
Cứ mỗi sải nước, thuyền của Jack lại thu hẹp được một ít khoảng cách so với hai chiếc thuyền dẫn đầu. Tuy Takuan giữ thăng bằng khá tốt nhưng Akiko không phải là đối thủ của Jack trong việc chèo thuyền, nên chẳng mấy chốc mà nó đã vượt qua được họ. Jack tiếp tục tập trung sức lực hòng đuổi theo Kazuki. Cố gắng cân bằng lực chèo cho cả hai mái, hạn chế mọi lực cản từ dòng nước, cứ thế thuyền của Jack lướt đi trong gió, cho đến lúc gần bắt kịp bọn Kazuki và Hiroto.
Dĩ nhiên Kazuki không đời nào chịu để bọn chúng vượt qua. Hắn cố tình đập mái chèo và lộ rõ ý định muốn húc thuyền của Jack. Đồng thời Hiroto dùng bổng tấn công Yamato, nhưng cậu bé quá nhanh, quá khéo léo nên dễ dàng gạt phăng đòn tấn công, thừa cơ đảo đầu gậy đập mạnh vào tay buộc đối phương phải buông ngay vũ khí xuống. Tiếp theo cậu tung một đòn thúc cùi chỏ vào ngực khiến tên này phải văng ra khỏi đuôi thuyền ngã ngửa xuống hồ. Kazuki không còn cách nào khác ngoài chửi bới bỏ cuộc. Jack cùng Yamato đồng thanh reo mừng thắng lợi.
Chúng đã thắng!
Đột nhiên, chiếc thuyền khựng lại làm Yamato mất đà ngã bổ nhào vào Jack. Quá để tâm tới việc hạ gục đối thủ, bọn chúng đã vô tình va phải tảng đá giữa hồ, và giờ phải buộc lòng giương mắt nhìn Akiko chậm rãi chèo qua trước mặt.
Takuan giơ cao cây bổng trong tay nói. “Kì công của các cậu đã truyền cảm hứng cho tớ nghĩ ra bài thơ này...”
“Thương thay cho chú thỏ
lướt đi trên ngọn cỏ -
nhưng chẳng thắng được rùa.”