Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4509 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
trừng phạt
logo

Một mùi hôi thối xộc vào mũi Jack. Nó đã tỉnh lại, cổ nó vẫn cứng ngắc, phần da thịt ngay dưới tai phải sưng tấy lên. Đưa lưỡi liếm môi, nó bỗng thấy buồn nôn không thể tả. Dù nó đã cố sức mở to mắt nhưng mọi thứ xung quanh vẫn chỉ là một màu đen kịt. Nó đã bất tỉnh bao lâu rồi?

Chợt Jack nhận ra bọn bắt cóc vẫn chưa tháo cái bọc trùm đầu của nó ra. Bộ kimono hãy còn ẩm ướt, chứng tỏ chuyện vừa nãy xảy ra chưa lâu. Nó thử tìm cách tháo cái túi trên đầu ra nhưng tay đã bị trói chặt từ bao giờ. Nói đúng hơn, nó chẳng thể cử động bất cứ bộ phận nào cả. Bọn người kia đã trói chặt tay chân Jack rồi vứt nó nằm giữa một sàn gỗ.

“Theo tao bọn mình cứ giết phứt nó đi,” người đàn ông bên phải nó lên tiếng. “Như thế vận chuyển sẽ đỡ phiền phức hơn rất nhiều.”

“Cũng đúng...” gã có giọng nói cộc cằn đang đứng ngay sau Jack đáp. “Nhưng nộp sống thì có giá hơn.”

Jack cố tập trung suy nghĩ. Nó phải tìm ngay cách thoát thân. Bọn người này là ai? Nhất định chỉ có thể là ninja do tên Độc Nhãn Long phái đến rồi. Kể ra đây cũng là một tin tốt vì như thế đồng nghĩa với việc hắn vẫn chưa giải mã được cuốn hải đồ. Nhưng nếu muốn đương đầu với Độc Nhãn Long, Jack cần phải được tự do, và trong tay nó phải có cặp song kiếm - chứ không phải trong tư thế bị trói gô cổ như thế này.

“Bọn ngoại quốc này chẳng có đứa nào đáng sống cả,” tên thứ ba đứng bên trái Jack vặn lại.

Tấm sàn gỗ rít lên kèn kẹt báo hiệu đang có người lại gần. Một thanh sắt bén lạnh ấn vào ngay cổ Jack. Toàn thân bị trói, lại chẳng có ai đến giúp đỡ, nó chẳng còn đường nào thoát thân.

Hít hơi thở cuối cùng, Jack nhắm nghiền mắt cầu nguyện. Trong khoảnh khắc đó, kí ức cả cuộc đời dường như hiện về hết trong tâm trí, bố, mẹ, Jess bé bỏng, chuyến hành trình vòng quanh thế giới, quãng thời gian bôn ba tại Nhật, thầy Masamoto, trường Nhị Thiên Nhất Lưu, những người bạn, Akiko. Nó chợt nhận ra mình sẽ đánh mất tất cả trong lúc vẫn còn khao khát được sống biết bao.

“Dừng tay!” tên có giọng nói cộc cằn la lớn.

Lưỡi dao dừng lại ngay trên da cổ Jack.

“Lãnh chúa Kamakura đã ra lệnh bất kì tên ngoại quốc nào cũng phải bị trừng phạt cơ mà,” tên cầm dao lí lẽ.

“Đúng, nhưng đây chưa phải là địa bàn của ngài ấy. Kyoto là địa bàn của tay lãnh chúa đớn hèn phản quốc Takatomi. Hơn nữa, thằng nhóc này không phải chỉ là một tên ngoại quốc thông thường. Nó ra vẻ như thể là một võ sĩ vậy. Đây đúng là một trò báng bổ, nếu mang nó đến Edo nộp cho Lãnh chúa Kamakura đảm bảo sẽ chúng ta sẽ được thưởng gấp mười lần bình thường. Có khi từ nay ba đứa sẽ không phải chịu kiếp làm quân sĩ tốt ashigaru rẻ mạt nữa mà được phong làm samurai cũng nên!”

Jack ngay lập tức nhận ra tình hình. Những tên bắt cóc này không phải ninja. Chúng chỉ là một đám lính quèn đang thèm khát cơ hội thăng tiến. Mục tiêu của chúng chính là phần thưởng mà Kazuki đã nhắc đến hôm khai trương Ưng Điểu Đường. Chừng nào còn chưa rời khỏi đất Kyoto này, nó vẫn còn hi vọng trốn thoát được.

“Ờ, mày nói cũng phải,” tên đứng bên phải Jack ra vẻ đồng tình. “Không nên giết nó vội. Giờ chưa phải lúc.”

“Được rồi, nhưng lãnh chúa cũng cho phép chúng ta được hành hạ bọn ngoại quốc tùy thích mà.”

Nói đoạn tên cầm dao bẻ gập người Jack dậy khiến nó rên rỉ trong đau đớn.

“Tỉnh rồi à. Tốt đấy. Tao sẽ cho mày được lựa chọn,” gã đàn ông hoan hỉ nói.

Hắn giật mạnh túi trùm đầu ra khiến Jack lóa mắt vì đã lâu không được nhìn thấy ánh sáng. Khi mắt đã quen dần, nó nhận thấy mình đang ở trong một căn phòng trống trải với chỉ độc một cái cửa sổ. Xung quanh toàn là bụi bẩn và rơm rạ, trần nhà thủng một lỗ lớn. Bốn bức tường xung quanh dường như được dựng lên từ gỗ, cánh cửa duy nhất đang ở ngay trước mặt nó.

Một tên ngồi xổm trước mặt Jack miệng cười gian xảo, tay huơ huơ con dao bén ngay mắt nó. Hắn sở hữu một bộ mặt bẹt xấu xí cùng làn da sần sùi đầy sẹo. Hai mắt hắn thâm tím, còn cái mũi gãy thì nằm bẹp xuống như một quả nấm vừa bị dẫm lên, vết máu khô vẫn còn vương đầy mặt. Rõ ràng trong nỗ lực tẩu thoát của mình, Jack đã thi triển được một đòn thế vô cùng hoàn hảo, bởi lẽ lúc này miệng hắn chẳng còn cái răng cửa nào cả.

Rất vui vì được cải tạo thêm cho cái bộ mặt biến dạng của mi, Jack thầm nghĩ, tự cho phép mình mỉm cười thỏa mãn trước thành quả vừa đạt được.

“Tao không nghĩ lát nữa mày còn cười được đâu, thằng ngoại quốc ạ,” tên mũi bẹp gầm lên. “Tuy bọn tao chưa giết được mày, nhưng vẫn sẽ dạy cho mày một bài học. Chọn đi, mày muốn bị thui da, xẻo mũi, cắt giò, hay xẻo chim?”

“Làm sao mày thui da nó được,” gã đứng bên phải Jack lên tiếng. Tên này có ngoại hình khá vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn nhưng đầu thì trọc hếu.

“Sao lại không?”

“Ở đây làm quái gì có sắt nung hay lửa mà thui hả thằng ngu.”

“Vậy thì cắt què giò nó cũng được.” Tên mũi bẹp đưa dao xuống chân Jack.

“Ông nên cẩn thận thì hơn,” Jack cố để giọng mình không run rẩy. “Tôi là con trai đỡ đầu của ngài Masamoto đó.”

“Thì sao? Masamoto là thằng nào?”

“Ông ấy là tay kiếm số một Nhật Bản, nhất định sẽ xả thịt tên nào dám hại tôi ra làm tám chín mảnh.”

“Tao biết người này,” tên thủ lĩnh có giọng cộc lốc lên tiếng. Hắn vẫn đứng phía sau nên Jack không nhìn thấy được. “Ông ta là kiếm sĩ có kĩ năng sử dụng song kiếm đúng không?”

Jack gật đầu lia lịa. Trước đây tiếng tăm của thầy Masamoto đã từng cứu nó một lần, hi vọng lần này cũng gặp được may mắn như thế.

“Mày chỉ nói xạo thôi. Làm gì có chuyện võ sĩ nổi tiếng như ông ấy lại có thể làm nhục tổ tiên mình bằng cách nhận nuôi một thàng ngoại quốc như mày được, xẻo lỗ mũi nó cho tao,” hắn ra lệnh cho tên cầm dao. “Đổi mũi lấy mũi. Hình phạt như vậy là quá công bằng rồi.”

Tên mũi bẹp hăm hở giơ thanh đoản kiếm tantō của mình lên. Jack cố xoay mặt sang hướng khác, nhưng nó bị túm tóc từ phía sau nên đành chịu chết.

“Yên nào. Sẽ không lâu đâu.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »