
“Mọi người biết tin gì chưa?” Saburo chạy như bay trên hành lang ngay hôm sau đó.
Jack, Yamato cùng những đứa khác đang trên đường đến Ưng Điểu Đường cho giờ học làm thơ haiku tiếp theo. Tất cả đều đứng lại chờ Saburo hổn hển lấy hơi.
“Có người phóng hỏa đốt một nhà thờ Cơ Đốc giáo ngay cạnh Hoàng Cung hôm qua đấy!”
“Chẳng lẽ cuộc chiến đã bắt đầu rồi sao,” Kiku nói, mặt cô bé tái nhợt hẳn đi.
“Không, chỉ mới là một cuộc tấn công nhỏ lẻ thôi. Các thầy cô cho rằng rất có thể một tên võ sĩ vô chủ nào đó đang trên đường đến Edo đã tiện tay châm lửa. Nghe nói Lãnh chúa Takatomi tức giận ghê lắm.”
“Thế có ai bị thương trong vụ hỏa hoạn không? Jack ngập ngừng hỏi.
Saburo nghiêm nghị gật đầu. “Một tu sĩ bị mắc kẹt bên trong...”
Mọi người đều im lặng. Dường như Lãnh chúa Kamakura đã nâng tầm các hoạt động của mình thêm một bước. Trước đây mỗi tuần đều có tin về các tu sĩ hay người nước ngoài bị hành quyết, nhưng đây là lần đầu tiên xảy ra một cuộc tấn công trực tiếp đến một nhà thờ tọa lạc ngay tại Kyoto này.
“Thế còn vụ võ sĩ vô chủ là sao vậy?” Yamato lên tiếng hỏi.
“Ai mà biết. Có điều nghe nói gần đây đường Tokaido dẫn đến Edo lúc nào cũng tấp nập ronin và bọn ashigaru theo lời hiệu triệu đến quy hàng Lãnh chúa Kamakura.”
“Bọn họ đến từ đâu vậy nhỉ?” Kiku thắc mắc. “Cứ đà này thì ông ta sở hữu trong tay cả một đội quân bách chiến bách thắng rồi còn gì.”
“Nên nhớ bốn vị lãnh chúa còn lại trong Hội Đồng Chấp Chính cũng đều có quân đội riêng cả,” Akiko cố tìm cách trấn an bạn mình. “Nếu hợp quân với nhau, họ thừa sức đánh bại Lãnh chúa Kamakura mà.”
Jack đang định hỏi thêm một câu nữa thì bất chợt thấy bóng Yori bước ra từ Đại Phật Đường. Jack tự hỏi không biết cậu bé vừa đi đâu về.
Cả bọn bèn chạy đến khi thấy Yori nằm dài ra trên các bậc thang của Vũ Đức Điện, một cái tô đồng vẫn đặt ở trên đùi. Cậu bé nhìn lên, mỉm cười tuy kiệt sức nhưng thanh thản với những đứa bạn của mình.
Saburo ngồi phịch xuống ngay bên cạnh Yori.
“Hôm qua cậu đã bỏ lỡ mất buổi Thể Thuật thú vị nhất từ trước đến giờ đấy. Thầy Kyuzo còn biểu diễn bắt lấy mũi tên đang bay chỉ bằng một tay luôn!” vừa nói cậu chàng vừa làm điệu bộ như đang túm lấy một vật gì đó trong không khí vậy.
Yori cũng cố nhướn mày lên để ghi nhận lòng nhiệt thành của thằng bạn.
“Cậu có sao không?” Akiko khuỵu gối trước mặt Yori hỏi. “Từ lúc cậu chạy khỏi lớp của thầy Yamada đến giờ, bọn tớ lo lắng suốt đấy.”
“Hôm qua tớ đã đến xin lỗi thầy ấy,” Yori yếu ớt đáp.
“Suốt cả ngày ấy á?” Kiku hỏi, cô bé đưa ánh mắt đầy lo lắng nhìn Akiko.
“Thầy ấy đã dành thời gian nói chuyện với tớ. Thật ra là rất nhiều chuyện. Sau đó thầy ấy yêu cầu tớ lau dọn tượng Đức Phật để có thêm thời gian suy ngẫm về những lời mình đã nói.”
“Nhưng bức tượng đó to đến thế kia mà!” Jack xót xa nhìn đôi bàn tay nhỏ nhắn dính đầy bụi bẩn của bạn.
“Thật là không công bằng. Cậu chỉ bỏ ra ngoài thôi chứ có gì đâu mà phải làm như thế.”
“Không đâu, sự thật là tớ đã quá hỗn hào,” Yori nói. “Thầy ấy trừng phạt tớ như vậy là hoàn toàn xứng đáng rồi. Hơn nữa, sau khi được thầy ấy giải thích, tớ thấy thoải mái hơn nhiều rồi.”
“Thế thầy ấy đã nói gì với cậu?” Yamato lên tiếng.
“Thầy bảo rằng một người võ sĩ phải luôn cống hiến cả khi chiến đấu lẫn cho võ thuật. Chúng ta có nghĩa vụ phải làm ra thứ đáng để con người ra sức bảo vệ.”
Nói đoạn cậu bé cầm chiếc tô đồng và tấm đệm đang để trên đùi lên.
“Thầy ấy còn cho tớ cái tô này để tập luyện. Khí thuật không đơn giản chỉ là độ to hay nhỏ của tiếng hét; mà mấu chốt nằm ở việc tập trung tinh thần tốt đến đâu,” Yori lí giải, mắt cậu bừng lên ngọn lửa hi vọng. “Thầy ấy còn nói chỉ cần một cơn gió dù là nhẹ nhất cũng có thể lay động cả đại dương rồi.”
Cô Nakamura trao lại Jack phần bài tập làm thơ haiku của nó. Vị nữ võ sư lắc đầu thất vọng làm mái tóc dài trắng như tuyết cũng rung động theo.
“Tại sao em cứ cố gắng đưa lập trường của mình vào bài thơ vậy,” cô nói bằng chất giọng lạnh như băng. “Biển giận dữ. Hoa rực rỡ. Cô đã nói mãi rồi, đừng dùng những từ biểu đạt cảm xúc cá nhân của mình vào bài thơ. Người đọc bài haiku của em mới là người đánh giá sự việc được diễn đạt, chứ không phải em.”
“Vâng, thưa cô,” Jack thở dài đáp. Nó thật sự không thể hiểu nổi. Trước giờ nó vẫn nghĩ rằng thi ca là phải viết về tình yêu, cảm xúc, say mê. Đây vốn là lí do tại sao nhà soạn kịch William Shakespeare lại nổi tiếng đến vậy ở Anh Quốc. Rất dễ bắt gặp những đoạn như “Ta muốn ví nàng với ngày hè rực lửa. Vẻ đẹp nàng còn vượt cả thi ca...” hay đại loại thế trong tác phẩm của ông. Thế nhưng người Nhật hoàn toàn ngược lại, họ sống khép kín với cảm xúc tới mức tuyệt đối không được đưa vào trong nghệ thuật luôn.
Cô Nakamura tiếp tục di chuyển về phía Yori. Bằng một cái nhìn đầy nghiêm khắc, cô đọc thật kĩ bài thơ của cậu.
“Rất cố gắng. Em có triển vọng tốt đấy,” cô nhận xét.
Yori mỉm cười hớn hở. Thế nhưng lời khen của vị võ sư chỉ dừng lại tại đây.
“Có điều, em nên tránh lặp lại một vấn đề hai lần trong cùng một bài thơ. Em đã sử dụng ở đây từ lạnh rồi mà xuống kia lại thêm một từ rét nữa. Như vậy là không được. Em lãng phí mất một từ mà chẳng diễn đạt thêm cho người đọc được bao nhiêu về vấn đề muốn thể hiện. Thử lại đi nhé.”
Yori bối rối cầm lại bài thơ của mình rồi bắt đầu chỉnh sửa.
Cứ thế cô Nakamura đi một lượt khắp lớp, liên tục chỉ ra các sai phạm, hiếm lắm mới nói được vài lời ngợi khen.
“Kazuki, đọc to bài thơ của em cho cả lớp cùng nghe đi. Cô thấy nó cần được mọi người lưu tâm.”
Kazuki liền đứng ngay dậy cầm tờ giấy ngay ngắn trong tay, tự hào cất to giọng đọc:
“Rứt cặp cánh
ra khỏi thân chuồn chuồn
là nó thành quả ớt.”
Mọi người vui vẻ vỗ tay tán dương, nhưng cái nhìn lạnh lùng của cô Nakamura đã ngay lập tức khiến cả lớp im bặt. “Cô nói muốn các em lưu tâm chứ không phải khen ngợi. Đây không phải là tinh thần của một bài haiku. Cậu ta đã giết chết con chuồn chuồn đó. Muốn làm một bài thơ haiku hay, các em phải thổi hồn vào nó mới đúng, lẽ ra nên viết như thế này:
“Gắn cặp cánh
vào thân quả ớt
là ra con chuồn chuồn.”
Một vài tiếng ồ hiểu ý vang lên khắp võ đường. Kazuki ngồi phịch xuống đất, thất vọng vì giây phút vinh quang của mình bị bóp nát nhanh chóng.
“Cô mong rằng khi mùa thu đến, chất lượng những bài thơ haiku của các em sẽ được nâng lên tầm cao mới,” vị võ sư thở dài. “Nhưng dù sao thì hầu hết cũng đã đạt đến mức chấp nhận được nên có lẽ vào đông cô sẽ cho mở một hội kukai nho nhỏ. Từ giờ đến đó cũng tương đối dư dả thời gian cho những ai đang cần phải cố gắng hơn.”
Lời tuyên bố này của cô Nakamura ngay lập tức khiến cả phòng tràn ngập ánh mắt tròn xoe ngơ ngác. Vị nữ võ sư trừng mắt lên rồi làm điệu bộ ngán ngẩm trước sự thiếu hiểu biết của đám học sinh này.
“Kukai là hội thi làm thơ haiku. Nói trước luôn là cô sẽ mời nhà thơ lừng danh Saigyo đến làm chủ trì nữa, nên các em liệu mà chuẩn bị cho đàng hoàng vào đấy!”
Nói đoạn cô phủi tay kết thúc giờ học. Sau khi thu dọn lại nghiên mực, giấy cũng như bút lông, cả lớp lũ lượt kéo nhau ra khỏi Ưng Điểu Đường.
“Tuyệt quá đi mất!” Yori hào hứng trong lúc cả bọn xỏ chân vào đôi dép đặt trước sảnh. “Nghĩ mà xem, đích thân ngài Saigyo danh tiếng lẫy lừng sẽ đến trường chúng ta! Trước giờ tớ vốn luôn ngưỡng mộ những bài thơ của ông ấy.”
“Có thể tớ cũng sẽ tham gia cái hội thi đó,” Saburo lên tiếng làm cả đám hết hồn.
“Cậu ấy á?” Akiko ném về phía chuyên gia tếu táo này cái nhìn ngờ vực. “Người ta không có giải thưởng đặc biệt nào dành cho bài thơ mô tả hoạt động cơ thể xuất sắc nhất đâu à nha.”
“Nếu vậy tớ sẽ viết một bài thơ tình!”
“Cậu thì biết gì về tình yêu mà đòi viết thơ tình?” Akiko cười lớn.
Câu nói của cô bé khiến Saburo khó chịu ra mặt. “Thế các cậu thì hơn tớ chắc.”
“Akiko ơi!” đúng lúc ấy,Takuan xuất hiện vẫy tay gọi Akiko.
“Mà cũng có khi không bằng ai đó thật,” Saburo lẩm bẩm rồi tách nhóm đi một mình về phía Điệp Trùng Đường ăn trưa.
Nghe lời bình phẩm này, Jack bất giác nhìn về phía Akiko đang trò truyện cùng Takuan.
“Đi thôi Jack ơi,” Yamato vừa đuổi theo Saburo vừa quay đầu gọi nó. “Không nhanh lên là thi sĩ Saburo xơi hết phần tụi mình đó!”
Jack cúi xuống tìm dép và vô tình nghe thấy Takuan nói, “Tớ định sẽ dùng bài haiku này tham gia vào cuộc thi, cậu cứ thẳng thắn góp ý giúp tớ nhé.”
“Dễ thương lắm,” Akiko cúi xuống đọc tờ giấy trên tay anh chàng rồi nói. “Bài thơ mô tả cảnh ngọn núi thật đẹp, làm tớ cứ ngỡ như mình vừa ở đó vậy.”
“Thế tớ tặng cậu ha,” Takuan đề nghị.
Akiko đỏ mặt cúi đầu nhún nhường. “Nhưng cậu nói sẽ dự thi bằng bài thơ này mà.”
“Thì tớ viết lại bài khác là được chứ có sao đâu,” Takuan vừa nói vừa đặt tờ giấy vào tay cô bé. “Vinh hạnh lớn nhất của tớ là cậu cảm thấy thích mà.”
“Thế thì cảm ơn cậu vậy,” Akiko đáp rồi cúi đầu nhận bài thơ haiku.
“Nhanh lên chứ Jack!” Yamato nôn nóng gọi nó từ phía bên kia sân.
Jack bèn theo sau cậu bé vào Điệp Trùng Đường, dù thật sự nó chẳng còn bụng dạ nào mà ăn uống nữa.
“Chắc là cậu cũng tham gia vào hội thi kukai sắp tới nhỉ?” Jack lên tiếng hỏi trong lúc nhìn từ cửa sổ phòng Yori lên bầu trời lấp lánh ánh sao bên trên.
“Yah!” Yori khò khè.
“Theo cậu tớ có nên đăng ký không?”
“Yah!” Yori lại tiếp tục hô.
“Này, có nghe tớ nói gì không đấy?”
“Yah!”
Yori vẫn đứng trong góc phòng, liên tục hướng về phía cái tô đồng được đặt ở phía đối diện mà la to. Cậu bé đang nỗ lực tập cách làm cái tô kêu lên. Kể từ lần chuyện trò với thầy Yamada đến giờ, Yori luôn tâm niệm rằng khí thuật sẽ là chìa khóa mở ra tài năng chiến đấu ẩn giấu bên trong mình, cũng như giúp cậu có thể sống sót qua cuộc chiến tranh sắp tới. Bất chấp cố gắng ấy, cái tô vẫn đứng im bất động.
Chợt Jack thấy một bóng người lẻn đi trong sân. Nó đoán là Akiko đang đi cổng sau ra khỏi trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Hẳn cô bé lại đến chỗ Long An Tự tìm gặp nhà sư kì quặc đó.
“Xin lỗi cậu nha Jack, lúc nãy cậu nói gì vậy?” Yori hổn hển vừa thở vừa hỏi.
“Tớ hỏi là cậu có định tham dự hội thi kukai lần tới không?”
“Nếu tớ nghĩ mình làm được một thứ gì đó có thể gây ấn tượng cho ngài Saigyo thì được. Nhưng mà tiêu chí của ông ấy chắc là phải cao lắm. Thế cậu đăng kí không?”
“Để làm gì? Tớ hoàn toàn mù tịt cái môn haiku này, chả bù với Takuan.”
Yori lập tức liếc nhìn Jack.
“Không phải tớ đố kị với cậu ấy đâu,” Jack vừa nhấn mạnh vừa quay lưng về phía Yori. “Chỉ là hồi nãy tớ thấy Takuan tặng một bài haiku cho Akiko.”
“Nếu cậu muốn người khác tặng thơ đến vậy thì để tớ viết một bài cho nhé,” cậu ta vừa cố nhịn cười vừa nói với nó.
“Cậu biết ý tớ không phải vậy rồi mà còn,” Jack bực mình nói. “Bộ chuyện đó không có ý nghĩa gì với người Nhật cả sao? Nam nữ mà trao nhau thơ ở Anh Quốc thì chỉ có thể là thơ tình thôi.”
“Với Takuan thì không,” Yori trấn an Jack. “Hôm nọ tớ còn thấy cậu ấy làm thơ tặng Emi. Dám cá mấy nữ sinh thường xuyên vây quanh cũng đều được cậu ấy làm haiku tặng cả rồi ấy chứ. Đây chỉ là một cử chỉ lịch thiệp. Cũng nhờ điều này mà cậu ấy luôn được người khác quý mến đấy. Còn nếu chuyện này khiến cậu phiền lòng đến vậy, sao cậu không tự làm một bài haiku tặng Akiko đi?”
“Cậu thừa biết tớ tệ hại cái khoản thơ thẩn này thế nào rồi mà. Nhất định cậu ấy sẽ cười sặc sụa mất thôi.”
“Đừng nói thế, cậu ấy không cười đâu mà. Tớ cũng sẽ giúp cậu nữa,” Yori vui vẻ đưa tờ giấy ra.
Jack miễn cưỡng đón lấy. “Nhưng mà chắc chắn cái này không phải là thơ tình đúng không?”
Nó mong sao Yori không nhận thấy khuôn mặt đang đỏ bừng bừng của mình.
“Đương nhiên là không phải rồi,” Yori nói bằng chất giọng và bộ mặt thánh thiện nhất có thể. “Cứ xem như là tập dượt cho hội thi kukai ấy.”
Mặc dù liên tục khẳng định mình không ghen, nhưng Jack dần nhận ra tình cảm mình dành cho Akiko không đơn giản chỉ là tình bạn. Nếu thành thật với lòng mình, có lẽ phải nói thẳng rằng nguyên nhân chủ yếu khiến nó dùng dằng không muốn rời Nhật Bản chính là cô bé.