Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4511 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
lời hiệu triệu
logo

Bất ngờ có tiếng gõ cửa. Lưỡi kiếm đi sượt qua ngay sát sống mũi Jack.

“Bắt nó câm cái miệng cho tao,” tên thủ lĩnh vừa nói vừa giao cho gã mũi bẹp một miếng giẻ hôi hám. “Còn mày, ra xem đứa nào ở đó.”

Tên lính đầu hói bèn đứng dậy bước về phía cửa.

Jack thấy buồn nôn kinh khủng khi bị nhét miếng giẻ bẩn thỉu hôi hám vào mồm. Xong xuôi tên mũi bẹp cúi sát mặt vào Jack đến độ vừa nói vừa phun phèo phèo nước miếng vào mặt nó, “Mày mà gây ra bất cứ âm thanh gì là tao cắt cổ đó.”

Jack trừng mắt hoảng loạn. Vị khách bất ngờ này chính là cơ may trốn thoát duy nhất của nó, nhưng biết làm gì đây khi tay chân bị trói còn miệng nhét kín giẻ như thế này. Jack chỉ mong sao người kia nhìn vào trong và thấy nó mà thôi.

“Chỉ là một thằng ăn xin mù lòa ấy mà,” tên đầu hói vịn cửa nói vọng vào trong.

Mọi hi vọng của Jack ngay lập tức tắt ngấm.

“Bảo nó đi chỗ khác kiếm ăn. Ở đây không có bố thí đâu,” tên thủ lĩnh ra lệnh.

“Biến đi thằng điên!” tên đầu hói hét lớn rồi đóng sầm cửa ngay trước mặt người ăn xin.

Tên mũi bẹp cầm dao lại quay về phía Jack nhoẻn hàm răng sún cười nhăn nhở, háo hức muốn được hành hạ nó ngay.

“Cứ để miếng giẻ đó,” tên thủ lĩnh lên tiếng. “Nó mà la lên thì cả làng đổ đến đây mất.”

Bỗng nhiên cánh cửa vỡ tung ra, một mảnh vỡ văng ra đập thẳng vào gã đầu hói khiến tên này ngã quỵ xuống đất. Tên mũi bẹp bật ngay dậy, trước mặt hắn là một người đàn ông to lớn với bộ râu rậm rạp.

Thầy Kano.

Nếu không vì miếng giẻ bịt miệng thì Jack đã rú lên mừng rỡ rồi.

Tên mũi bẹp dùng dao tấn công vị võ sư Bổng Thuật. Hiển nhiên ông dễ dàng nhận ra bước đi của tên này trên sàn gỗ và nhanh như cắt phóng cây bổng trên tay về hướng mặt hắn đập thẳng tới. Đòn này trúng ngay quai hàm khiến tên mũi bẹp đổ gục xuống như một bị bông.

Trong lúc đó, tên đầu hói đã kịp đứng dậy chạy đi lấy thanh katana của mình. Hắn lao tới đâm kiếm về phía thầy Kano, định dùng một nhát chém vào cổ kết liễu đối phương. Tất nhiên vị thầy cảm nhận được đòn tấn công của hắn và dễ dàng hụp đầu né tránh. Tiếp ngay sau đó là một chiêu xoay bổng đập thẳng vào gáy khiến gã hói choáng váng đến rơi cả kiếm ra. Không ngừng tại đó, thầy Kano tiếp tục dùng đầu gậy thúc vào dạ dày tên này khiến hắn khuỵu cả gối xuống thở hồng hộc. Sau đòn thứ ba đập vào lưng thì tên này bất tỉnh hẳn.

Jack tự hỏi không biết nãy giờ tên thủ lĩnh đang làm gì, ở đâu. Bất chợt nó nghe tiếng lách cách phía bên trái, liếc sang, nó thấy ngay bao kiếm gã đàn ông vừa vứt xuống đất. Thầy Kano cũng ngay lập tức quay về phía vừa phát ra tiếng động.

Nhưng tên thủ lĩnh đã lẻn sang phía bên phải Jack, nhẹ nhàng di chuyển về phía vị võ sư mù lòa. Đây là lần đầu tiên Jack nhìn thấy bộ mặt của nhân vật này. Cặp mắt đỏ cùng bộ ria mép được tạo thành bởi râu và túm lông mũi mọc ra hai bên của tên này khiến hắn trông rất quỷ quyệt - đúng như cá tính của hắn vậy. Cởi dép cầm bằng một tay, tay còn lại thủ sẵn thanh trường kiếm có vẻ cũ kĩ, hắn nhẹ nhàng di chuyển cố gắng không để sàn gỗ kêu lên. Di chuyển thêm một đoạn, hắn ném một chiếc dép vào đúng chỗ vỏ kiếm ban nãy, rồi lại tiếp tục tiếp cận.

Thầy Kano hướng bổng về phía tiếng động phát ra, không hề hay biết mối hiểm họa đang đến gần.

Tên lính vứt nốt chiếc dép còn lại để đánh lạc hướng rồi vung thanh kiếm trên tay nhắm vào lưng thầy Kano. Vị bổng sư đã cúi người né tránh tự khi nào, ông nhanh chóng thúc cây bổng ngược ra phía sau trúng thẳng vào bụng tên đánh lén khiến hắn gập người trong đau đớn. Tiếp đó, thầy bồi thêm một gậy cực mạnh khiến tên này bay xuyên qua phía bên kia phòng rồi rớt phịch xuống sàn nằm một đống bất động.

Mải mê theo dõi cuộc chiến gay cấn, Jack không hề hay biết tên mũi bẹp đã tỉnh lại từ lâu và đang bò lại gần chỗ nó bị trói. Mồm hắn há hốc, để lộ hàm răng gãy nham nhở.

“Chết đi, thằng ngoại quốc!” gã gầm lên.

Jack cố vẫy vùng, nhưng tên mũi bẹp đã quỳ gối giơ cao kiếm chuẩn bị đâm thẳng xuống ngực nó.

Bất thình lình, một cây bổng lao tới như ngọn kích đập trúng ngay đầu gã đàn ông. Mắt hắn trợn tròn trắng dã rồi đổ gục xuống sàn gỗ bên dưới. Jack còn nghe thấy tiếng một vài cái răng khác của hắn rơi ra ngoài.

Yamato xộc thẳng vào phòng.

“Cậu có sao không?” cậu bé nhanh chóng lột miếng giẻ bịt miệng ra gấp gáp hỏi.

“Giờ thì không sao rồi,” Jack ho sặc sụa. “May mà có cây bổng của thầy Kano.”

“Bổng của tớ đấy chứ!”

“Là cậu ném hả?” Jack không khỏi ấn tượng trước đòn thế đầy uy lực của bạn.

“Tớ mới được học hôm nay thôi,” Yamato mỉm cười tự hào trong lúc cởi trói cho Jack.

“Nhưng đòn này chỉ được dùng khi không còn lựa chọn nào khác thôi đấy, vì nó cũng đồng nghĩa với việc mất đi vũ khí của mình,” thầy Kano vừa gom ba tên bắt cóc lại vừa lên tiếng nhắc nhở. “Yamato, trò lấy dây trói ba tên này lại đi. Thầy Masamoto sẽ định đoạt số phận của chúng.”

“Lần này phải nói là thầy rất may mắn đấy,” Jack vừa xoa cổ tay vừa nói. “Em cứ nghĩ tên thủ lĩnh đó đã lừa được thầy rồi chứ.”

“Không phải nhờ may mắn đâu Jack ạ,” thầy Kano đáp. “Thằng cha này chắc phải đến hàng tháng trời rồi chưa tắm ấy chứ. Chỉ có ta đã lừa hắn thôi.”

“Thế làm sao hai người lại tìm được em?”

“Yori đã hớt hải chạy về Vĩnh Quan Đường kể lại mọi chuyện,” Yamato giải thích trong lúc lấy dây trói tay ba gã đàn ông lại. “Sau đó, bọn tớ chỉ việc lần theo vết nước từ bộ kimono của cậu. Đến gần đây mới gặp khó khăn vì nó đã khô mất không còn dấu nữa. May là thầy Kano đánh hơi được cậu đang ở ngay đây.”

“Này, tớ mới tắm hôm qua đấy nhé,” Jack phản ứng ngay.

“Người nước ngoài có mùi hương khác dân bản địa Jack ạ,” thầy Kano lí giải, nói đoạn ông khịt khịt mũi rồi bật cười sảng khoái.

Xong xuôi thầy Kano hộ tống Jack, Yamato cùng ba tên tù binh về trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Ngay khi họ vừa về đến nơi, thầy Masamoto lập tức cho gọi Jack đến Phượng Hoàng Đường.

“Bất chấp nỗ lực của ta và Lãnh chúa Takatomi, phong trào bài ngoại và Thiên Chúa giáo của Lãnh chúa Kamakura vẫn ngày một lan rộng,” vẫn ngồi khoanh chân trên bục như thường lệ, thầy Masamoto cất giọng trầm ngâm nói.

Một cô hầu gái mang theo ấm trà bước vào trong rót cho mỗi người một tách rồi lui trở ra. Thầy Masamoto cứ cầm lên rồi lại đặt tách trà xuống, vẻ như đang chìm trong luồng suy nghĩ của mình.

“Bọn ta biết rõ Lãnh chúa Kamakura đã treo thưởng cho những ai làm cái việc mà ông ta bảo là thực thi công lí đó. Lãnh chúa Takatomi cũng là một trong số những người vừa cải sang Thiên Chúa giáo nên dĩ nhiên chẳng mấy hài lòng về việc này. Nhưng cá nhân ta lại cứ đinh ninh con không thể gặp bất kì nguy hiểm nào. Vì đó cũng chỉ là một luật lệ địa phương, chẳng thể ảnh hưởng đến khu vực cai trị của các lãnh chúa khác được. Có điều, ta đã không tính đến bọn ronin.”

“Ronin?” Jack thắc mắc.

“Họ là những võ sĩ vô chủ,” thầy Masamoto nhấp một ngụm nước trà rồi nói tiếp, có vẻ hơi khó chịu vì tách trà không còn nóng nữa. “Từ sau ngày thắng lợi, Nakasendo chính thức kết thúc mười năm dài nội chiến, rất nhiều binh sĩ đã rơi vào cảnh không còn chủ nhân nữa. Những người này đi khắp nơi tìm chủ để thờ, phục vụ, chiến đấu, và chết vì họ. Ronin không quan tâm đến lí do, miễn là cái bụng được no, và có được một danh phận đàng hoàng.”

Nói đoạn ông đặt tách trà trên tay xuống rồi quan sát Jack. Vị võ sư để lộ một tiếng thở dài, tay đặt trên cằm trầm ngâm như thể đang thấy khó xử vì một việc gì đó.

“Đã có một cuộc hiệu triệu,” cuối cùng ông cũng quyết đinh nói ra. “Suốt thời gian qua Lãnh chúa Kamakura công khai chiêu binh mãi mã, thu phục các ronin và các lính quèn ashigaru, cũng như bất kì lãnh chúa nào chịu đứng về phía ông ta. Ý đồ của người này đã quá rõ ràng. Đây quả là một diễn biến phức tạp.”

“Ý cha là con nên rời khỏi đây?” Jack buột miệng hỏi, nửa mừng nửa lo lắng, hồi hộp chờ đợi câu trả lời từ cha đỡ đầu.

Trở về Anh Quốc là ước mơ, là hi vọng của Jack. Nếu chỉ đi có một mình, nó khó mà tiếp cận được hải cảng Nagasaki vốn nằm tận miền nam Nhật Bản. Nhưng nếu có thầy Masamoto che chở, bảo bọc thì lại khác. Có điều thật ra Jack cũng bị giằng xé rất nhiều trong vấn đề này. Nó vẫn thật sự chưa sẵn sàng. Tuyệt kĩ Nhị Thiên mới chỉ đang ở giai đoạn bắt đầu, Độc Nhãn Long vẫn luôn là một mối hiểm họa. Quan trọng hơn cả, cuốn hải đồ của cha giờ đang ở đâu nó cũng còn chưa biết, bất chấp sự thật rằng hi vọng tìm lại được món đồ này ngày một nhỏ nhoi hơn, và nguồn tin của thầy Masamoto vẫn chưa đem về bất cứ tín hiệu khả quan nào.

“KHÔNG ĐƯỢC!” vị võ sư giận dữ nói. “Không đời nào ta để cho người đàn ông đó đuổi con đi. Con là con trai đỡ đầu của ta. Gia đình của ta. Một võ sĩ!”

Jack không khỏi bất ngờ trước câu trả lời đầy tình cảm này của ông. Đây cũng là một trong những lí do mà nó ngày càng cảm thấy khó rời bỏ nơi này. Ở đây nó có một gia đình sẵn lòng che chở, một người cha, và cả một người anh em nữa. Nó cũng có được những người bạn tốt như Yori và Saburo. Còn cả Akiko, người đã trở nên quan trọng đến mức Jack không thể tưởng tượng nổi mình sẽ sống thế nào nếu không còn được ở bên cô bé. Nước Nhật đã thấm vào trong da, bám vào trong tim Jack, mỗi ngày trôi qua, nó lại càng thấy gắn bó máu thịt với mảnh đất xa xôi này hơn.

“Hơn nữa,” cha đỡ đầu của nó tiếp tục, “Ta ngờ rằng động cơ đằng sau vụ việc này không đơn giản chỉ là thù hằn giữa Lãnh chúa Kamakura và người nước ngoài đâu.”

Đến lúc này thì Jack thật sự thấy tò mò. Nó đã từng được gặp người đàn ông này, cũng như cảm nhận thấy sự ác độc, háo thắng và bệnh hoạn của ông ta. Chính mắt Jack đã trông thấy Lãnh chúa Kamakura hạ lệnh chém bay đầu một ông lão buôn trà chỉ vì ông này già cả lãng tai nên không nghe thấy hiệu lệnh quỳ xuống. Liệu còn động cơ nào kinh khủng hơn việc truy đuổi và tàn sát tất cả người nước ngoài nữa cơ chứ?

“Về vấn đề này, chiều nay ta sẽ tuyên bố công khai trước toàn trường. Còn giờ phải chuẩn bị hình phạt cho ba tên sĩ tốt đã bắt cóc con đã.”

Nói đoạn ông cầm kiếm đứng dậy.

“Cha định giết họ sao?” Jack hỏi, mặc dầu nó không chắc mình có nên nghe câu trả lời hay không.

“Lúc đầu ta cũng định như thế. Nhưng thầy Yamada đã khuyên rằng nên để chúng lại làm gương thì hơn. Những tên này sẽ là nhân chứng rõ nhất rằng Kyoto sẽ không chấp nhận bất kì hành vi phân biệt chủng tộc nào.”

“Vậy ý của cha là?”

“Bọn chúng sẽ không bao giờ còn đếm được trên tám nữa - cho dù có dùng hết cả ngón tay lẫn ngón chân!”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »