Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4515 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
khí thuật
logo

“Các con biết gì về bộ mặt thật của mỗi con người, thứ đã có sẵn từ trước cả khi cha mẹ chúng ta sinh ra?” thầy Yamada vừa hỏi vừa đưa những ngón tay xương xẩu lên vuốt bộ râu lưa thưa màu xám của mình.

Ngồi ngay dưới bức tượng Phật khổng lồ bằng đồng ở Vũ Đức Điện, trông vị thiền sư có dáng dấp của một con cóc khổng lồ hiền hòa tốt bụng. Ông nở một nụ cười tinh quái khi nhận thấy những cái nhìn ngơ ngác trên khuôn mặt các võ sinh của mình.

“Nhập tâm,” vị thiền sư hướng dẫn rồi thắp một nén hương lên.

Mùi hương thoang thoảng bay trong không khí, mọi người bắt đầu ngồi thiền, điều hòa khí thở, suy ngẫm về câu hỏi của thầy Yamada.

Toàn bộ Vũ Đức Điện chìm trong im lặng, suy tư.

Jack ngồi trên tấm đệm của mình theo một tư thế rất kì cục, cơ thể nó vẫn còn ê ẩm do dư chấn của những buổi tập cưỡi ngựa gần đây. Có thể nói chưa bao giờ nó cảm thấy những câu hỏi của thầy Yamada là đơn giản, nhưng lần này thật sự quá khó hiểu. Đó là còn chưa kể đến việc gần đây Jack đã bắt đầu gặp ít nhiều khó khăn trong việc hồi tưởng lại khuôn mặt của bố mẹ mình. Ngày qua ngày, hình ảnh về họ cứ mờ đi trông thấy, những kí ức xa xưa dần bị quét ra khỏi não bộ như từng cơn sóng.

Mà làm thế quái nào người ta biết được khuôn mặt thật của mình ra sao cơ chứ?

Nghĩ vậy Jack bắt đầu hướng dòng suy tư về Jess. Lần cuối cùng được nhìn thấy em gái, con bé chỉ vừa mới lên năm. Một đứa bé gái xinh xắn với mái tóc xoăn màu vàng và đôi mắt xanh như màu nước biển. Jess giống một đóa mao lương vàng mùa hạ hơn là một nụ hồng Anh Quốc. Jack tự hỏi không biết bây giờ em gái mình sẽ trông như thế nào. Xa nhà hơn bốn năm, hẳn con bé đã lớn hơn rất nhiều. Nó nghĩ đến khi mình đủ khả năng ra khơi trở về Anh Quốc, sẽ lại mất hai năm ròng lênh đênh trên biển cả, liệu đến lúc đấy nó còn nhận ra con bé nữa hay không? Có khi Jess đã lên mười, cũng có thể là mười một tuổi, độ tuổi của thiếu nữ dậy thì. Jack còn không thể tưởng tượng nổi con bé sẽ thay đổi như thế nào. Mà nghĩ lại, nó bây giờ cũng có điểm nào giống ngày xưa đâu. Chắc hẳn mọi người ở Luân Đôn sẽ hết hồn khi thấy một thằng nhóc người Anh vận võ phục samurai Nhật Bản mất.

“Ngừng nhập tâm!” thầy Yamada tuyên bố khi tàn tro cuối cùng từ nén hương rơi xuống đất. Thầy chắp tay ngay trên đùi, chậm rãi chờ đợi câu trả lời từ lũ học sinh.

Chúng vẫn ngồi đó im phắc.

“Không ai đưa ra được câu trả lời sao?” thầy Yamada hỏi. “Kiku, con thì sao?”

Kiku khẽ lắc đầu.

“Thế còn Emi?”

Cô con gái rượu của ngài lãnh chúa cũng cúi đầu tạ lỗi.

“Thế còn con, Takuan? Đây là một cơ hội tốt để con đóng góp vào các bài học của thầy đấy.”

Jack quay đầu nhìn về phía Takuan đang ngồi giữa Emi và Akiko. Tất cả các nữ sinh có mặt trong phòng đều đang chăm chú lắng nghe câu trả lời của anh chàng. Lạ thay, lần này, dường như nét lúng túng khi bị người khác chú ý lại xuất hiện trên khuôn mặt điển trai của Takuan.

Sau một hồi lâu suy ngẫm, cuối cùng Takuan cũng lên tiếng:

“Một chiếc cốc rỗng;

Lấp đầy bởi suy tư

nên không thể dùng nữa.”

Một vài võ sinh trong lớp vỗ tay hoan hô câu trả lời của Takuan, mặc dù phần nhiều trong số họ cũng không thể lí giải tại sao anh chàng lại trả lời một câu thiền thí bằng thơ haiku nữa.

“Một cách rất sáng tạo để diễn đạt rằng mình không biết câu trả lời,” vị thiền sư cười. “Nhưng thứ thầy cần là đáp án, Takuan ạ.”

Các cô gái thở dài thất vọng. Jack nhún vai đồng cảm với Takuan. Từ buổi nói chuyện với Yori đến giờ. Jack không còn cảm thấy bị đe dọa bởi Takuan nữa. Dù đôi lúc nó không tránh khỏi cảm giác khó chịu khi cứ bị hỏi dồn dập về Akiko, tuy rằng lòng nhiệt tình hướng dẫn của anh ta là hoàn toàn chân thành. Trong tháng vừa rồi, Jack đã luyện thành thục cách đi nước kiệu nhỏ, và Takuan đảm bảo chẳng mấy chốc nó sẽ tiến bộ vượt bậc thôi. Dẫu vậy, những bước tiến này cũng không đem lại chút ấn tượng nào đối với cô Yosa, người vẫn bắt Jack tập Kị Xạ trên con ngựa đồ chơi bằng gỗ, bất chấp việc nó tỏ ra xấu hổ và khó chịu vì việc này.

“Có trò nào muốn phát biểu không?” thầy Yamada nhìn quanh đầy hi vọng.

Vẫn chỉ là một bầu không khí im lặng như tờ, đến lúc này, vị thiền sư bèn quay sang phía Yori.

“Con nghĩ như thế nào về vấn đề này, Yori?”

“Học cái này thì để làm gì?” Yori cộc cằn đáp.

Thầy Yamada bất ngờ đến độ đôi mắt của ông dường như biến mất trên khuôn mặt nhăn nhúm. Vị thiền sư không thể ngờ đứa học trò triển vọng nhất của mình lại có thể trả lời một cách thiếu lễ phép đến vậy. Những người khác trong lớp cũng không hơn gì, ai nấy đều kinh hãi trước thái độ của Yori.

“Chiến tranh đến nơi rồi kia kìa! Giờ này còn ở đây học thiền với làm thơ mà làm gì,” Yori vừa tiếp tục nói vừa dứt mạnh tay áo kimono của mình đầy giận dữ. “Tại sao không dành thời gian mà học chiến đấu có phải hơn không?”

Thầy Yamada hít một hơi thật sâu rồi đưa tay lên cằm trầm ngâm suy nghĩ. Trái ngược với vẻ điềm tĩnh của thầy, cả lớp đều nóng ruột chờ đợi câu trả lời.

“Yori, thầy hiểu con muốn nói gì,” vị thiền sư vừa nghiêm khắc nhìn Yori vừa nói, “nhưng thầy thật không ngờ đứa đầu tiên đặt câu hỏi về tính giá trị những của bài học này lại là học trò ưu tú nhất.”

Yori xấu hổ cùng cực, trông cậu bé như sắp khóc đến nơi.

“Để thầy nói cho rõ luôn về tính cần thiết của những điều thầy vẫn giảng dạy.” Giọng ông lúc này tuy vẫn điềm tĩnh nhưng lại rất nghiêm khắc, gần như kiểu vừa đấm vừa xoa. “Nhị Thiên Nhất Lưu không phải là nơi đào tạo bọn võ phu vô học. Chúng ta theo đuổi con đường của một võ sĩ chân chính, điều này đòi hỏi kĩ năng hoàn thiện ở tất cả các bộ môn. Con không phải là lính đánh thuê, không phải bọn côn đồ đầu đường xó chợ. Con là một samurai. Và hãy hành động sao cho xứng đáng với vị trí của mình!”

Yori cúi gục mặt hối hận, màn chống đối của cậu bé đã hoàn toàn bị dập tắt. Thầy Yamada lại hướng ánh nhìn về phía những võ sinh khác trong lớp.

“Đây là vấn đề chung cho tất cả chúng ta. Một đất nước tách biệt trí thức với chiến binh sẽ rơi vào trạng thái trì trệ của bọn hủ nho, và háo thắng như một lũ bị thịt!”

Nói đoạn ông đứng dậy với tay lấy chiếc chiếc mõ bằng đồng được đặt trên một tấm đệm có phủ vải đỏ xung quanh. Khi gõ vào, dụng cụ này sẽ phát ra những âm thanh trong trẻo và nhịp nhàng. Jack đã từng nghe thấy âm thanh này trong buổi mừng tết Nguyên Đán hồi đầu năm.

“Có lẽ các trò muốn thấy rõ sức mạnh thật sự của phương pháp rèn luyện tinh thần?” thầy Yamada vừa nói vừa đều tay gõ mõ. Những âm thanh do nó vang ra vang vọng khắp cả khu sảnh đường rộng lớn của Vũ Đức Điện. “Nếu vậy, thầy sẽ dùng khí thuật để biểu đạt nó.”

Cả lớp liền xôn xao bàn tán. Riêng chỉ có Jack là ngơ ngác nhìn quanh, không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Saburo bèn cúi đến gần nó háo hức nói, “Khí thuật là một trong những kĩ năng bí truyền của các sohei đấy!”

Sohei, theo như Jack từng được nghe kể, chính là những võ tăng trong truyền thuyết của Duyên Lịch Tự. Người ta thường kể lại rằng họ có thể dùng khí, sức mạnh tinh thần của mình, để hạ gục đối phương mà thậm chí không cần dùng đến đao kiếm. Các võ tăng về sau trở thành thế lực Phật giáo mạnh nhất Nhật Bản, cho đến khi đại tướng quân Nobunaga mang quân đến đánh dẹp và tiêu diệt hơn bốn mươi năm về trước. Dân gian cho rằng không còn vị võ tăng nào sống sót sau trận tàn sát đẫm máu đó. Nhưng Jack đã phát hiện thầy Yamada chính là một trong số họ. Lẽ ra chỉ có nó, Akiko và Saburo biết về việc này, cho đến ngày hôm nay.

Bất chợt tiếng gõ mõ dừng lại, và cả lớp cũng ngưng bặt tiếng xì xầm. Thầy Yamada có vẻ rất hài lòng với thái độ tập trung hiếm có này của bọn trẻ.

“Theo các con thì khí công có vai trò gì khi chiến đấu?” ông cất giọng hỏi.

Khá nhiều những cánh tay giơ lên hào hứng trả lời.

“Đó là một tiếng rống để hù dọa kẻ địch,” Kazuki nói.

“La lớn sẽ giúp chúng ta tập trung và tăng cường uy lực cho đòn thế,” Yamato cũng tham gia.

“Hô to như thế thì kẻ thù sẽ thấy rất hoang mang,” Saburo nói chen vào.

Thầy Yamato tiếp tục chỉ vào Akiko, người vẫn đang bình tĩnh chờ đến lượt của mình.

“Nó giúp khống chế nỗi sợ bên trong ạ.”

Thầy Yamada gật đầu, ra hiệu bảo các võ sinh hạ tay xuống.

“Các con nói đều đúng cả. Nhưng nó chỉ mới diễn đạt được “quải thanh”, tiếng thét xung trận thôi. Còn khí công là một khái niệm sâu xa hơn. Có thể nói nó chính là nghệ thuật truyền sức mạnh tinh thần vào thanh âm của mình.”

Cả lớp bắt đầu thấy khó hiểu.

“Nhưng làm sao để được như thế hả thầy?” Saburo háo hức hỏi ngay. Jack thầm mỉm cười. Chưa bao giờ nó thấy thằng bạn quậy phá này của mình lại tích cực tham gia giờ học của thầy Yamada đến thế.

“Nói một cách đơn giản, đó là hoạt động truyền tải sức mạnh nội tâm qua tiếng thét, từ đó tấn công vào chính tinh thần của đối phương. Khi đã luyện thành thục, khí thuật sẽ trở thành một món vũ khí lợi hại không kém gì thanh trường kiếm cầm trên tay cả.”

Dù không ai dám lên tiếng nghi ngờ thầy Yamada, nhưng thật sự phần nhiều trong số chúng đều có phần lưỡng lự, đắn đo về điều mình vừa được nghe.

“Các con không tin thầy sao?” vị thiền sư hỏi, ánh mắt ông lóe sáng đầy tinh nghịch.

Ông bắt đầu bước đi về phía bên kia sảnh đường, quay mặt về phía chiếc mõ, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu tĩnh tâm thiền. Không hề báo trước, một tiếng thét rất lớn vang lên. Quá uy lực, quá bất ngờ, đến nỗi một vài võ sinh cũng kinh hãi hét lên theo.

Phía bên kia sảnh, chiếc mõ kêu lên như vừa bị người ta cầm búa giáng vào vậy.

Cả lớp im lặng vì kinh ngạc.

“Các võ tăng đã tìm ra cách sử dụng khí để tấn công,” thầy Yamada giải thích. “Ta sẽ truyền lại cho con những câu khẩu quyết này, nhưng nên nhớ, tuyệt đối chỉ sử dụng trong chiến đấu mà thôi. Bằng khí công, các con sẽ tấn công trực tiếp vào tinh thần, cũng như ý chí chiến đấu của kẻ địch, hay nói cách khác, hạ gục đối thủ chỉ bằng một tiếng thét.”

Bằng kinh nghiệm bản thân, Jack biết rõ thầy Yamada sở hữu những kĩ năng võ thuật vô cùng khủng khiếp.

Chính ông là người đã truyền lại tuyệt kĩ Điệp trùng cước cho nó. Có điều, đứng dưới góc nhìn của một người phương Tây, điều vị thiền sư vừa thực hiện lại hoàn toàn khác hẳn. Có thể nói gần như là điên rồ.

“Nhưng thưa thầy,” Jack giơ tay hỏi, “con người so với cái mõ thì hoàn toàn khác hẳn. Làm sao khí công có thể giúp chúng ta kháng cự lại vũ khí được ạ?”

“Con vẫn chưa thấy thuyết phục phải không?” thầy Yamada mỉm cười tinh quái. “Thử cầm kiếm gỗ ra tấn công thầy xem nào.”

Jack chần chừ một hồi rồi cũng đành phải miễn cưỡng làm theo lời vị thiền sư. Giờ nó mới thật sự hối hận vì đã dám nghi ngờ sức mạnh của thầy. Nhìn vào cặp mắt của ông lúc này, nó còn cảm nhận được tinh thần võ tăng bùng cháy bên trong.

“Nhưng hồi nãy thầy bảo chỉ được dùng khí công trong chiến đấu thôi mà?”

“Đúng vậy, đừng lo. Thầy đã luyện thành thục các kĩ năng rồi. Sẽ không làm tổn hại đến tính mạng của con đâu.”

“Tiếc thế!” Kazuki lầm bầm.

Jack mặc kệ lời châm chọc của hắn, giờ nó đã quá đủ kinh hãi trước tác động thầy Yamada có thể gây ra cho mình hơn là để tâm đến thứ vớ vẩn ấy.

“Khẩu quyết đầu tiên thầy truyền cho các con sẽ là “YAH!”,” ông nói trong lúc Jack vào tư thế sẵn sàng tấn công. “Từ này tượng trưng cho âm thanh, cũng như uy lực của một mũi tên khi bắn ra. Sử dụng khẩu quyết này, các con sẽ đánh vào tâm trí đối phương như một cây cung vậy.”

Nói đoạn thầy Yamada ra hiệu bảo Jack lại gần. “Cứ tung hết sức nhé.”

Jack bèn phóng về phía vị thiền sư.

“YAH!”

Mới đây thôi Jack còn cảm thấy tay mình đang vung thanh kiếm gỗ xuống. Thế mà giờ nó đã bị hất tung lên không trung không còn chút sức lực.

Jack nằm quay đơ trên sàn Vũ Đức Đường, toàn thân bất động. Nó có cảm giác như vừa bị ai đó đấm thẳng vào bụng vậy. Cơ thể thì thắt lại, cực kì khó thở. Bất chợt Jack nhớ đến kĩ năng điểm mạch Tử Xúc mà tên Độc Nhãn Long đã từng thi triển nhằm phong tỏa các huyệt đạo trên người nó. Lần ấy Jack suýt chút nữa đã không còn toàn mạng trở về.

“Một lát sẽ hết cóng ngay thôi,” thầy Yamada nói khi nhìn thấy ánh mắt kinh sợ của Jack. “Vừa rồi thầy mới chỉ sử dụng vài thành công lực.”

“Tuyệt vời quá,” Kazuki nói. “Thầy làm tiếp nữa được không ạ?”

“Không! Nội tạng con người rất dễ bị tổn thương,” vị thiền sư lí giải. “Biểu diễn một lần còn được, chứ lần thứ hai có thể mất mạng đấy.”

Nói đoạn ông đỡ Jack đứng lên.

“Giờ thầy muốn các con thử đọc khẩu quyết này.”

Một bầu không khí vừa háo hức vừa lo lắng bao trùm cả lớp.

“Đừng ngại,” thầy Yamada khoanh tay nói. “Trong lớp, các con sẽ chỉ tập với cái mõ của ta thôi.”

Một tràng rên rỉ thất vọng phát ra từ phía Kazuki và băng Bọ Cạp của hắn.

“Nên nhớ, đây là kĩ năng chiến đấu nhằm chống lại kẻ thù. Thôi được rồi, các con xếp hàng lại đây nào.”

Nghe hiệu lệnh, cả lớp bèn đứng ngay ngắn vào hàng. Người đầu tiên chính là Saburo. Thầy Yamada hướng đẫn cậu bé đứng cách chiếc mõ một đoạn ngắn.

“Để thực hiện đòn khí công này, con phải biến mình thành dây cung và mũi tên. Vận khí xuống đan điền,” ông vừa nói vừa chỉ vào khu vực ngay dưới bụng Saburo. “Hành động này cũng tựa như kéo dây cung vậy. Sau đó con mới thắt bụng lại, dồn hết khí hét lên một tiếng “YAH!”. Bước này chính là bắn mũi tên ra khỏi dây cung.”

Saburo bèn đỏ bừng mặt mũi lấy hơi rống lên một tiếng thật lớn. “YAAAAAH!”

Chiếc mõ vẫn cứ trơ trơ.

“Tốt lắm, rất có cố gắng,” thầy Yamada khen ngợi, “nhưng con không được dùng hơi từ cổ họng để phát ra. Khẩu quyết phải được đọc ra từ đan điền, nơi con trữ sẵn khí mới được.”

Saburo vội vàng gật đầu rồi nhanh chóng trở ra cuối hàng chờ đến lượt thử lại.

“Khi các con thành thục hơn một chút, chiếc mõ sẽ bắt đầu phát ra âm thanh. Càng về sau chúng ta sẽ xếp hàng ra xa mục tiêu hơn, cho đến khi các con đủ khả năng hạ gục kẻ địch từ bất kì cự li nào.”

Buổi chiều hôm đó, Vũ Đức Đường tràn ngập những tiếng la, hét, rống đủ giọng. Khi đến lượt của Jack, dù nó đã cố gắng hét to nhất có thể, nhưng cũng như tất cả những người còn lại, chiếc mõ chẳng hề động đậy chút nào.

Giờ là phiên của Yori thử.

Jack quan sát cậu bé lấy hơi rồi... thở hắt ra.

Cả lớp bật cười lăn lộn trước tiếng động kì cục phát ra từ cậu bé. Đến thầy Yamada cũng không nhịn được, phải mỉm cười.

Yori không biết giấu mặt đi đâu. Xấu hổ đến cùng cực, cậu bé ước gì được chui vào một cái lỗ. Thế rồi như một chú chuột nhắt, Yori chạy vụt ra ngoài cánh cửa Vũ Đức Điện.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »