Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4517 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21
tường vũ khí
logo

“Đứng dậy chọn vũ khí đi,” thầy Kyuzo chỉ vào Jack giữa đám học sinh đang ngồi thành hàng tại Vũ Đức Điện rồi ra lệnh cho nó.

Vị võ sư Thể Thuật đứng ngay giữa võ đường, đôi bàn tay nhỏ thó của ông nắm chặt trong tư thế chống nạnh. Với thân hình không to lớn hơn một đứa bé là bao, trông ông lại càng trở nên tí hon nếu đem so sánh với những chiếc cột gỗ khổng lồ dùng để đỡ trần nhà khổng lồ của Vũ Đức Điện. Bất chấp ngoại hình nhỏ bé, tất cả các võ sinh học trong trường đều biết rằng không nên xem thường khả năng chiến đấu tay không của người đàn ông này. Đấy là còn chưa kể đến tính cách cáu bẳn nhỏ nhen nữa.

Thầy Kyuzo đưa cặp mắt màu đen của mình hướng theo bước chân của Jack đến khu tường vũ khí. Jack chỉ biết đứng sững sờ khi trước mặt nó là cả một bộ sưu tập các loại vũ khí khác nhau. Trong số đó có những loại quen thuộc như kiếm gỗ hay trường kiếm katana, cũng như bộ sưu tập đoản kiếm tantō các loại. Jack để ý thấy bên góc có vài thanh Đại Thái Đao Nodachi - loại đao này có lớp vỏ bên ngoài rất dài nhằm che đậy phần lưỡi kiếm cũng dài không kém bên trong. Jack nhớ lại lần thầy Masamoto đụng độ với thứ vũ khí này, ông đã phải dùng đến mái chèo mới khắc phục được tầm sát thương vô cùng lợi hại của nó.

Phía bên trái là một hàng dài cung và tên, cùng vô số bổng dài ngắn các loại. Bên phải dựng sẵn một hàng thương dài sắc nhọn - một vài trong số đó còn có cả gai nữa; phần lưỡi được mài bén phục vụ cho các đòn thế chặt chém; ngoài ra còn có đinh ba, thứ vũ khí được tạo ra nhằm tăng cường tối đa mức sát thương đối thủ.

Đưa mắt lướt dọc theo khu vực trưng bày các loại vũ khí chuyên dụng hơn. Jack bắt gặp một chiếc quạt kiểu Nhật, tuy vậy nó không hề ngạc nhiên vì trước đây đã từng bị một ả kunoichi, ninja nữ truy sát bằng thứ này rồi. Ngoài ra ở đây cũng có cả côn nhị khúc, Thế Đao naginata, lưỡi hái, và một vài chiếc gậy sắt có gai trông rất dễ sợ.

“Nhanh lên! Chờ cậu chọn xong vũ khí chắc địch đuổi tới đít rồi đấy,” thầy Kyuzo lên tiếng cằn nhằn, một bên ria mép của ông cứ nhấp nhổm ra vẻ sốt ruột.

Jack cầm ngay một chiếc gậy. Ông ấy đã thích thì nó sẵn lòng chiều thôi.

Có điều Jack không ngờ món vũ khí này lại nặng đến mức gần như không thể nhấc lên nổi. Bất giác nó buông tay ra và bị phần cán gậy đập vào chân một phát. Cả lớp liền bật cười sặc sụa trong lúc nó nhăn nhó nhảy lò cò vì đau.

“Muốn cầm kim bổng thì chưa đủ trình đâu, ngoại quốc ạ!” thầy Kyuzo rít lên. “Lấy món nào vừa với sức hèn lực mọn của cậu ấy.”

Nóng máu, Jack với ngay món vũ khí gần nó nhất. Một thanh đoản kiếm tantō.

Như thường lệ, thầy Kyuzo lại chọn nó làm bị bông để ông thị phạm cho lớp quan sát các chiêu võ thuật của mình. Jack đã quá quen với việc bị hạ nhục, sỉ vả, quăng vật, đấm đá, lê lết khắp võ đường rồi. Khác chăng chỉ là hôm nay đột nhiên lại có việc sử dụng vũ khí trong giờ Thể Thuật, và thật sự nó chẳng muốn nghĩ đến phần hậu quả chút nào cả.

“Cái này xứng tầm rồi đấy,” thầy Kyuzo nói, “đây là một món vũ khí hay để trình bày cách tước vũ khí đối phương. Đâm vào bụng ta nào.”

Jack chớp mắt lia lịa vì kinh ngạc.

“Làm đi!” thầy Kyuzo la lớn.

Jack bèn phóng dao đến thẳng vùng dạ dày ông ta. Vị võ sư dễ dàng tránh sang bên rồi tung nắm đấm vào cổ tay Jack, trước khi chặt một nhát vào cổ họng nó. Thanh tantō rơi xuống sàn chỉ vài giây trước khi Jack đổ gục ngay bên cạnh.

“Nguyên tắc đầu tiên chính là tránh đòn,” thầy Kyuzo bắt đầu giảng trong khi Jack bò dậy thở dốc. “Cho dù đối phương có ra đòn hiểm hóc đến đâu, các trò cũng tuyệt đối phải tránh ngay lập tức.”

Đến lúc này Jack mới lồm cồm đứng dậy xoa cổ mình được. Nó chưa bất tỉnh hẳn có nghĩa là thầy Kyuzo không tung ra hết sức. Nhưng rõ ràng ông ta đã cố tình đánh mạnh hơn mức cần thiết gấp nhiều lần.

Jack chợt nhận thấy Akiko đang ôm đầu, vẻ mặt như không thể tin được vào cách hành xử của vị võ sư đối với học trò của mình.

“Chọn một món vũ khí khác đi.” Ông tiếp tục ra lệnh, không để cho nó có thời gian hồi phục.

Jack quyết định cầm lấy một thanh kiếm gỗ. Đây là món vũ khí nó thấy quen thuộc và sử dụng thành thạo nhất, sẽ không đến nỗi ê chề như lúc nãy. Nghĩ bụng, Jack quay mặt về phía thầy Kyuzo.

“Một võ sĩ với thanh kiếm trong tay sẽ khó đối phó hơn nhiều,” vị võ sư Thể Thuật gật đầu lí giải. “Khoảng cách và thời điểm đều phải thật chuẩn xác.”

Nhanh như điện xẹt, Jack vung kiếm chém xuống đầu thầy Kyuzo.

Do đã biết trước nó sẽ làm gì nên ông dễ dàng né tránh bằng cách nhảy sang bên phải nó, đỡ lấy phần cổ và khuỷu tay rồi tung một đòn khóa chặt.

“Nguyên tắc thứ hai là gây ra đau đớn, qua đó khiến đối thủ phân tâm, thậm chí là tê liệt hoàn toàn,” vị võ sư tiếp tục giảng trong lúc đè mạnh hơn khiến Jack tái mặt đi vì đau. “Trong chiến đấu, các trò có thể nối tiếp bằng một vài động tác đơn giản để xả đối phương ra làm hai khúc bằng chính kiếm của hắn.”

Dù đã buộc được Jack phải buông kiếm ra nhưng thầy Kyuzo vẫn đạp cho thanh kiếm gỗ bật ngược trở lên háng nó. Cả lớp đều nhăn nhó mặt mày khi thấy phần lưỡi kiếm đập vào phần cơ thể từ hạ bộ ngược trở lên ngực Jack. Tuy va chạm này khá nhẹ nhưng vẫn rất đau, và Jack cảm thấy mừng vì lúc nãy đã không chọn trường kiếm để tấn công.

“Nếu biết cách chế ngự vũ khí đối phương thì lại càng tốt nữa. Và đây cũng chính là nguyên tắc thứ ba.” Thầy Kyuzo vẫn tiếp tục bài giảng của mình, mặc kệ Jack rên rỉ đau đớn. “Cầm một cây thương ra đây đi.”

Điên tiết, Jack cầm luôn thanh đinh ba xông thẳng tới vị thầy của mình. Vị võ sư chỉ bình tĩnh tránh phần mũi nhọn rồi đạp luôn vào cổ chân nó. Nắm chặt đinh ba trong tay, ông giật phứt ra khỏi tay Jack rồi đập luôn vào hàm nó. Lần thứ hai trong ngày Jack nằm gục ra sàn.

“Đứng dậy!” thầy Kyuzo rít lên, không một chút thương xót. “Ta cho cậu thêm một cơ hội nữa đấy. Hay là kiệt sức rồi?”

Lắc đầu lấy lại tỉnh táo, Jack run rẩy đứng thẳng trở dậy. Bên ngoài, Akiko đã dùng tay bịt kín mắt, không còn dám theo dõi diễn biến nữa. Yamato liên tục ra dấu bảo nó nên bỏ cuộc ngay đi thì hơn.

Dù biết mình đang bị gài bẫy, nhưng máu nó đã sôi đến óc và đương nhiên không thể bỏ qua cơ hội báo thù này. Nhìn lướt qua hàng vũ khí, nó chợt nhận ra một thứ có thể khống chế được ông võ sư xấu tính của mình. Nó nhanh chóng cầm thứ vũ khí có hai đầu nhọn được nối bởi một sợi xích dài. Chỉ có thể là vật này mà thôi.

Liên tục xoay vòng côn nhị khúc trên đầu, Jack phóng tới chỗ vị võ sư Thể Thuật. Nó không khỏi khấp khởi mừng thầm khi thấy ông này vội vàng lùi ra phía sau.

“Những món vũ khí kiểu này sẽ rất khó để khống chế.” ông vừa nói vừa tiếp tục lùi lại. “Các trò không thể đỡ, không thể nắm, và cũng rất khó tránh nó.”

Jack nhoẻn miệng cười. Lần đầu tiên trong đời, nó được ở trên cơ thầy Kyuzo. Nó có cơ hội đánh trúng ông ta, và đang định làm điều đó...

“Lựa chọn duy nhất sẽ là một đòn,” ông vừa hét vừa lao đến phía Jack. “Ném vai!”

Jack cố xoay côn nhị khúc nhanh hết mức có thể. Thầy Kyuzo vươn tay dài hết cỡ. Cánh tay trước ông nắm vào đầu Jack, vận dụng lực phóng tới từ đòn thế dễ dàng làm nó mất thăng bằng. Tay còn lại ông nắm chặt dây xích rồi vật luôn Jack xuống sàn. Người nó tung lên không trung rồi rơi xuống võ đường lần thứ ba, hai tay khóa vào nhau trong tư thế rất tệ hại.

“Đòn ném vai được thực hiện dựa trên nguyên tắc chuyển động tròn: một quả cầu sẽ không bao giờ rời khỏi trục xoay của nó cả,” thầy Kyuzo giải thích. Nói đoạn ông bước đến giật côn nhị khúc ra khỏi tay Jack, nhưng vẫn để mặc nó trong thế bị khóa tay bất chấp Jack đã xin hàng. “Trong trường hợp này, chúng ta không thể kháng cự lại sức mạnh của đối phương, mà ngược lại cần phải lợi dụng nó, ném ngược hắn ta lên không trung.”

Jack càng đập tay dữ dội hơn, nó đã đau đến độ không chịu nổi nữa. Ấy thế mà thầy Kyuzo vẫn bình tĩnh nói tiếp, mặc kệ nó ra sao thì ra.

“Vừa rồi ta đã trình bày ba nguyên tắc tước bỏ vũ khí của đối phương, một trong những kĩ năng có thể giúp các trò sống sót trên chiến trường. Giờ thì chọn cho mình vũ khí rồi bắt cặp tập với nhau đi.”

Đến giờ ông mới chịu mở khóa cho Jack rồi xua tay đuổi nó đi như một món đồ chơi bị ruồng bỏ.

Đau đớn xoa xoa phần khuỷu tay, Jack quay lại nhập bọn cùng Akiko và các võ sinh khác đang đứng chọn vũ khí.

“Sao cậu lại để thầy ấy hành hạ mình như thế?” Akiko lo lắng nói với nó trong lúc thử một ngọn kích.

“Tớ có xung phong làm bị bông trong giờ Thể Thuật hồi nào đâu,” Jack phản đối. “Chính ông ta luôn bắt tớ phải làm đấy chứ. Nói thật chẳng biết khi chiến tranh nổ ra ông ta sẽ đứng về bên nào nữa.”

“Jack à, đừng ăn nói như vậy,” cô bé mắng nó. “Cậu không nên nghi ngờ lòng trung thành của thầy ấy đối với thầy Masamoto. Nếu ông ấy nghe thấy, cậu sẽ gặp rắc rối hàng tháng trời đấy.”

Jack nhún vai. “Trước sau gì mà chẳng bị.”

“Ui cha, cái món này nặng thật nha,” Saburo rên rỉ trong lúc cố gắng nhấc cây kim bổng kanabō lên. “Nó mà đập trúng thì nát sọ chứ chẳng chơi!”

Yamato xoay tròn côn nhị khúc trên tay. “Hồi nãy cậu chọn món này cũng có lí thật, nhưng nếu đã muốn tấn công từ xa, sao không lấy hẳn cung tên mà dùng?”

“Ý hay đấy, thách ai đỡ được thứ đó luôn!” Saburo tiếp tục phồng mang trọn má với cây gậy trên tay.

“Ô, thế à?” vị võ sư Thể Thuật lên giọng thách thức sau khi bất ngờ xuất hiện sau lưng Saburo.

“Dạ... dĩ nhiên rồi ạ?” Saburo giật mình lắp bắp làm rơi luôn chiếc gậy đánh coong một tiếng xuống sàn.

“Chỉ cần chút phản xạ là được thôi.”

“Nhưng làm sao có thể dừng một mũi tên đang bay được ạ?” Saburo vẫn không tin dù thầy Kyuzo tỏ ra rất tự tin.

“Bằng tay không chứ sao.”

Saburo lại càng hoài nghi hơn trước.

Thầy Kyuzo trừng mắt nhìn thằng nhóc dám hỗn hào với mình, nhưng rồi ông nhận ra các võ sinh khác cũng đang tụ tập xung quanh, chờ đợi để được chiêm ngưỡng màn hành động này.

Thấy vậy thầy Kyuzo cầm luôn một bộ cung tên ra rồi nói. “Ta cần một đứa có khả năng cung thuật tốt. Akiko, trò nhắm thẳng vào tim mà bắn nhé.”

Nói đoạn ông bước ra phía bên kia Vũ Đức Điện, bất chấp Akiko nài nỉ xin thôi.

“Còn chờ gì mà không bắn đi?” ông ta vặn lại. “Đừng có làm mất thời gian của ta thêm nữa.”

Dẫu biết thầy Kyuzo là một người nóng tính, nhưng Jack ngờ rằng ông ta chủ yếu muốn thể hiện khả năng võ thuật của mình trước cả lớp mà thôi. Người đàn ông này rất tự ti về hình thể của mình nên luôn tìm cách chứng tỏ ta đây là người mạnh nhất, nhanh nhất, khéo léo nhất trên đời này.

Akiko bèn lấy một mũi tên tra vào dây cung. Cánh tay giương cung lên ngắm bắn của cô hơi run run.

Một bầu không khí hồi hộp lan tỏa khắp võ đường. Không ai dám nhúc nhích, mọi người đều muốn quan sát xem liệu thầy Kyuzo sẽ làm gì.

Akiko thả tay, mũi tên lao vút về phía vị thầy.

Sượt qua vai ông và cắm phập vào cây cột phía sau.

“Ta đã bảo là phải nhắm thẳng vào tim cơ mà!” thầy Kyuzo gầm lên giận dữ. “Bắn kiểu đấy thì chụp tên để làm cái gì?”

Akiko lo lắng liếm môi rồi quyết định bắn ra mũi tên thứ hai. Lần này cô bé nhắm thẳng vào tim thầy Kyuzo.

Jack biết mũi tên này sẽ không bao giờ đi trật mục tiêu. Rất có khả năng bọn chúng sẽ phải chứng kiến vị võ sư Thể Thuật của mình qua đời ngay trên lớp học.

Mũi tên xé gió bay đi, lao thẳng về phía mục tiêu.

Ngay trong khoảnh khắc cuối cùng, thầy Kyuzo đã tóm gọn nó trong bàn tay phải của mình.

Cả lớp há hốc mồm kinh ngạc.

Thầy Kyuzo đứng tại chỗ vài giây để tận hưởng cảm xúc thất thần trên khuôn mặt của bọn học trò rồi bệ vệ đi về phía chúng, trả lại mũi tên cho Akiko.

“Còn ai thắc mắc gì nữa không?”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »