
“Một CUỘC CHIẾN đang lơ lửng ngay trên đầu chúng ta,” thầy Masamoto khẳng định.
Lời tuyên bố này ngay lập tức dấy lên một làn sóng sửng sốt xuyên suốt hàng dài võ sinh đang quỳ trước mặt ông trong Điệp Trùng Đường, khu vực nhà ăn được đặt tên dựa theo các bức họa hình bướm trang trí khắp các bức tường. Một số thật sự thấy choáng váng; số còn lại lại cảm thấy đây chính là cơ hội tìm đến vinh quang và danh tiếng cho bản thân. Riêng Jack, người đã từng chứng kiến những trận chiến với tàu Bồ Đào Nha trên biển, thì không khỏi nghĩ đến những chuỗi ngày dài sợ hãi, đau thương, và chết chóc.
Thầy Masamoto giơ tay ra hiệu giữ yên lặng. Lúc này ông đang vận lễ phục màu lửa đỏ thêu bốn chiếc gia huy phượng hoàng lấp lánh dưới ánh đèn như một bộ áo giáp. Mặt ông vừa trầm ngâm vừa đáng sợ, vết sẹo trên mặt đỏ rực cả lên.
“Ắt hẳn các trò đã nghe qua chiến dịch bài trừ người nước ngoài và người theo đạo Cơ Đốc với lí do họ là mối hiểm họa cho an ninh quốc gia.”
Jack cảm nhận rất rõ các ánh mắt đang đổ dồn về phía nó. Hầu hết đều tỏ vẻ đồng cảm, nhưng cũng không thiếu những cặp mắt thù địch.
“Nhưng lãnh chúa của chúng ta, ngài Takatomi lại tin rằng việc chúng ta cần làm là thống nhất đất nước, hoan nghênh tất cả những vị khách tìm đến đây. Ngài khẳng định tôn giáo không gây ảnh hưởng đến lòng trung thành của một võ sĩ trước Nhật Hoàng. Nên nhớ, bản thân ngài cũng là một người đã cải sang Thiên Chúa giáo. Do vậy, Lãnh chúa Takatomi đã chọn giải pháp hòa hoãn, tin rằng người bạn từng chiến đấu chung một chiến tuyến rồi sẽ nhận ra rằng chiến dịch do ông ta phát động chỉ làm chia rẽ sâu sắc thêm đất nước này mà thôi. Nếu các lãnh chúa chia phe đối mặt xoay quanh vấn đề này, cả đất nước Nhật Bản sẽ bị cuốn vào vòng nội chiến.”
Những tiếng xì xầm bán tán xôn xao lại nổi lên, Jack liếc nhìn về phía Kazuki. Kẻ thù không đội trời chung của nó đang nở một nụ cười đầy ẩn ý, rõ ràng hắn hài lòng lắm khi nghe tin một trận chiến có thể xảy ra. Từ trước đến giờ, việc làm của hắn chỉ mới dừng lại ở mức khiêu khích, bắt nạt, nhưng giờ thì cơ hội để thực hiện mục tiêu chính - “Giết hết bọn ngoại quốc” - đã sắp thành sự thật. Jack không khỏi rùng mình khi nhớ lại buổi thề nguyền hôm đó của băng Bọ Cạp.
“Nhưng đừng để những lời dối trá của Lãnh chúa Kamakura che mắt,” thầy Masamoto tiếp tục sau khi dộng một nắm đấm cực mạnh xuống bàn. “Căn cứ vào lời hiệu triệu của ông ta cũng quá đủ để thấy rằng chuyện này không đơn giản chỉ vì muốn tiễu trừ hiểm họa cho tổ quốc. Mà động cơ chính cho việc chiêu binh mãi mã kia không gì khác hơn âm mưu lật đổ toàn bộ chính quyền, tiến đến bá chủ Nhật Bản,”
Nhiều người bắt đầu thở dốc, không tin nổi những gì tai mình đang nghe thấy nữa.
Có lẽ thầy Masamoto đã có một buổi họp hội đồng nhà trường riêng, nên những vị võ sư còn lại cũng không có biểu hiện gì khác lạ. vẫn như thường lệ, họ ngồi trên bục gỗ hai bên thầy Masamoto, ánh mắt lộ rõ quyết tâm sắt đá của những chiến binh sắp ra trận.
“Vì vậy, nếu thật sự không thể vãn hồi được nữa, chúng ta sẽ phải chuẩn bị cho một cuộc chiến. Khi đó sẽ là lúc ta cần đến các trò, những chiến binh trẻ tuổi. Ta tin tưởng vào lòng trung thành của học sinh trường Nhị Thiên Nhất Lưu.” Nói đến đây ông dừng lại nhìn thẳng vào hàng võ sinh đang quỳ bên dưới. “Trong thời gian chờ đợi hiệu lệnh của Lãnh chúa Takatomi, chúng ta sẽ tiến hành tăng cường luyện tập hết mức có thể.”
Nói đoạn ông tuốt thanh trường kiếm katana của mình ra khỏi vỏ rồi giương cao lưỡi kiếm chói lóa hô to, “Khổ luyện hôm nay, vì cuộc sống mai sau!”
Toàn trường đồng thanh hô vang hưởng ứng.
“MASAMOTO! MASAMOTO! MASAMOTO!”
Giờ ăn tối đó thật sôi động. Nhiều nhóm võ sinh tụ tập bàn tán về cuộc chiến rất có thể sẽ diễn ra, số khác chỉ lẳng lặng đi lấy thức ăn, có vẻ vẫn cần thêm thời gian để chấp nhận sự thật.
Jack ngồi giữa Akiko và Yamato, cách chỗ bục nơi thầy Masamoto và các võ sư dưới quyền dùng bữa ba dãy bàn. Sau vài năm luyện tập nữa, chúng sẽ được quyền ngồi ngay trước mặt các võ sư. Nhưng đấy là trong trường hợp chúng còn cơ hội được học tại ngôi trường này. Hoặc giả là, còn sống để mà làm việc đó.
“Các cậu có nghĩ rằng tất cả chúng ta sẽ phải ra trận không?” Yori thì thầm, cậu đang ngồi đối diện Akiko và Kiku và liên tục cắn môi vẻ hồi hộp.
“Có thể lắm,” Yamato nói. “Chúng ta sinh ra là để phục vụ cho việc đó mà.”
“Nhưng trường chúng ta còn nhiều võ sinh chưa đến tuổi trưởng thành nữa,” Kiku đề cập.
“Tớ không nghĩ là học viên mới vào trường sẽ ra trận,” Akiko đáp. “Nhưng những người đang ở bàn đầu chắc chắn phải tham gia.”
“Thế còn bọn mình thì sao?” Saburo hỏi, nó là đứa duy nhất vẫn ăn uống no say, liên tục nhồm nhoàm món cơm cá hấp trong miệng.
“Có khi họ sẽ cho chúng ta quyền lựa chọn chăng,” Yori khấp khởi hi vọng.
“Trong chiến tranh, không ai có quyền lựa chọn cả,” Jack khẳng định, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào hạt cơm dính trên chiếc đũa của mình. “Chính nó sẽ chọn chúng ta.”
Để minh chứng cho điều mình vừa nói nó nghiền nát hạt cơm bằng cách kẹp nó giữa hai đầu đũa. Trước giờ Jack đã mắc kẹt giữa hai cuộc chiến, và nó chưa bao giờ được phép chọn lựa. Nó sinh ra trong thời điểm Bồ Đào Nha và Anh Quốc xung đột liên miên. Người Bồ duy nhất mà Jack từng gặp trong cuộc đời là Cha Lucius, thế nhưng đối với công dân quốc gia này mà nói, nó chính là kẻ thù không đội trời chung. Và giờ nó lại mắc kẹt giữa một cuộc chiến khác, lần này chính màu da và tôn giáo của nó được người ta đưa ra làm bình phong che giấu ý đồ thôn tính quyền lực. Jack biết rất rõ, với tư cách là một võ sinh của trường Nhị Thiên Nhất Lưu, nó buộc phải ra trận chiến đấu. Không chỉ vì tương lai của bản thân, mà còn vì cả nước Nhật - mảnh đất nó chỉ vừa đặt chân đến hai năm.
“Cậu đã đúng,” Kiku nói “câu nói mà Lãnh chúa Takatomi đề cập đến hôm khai trương Ưng Điểu Đường chính là cuộc chiến sắp xảy ra này. Hẳn ông ấy đã biết trước kế hoạch của Lãnh chúa Kamakura từ lâu rồi.”
“Thế còn Thiên Hoàng thì sao? Chẳng phải Nhật Bản thuộc quyền quản lý của Hoàng gia sao?” Jack cất tiếng hỏi, cảm thấy không muốn ăn nên nó quyết định đặt hẳn đũa xuống. “Tớ cứ tưởng Lãnh chúa Kamakura vốn là một thuộc hạ thì phải luôn phục vụ cho chủ của mình chứ sao lại tìm cách lật đổ như thế?”
“Người ông ta muốn lật đổ không phải là Thiên Hoàng,” Akiko giải thích. “Hoàng tộc chỉ là biểu tượng của Nhật Bản mà thôi. Quyền hành thật sự nằm ở trong tay Hội Đồng Chấp Chính.”
“Thế cái hội đồng đó gồm những ai?”
“Họ là tập hợp năm vị lãnh chúa hùng mạnh nhất Nhật Bản. Lãnh chúa Takatomi của Kyoto, Lãnh chúa Yukimura của Osaka, Lãnh chúa Kamakura của Edo ...”
“Ơ, nếu đã nắm quyền trong tay rồi,” Jack cắt ngang lời cô bé, “thì ông ta còn muốn giành cái gì nữa?”
“Hội Đồng Chấp Chính chỉ điều hành Nhật Bản thay cho người chuẩn bị kế vị, Hasegawa Satoshi mà thôi.”
“Cậu nói “chuẩn bị kế vị” nghĩa là sao?”
“Ngài Satoshi vẫn chưa đủ lớn để điều hành đất nước. Cha của ngài, người nắm giữ quyền lực tối cao sau khi giành thắng lợi ở trận Nakasendo, đã qua đời chỉ một năm sau cuộc chiến. Lúc đó ngài Satoshi mới lên sáu. Lãnh chúa của chúng ta, ngài Takatomi không muốn Nhật Bản lại rơi vào một cuộc thanh trừng đẫm máu nữa nên đã dựng nên Hội Đồng Chấp Chính. Họ chỉ thay mặt điều hành đất nước cho đến khi ngài Satoshi trưởng thành. Tức là sang năm, ngài Satoshi sẽ chính thức tiếp quản Nhật Bản từ trong tay Hội Đồng Chấp Chính.”
“Và đó chính là lí do vì sao Lãnh chúa Kamakura vội vàng chiêu binh mãi mã,” Yamato tiếp nối câu chuyện. “Ông ta muốn nhân cơ hội này kiểm soát đất nước trước khi ngài Satoshi có cơ hội cầm quyền.”
“Thế, một khi chiến tranh thật sự nổ ra,” Jack vừa liếc về phía bàn của Kazuki vừa hạ thấp giọng “tất cả mọi người ở đây đều sẽ đứng về phía Lãnh chúa Takatomi và ngài Satoshi chứ?”
“Tất nhiên rồi!” Akiko đáp ngay, không khỏi ngạc nhiên trước câu hỏi kì quặc của Jack.
“Kể cả Kazuki sao?”
“Đúng vậy. Mọi người trong trường Nhị Thiên Nhất Lưu đều là bầy tôi đã có chủ. Chúng ta thuộc quyền quản lí của thầy Masamoto.”
“Thế cậu đã quên chuyện tớ kể về Băng Bọ Cạp rồi à?”
Akiko thở dài. “Thế cậu vẫn còn nhớ lần nghi oan Kazuki trong cuộc thử thách Tam Tố Luân Hồi chứ?”
Jack miễn cưỡng gật đầu.
“Có thể Kazuki ghét cậu, nhưng không phải lúc nào cậu ta cũng xấu xa như cậu nghĩ. Kazuki là một võ sĩ chân chính, một võ sinh của trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Cậu ấy có nghĩa vụ và trách nhiệm phải phục vụ thầy Masamoto, đây là vấn đề danh dự. Hơn nữa, gia tộc của cậu ấy chính là một trong những người đã ủng hộ Lãnh chúa Takatomi trong trận Nakasendo mười năm trước.”
Jack vẫn chưa hết nghi ngờ. Nhìn thẳng vào mắt kẻ thù không đội trời chung, nó biết mình không bao giờ có thể tin thằng nhóc này. Dẫu cho Akiko có nhắc đến lời thề không thể vi phạm của một võ sĩ thì sự thật về việc nó đã nghe ở Vũ Đức Điện đêm đó vẫn không bao giờ thay đổi. Kazuki, cũng như cha mình, đã quy phục dưới trướng Lãnh chúa Kamakura từ lâu.
Giờ ăn kết thúc, từng dòng võ sinh lũ lượt rời Điệp Trùng Đường để di chuyển về phòng ngủ tại Sư Tử Đường. Bấy giờ đã là cuối hạ, trời cũng bắt đầu trở lạnh nên không nhiều học viên la cà bên ngoài. Jack nhận thấy một vài học viên nhìn chằm chằm về phía nó. Dường như họ cũng to nhỏ gì đó khi nó đi qua. Jack thầm nghĩ có thể họ đang đổ tội cho mình vì dẫu sao nó cũng là “thằng ngoại quốc” duy nhất theo học trong trường.
“Jack ơi!” Takuan bước đến cất tiếng gọi. “Tớ nghĩ chúng ta nên tăng cường các buổi học cưỡi ngựa của cậu thì hơn. Nếu thật sự chiến tranh xảy ra, tớ nghĩ cậu sẽ rất cần đến nó đấy.”
“Cảm ơn cậu,” Jack cố nở một nụ cười trả lễ.
Dù rất biết ơn đề nghị giúp đỡ này, nhưng nó ngán mấy bài tập cưỡi ngựa đến tận cổ rồi. Gần đây Jack đang học phi nước kiệu, và nó thật sự chẳng thể nào bắt nhịp nổi với con ngựa của mình. Đến cuối mỗi buổi là y như rằng xương cốt nó rã rời đến độ bước đi cũng khó khăn.
“À mà,” Takuan ra vẻ tình cờ, “nãy giờ cậu có thấy Akiko không?”
“Cậu ấy đi tập Nhẫn thuật rồi,” Jack nói nửa đùa nửa thật. Lúc nào Takuan cũng hỏi nó về Akiko làm nó thật sự thấy bực mình, dù vẫn cố gắng kìm nén để không để lộ cảm xúc.
“Thật không?” Takuan há hốc miệng hỏi.
“Không, làm gì có,” Jack cười to “cậu ấy chỉ đi gặp một nhà sư thôi.”
“Thì ra là vậy!” Takuan nhíu mày cau có như đang gặp phải vấn đề gì khó hiểu lắm. “Nhưng mà lạ quá. Tại sao cô ấy không đến đó vào ban ngày nhỉ?”
Jack nhún vai. Nghĩ kĩ lại thì quãng thời gian Akiko chọn để viếng chùa cũng kì cục thật.
“Thôi thì dù sao cũng vui khi biết Akiko là một cô gái sùng đạo Phật đến thế,” Takuan hào hứng quay về hướng Sư Tử Đường nói. “Hẹn mai gặp lại cậu nhé.”
Sân trường lúc này chỉ còn lác đác một vài người. Dựa trên kinh nghiệm đau thương những năm qua, Jack biết nó không nên ở lại đây một mình. Hôm nay nó gặp đủ rắc rối rồi.
Trên đường quay về phòng, Jack chợt thấy một người đang ngồi trên bậc thang Vũ Đức Điện. Bước lại gần hơn thi bóng người đó chính là Yori.
“Cậu không sao chứ?” Jack hỏi ngay.
Yori gật đầu, nhưng vẫn cố ý tránh ánh nhìn của nó.
“Thật không đấy?” Jack kiên trì “Lúc nãy trong giờ ăn tớ thẳng thấy cậu mở miệng nói gì cả.”
Lần này, Yori chỉ nhún vai rồi tập trung vào mô hình origami đang xếp dở trên tay.
“Thằng cận vệ quèn của mày đấy hả Jack,” một giọng nói vang lên từ phía bên kia sân.
Jack quay lại, thấy Kazuki cùng bọn Nobu và Hiroto đang trên đường quay về Sư Tử Đường.
“Nghe nói nó thấy động là lủi nhanh như chuột ấy!” Nobu cười nắc nẻ, cố tình diễn tả hành động hoảng loạn chạy trốn. “Ối làng nước ơi! Thằng cha binh sĩ đang đuổi đánh tui này!”
“Tao thấy bọn mình nên cảm ơn vì nó đã bỏ thằng ngoại quốc ở lại mới đúng chứ,” Hiroto rít lên. “Không thì nó đã chết mất xác rồi còn gì!”
“Tụi mày biến ngay!” Jack nóng máu khi thấy Yori ôm đầu xấu hổ.
“Chính mày mới là thằng nên biến đi thì có,” Kazuki dừng lại ngay đại sảnh Sư Tử Đường nói lớn. “Nếu còn lởn vởn ở đây, mày sẽ bị thiêu sống đó.”
“Hoặc là nướng tập thể chung với bọn đồng loại của mình,” Hiroto đế thêm vào. “Có ai muốn thử món thịt ngoại quốc nướng không?”
Nói đoạn ba đứa vừa cười vừa khuất dần vào sảnh đường.
“Xin lỗi cậu,” Yori lẩm bẩm bằng một giọng nhỏ tới mức Jack phải cúi sát xuống mới nghe thấy được.
“Vì cái gì cơ?”
“Thật xấu hổ vì đã làm cậu thất vọng.”
Jack nhìn thẳng vào mặt Yori. Cậu bé đang run lẩy bẩy, cặp mắt ướt đẫm.
“Nhưng cậu có làm tớ thất vọng đâu. Chính cậu là người đã chạy đi báo tin mà.”
“Nhưng tớ đã không thể giúp gì lúc đó,” Yori sụt sịt lấy vạt áo của mình lên lau mũi. “Tớ đã cố chiến đấu, nhưng bọn chúng cứ khinh khỉnh cười. Một người giật bổng của tớ bẻ làm đôi rồi đấm vào mặt tớ một cái. Như vậy mà đáng được gọi là võ sĩ sao.”
“Đừng nói vậy chứ,” Jack nhấn mạnh. “Nếu không nhờ cậu nhanh trí thì làm sao thầy Kano đến kịp lúc mà cứu tớ được.”
“Cậu có nói gì cũng vậy thôi,” Yori vừa nói vừa hoàn thành nếp gấp cuối cùng cho mô hình chuột giấy của mình. “Một khi chiến tranh nổ ra, tớ chẳng có chút cơ hội sống sót nào cả.”
Nói đoạn cậu bé vò hình xếp origami của mình trong tay rồi vứt chỗ giấy nhàu nát xuống mặt đất.