Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4528 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23
thu diệp thức
logo

“Sẵn sàng,” thầy Masamoto hô to ra hiệu bắt đầu bài thao diễn giữa Jack và Taro, anh trai của Saburo.

Cả hai thận trọng di chuyển từ góc Phượng Hoàng Đường tiếp cận đối phương cho đến lúc mũi trường kiếm của họ chạm vào nhau, còn đoản kiếm thì giữ thấp trong tư thế phòng ngự.

Taro bất ngờ xông thẳng lên phía trước. Thậm chí không cần phải nâng kiếm lên, anh ta vẫn đẩy được cây katana của Jack sang một bên mà chọc thẳng vào tim nó. Taro đã vận dụng một cách hoàn hảo lực ra đòn của mình nên Jack chỉ cảm thấy phần mũi kiếm chạm nhẹ vào ngực nó.

“Tốt lắm Taro. Một đòn gạt - đâm tuyệt vời,” thầy Masamoto khen ngợi. “Jack, đến lượt trò.”

Tương tự như cách Taro ra đòn, Jack lướt kiếm dọc theo chiều dài thanh katana hướng về tim anh ta. Nhưng nó còn chưa kịp đâm đến đích, nó đã bị phần cuối thanh kiếm trên tay Taro đâm vào bụng mất rồi. Rõ ràng đường gạt của Jack đã không đạt được độ rộng cần thiết.

“Nếu đây mà là một thanh kiếm thật, trò đã bị đâm lòi ruột rồi đấy,” thầy Masamoto cất giọng, nét nghiêm khắc lộ rõ trên khuôn mặt có vết sẹo dài chạy trên nửa bên phải của ông. “Chiêu này đòi hỏi người ra đòn phải có được sự chuẩn xác cao độ. Dồn thêm lực vào chân, cơ thể, cũng như tay của mình, và cố gắng phối hợp hài hòa cùng lúc với nhau.”

“Vâng, thưa thầy,” Jack đáp rồi buồn bã ngồi quỳ trở lại trong hàng các võ sinh phía trước. Nó là đứa duy nhất trong lớp chưa thành thục được kĩ năng gạt - đâm này.

“Bây giờ chúng ta sẽ tiếp tục với chiêu Thu Diệp Thức,” thầy Masamoto tuyên bố, “một thế đánh trong bộ Nhị Thiên có thể nói là rất hợp với khí trời lúc này. Nguyên lí của Thu Diệp Thức là tác động một lực vào thanh kiếm chủ đạo của đối phương, buộc anh ta phải buông vũ khí ra, sau đó lợi dụng đoạt ngay lấy. Các trò quan sát một lượt cho kĩ nhé.”

Nói đoạn, thầy Masamoto và thầy Hosokawa cùng tuốt gươm ra khỏi vỏ. Thầy Hosokawa tấn công trước, nhưng thầy Masamoto vẫn thản nhiên tiến tới, dùng phần lưỡi của thanh trường kiếm trên tay chém mạnh vào thanh katana của thầy Hosokawa hai nhát liên tục. Kiếm của vị võ sư Kiếm Thuật liền rơi cạch xuống sàn.

“Đòn thế này đòi hỏi chúng ta phải thật nhanh, không cho đối phương có cơ hội kịp ra đòn,” thầy Masamoto hướng dẫn rồi ra hiệu cho cả lớp đứng dậy tự tập lấy động tác vừa rồi.

“Luyện cho thật thành thục đi.”

Mừng thầm vì cuối cùng cũng thoát khỏi giờ học căng thẳng của thầy Masamoto, Jack đứng một mình ngoài hiên khu Nam Thiền Viên. Nó hờ hững đưa mắt nhìn về phía bãi cát trắng được sắp xếp cho ra dáng những gọn sóng nhỏ. Đây là một trong những đặc tính kiến trúc chủ yếu cho cả khu vườn được trang trí bởi đá hoa cương và các bụi cây được tỉa tót nắn nót này. Xa xa phía bên kia mới thấy xuất hiện thêm một cây thông lâu năm, cành lá buông thõng nhìn không khác gì một cụ già đang chống gậy.

Jack hít một hơi thật sâu, những mong cảnh vật thanh bình nơi đây có thể giúp nó nguôi ngoai phần nào.

Cho đến tận cuối buổi học sáng nay, nó vẫn không thể lĩnh hội được tinh hoa của Thu Diệp Thức. Tại sao chỉ mình nó không làm được? Trước đây nó là một tay kiếm không tồi. Nhưng từ ngày học cách cùng lúc sử dụng cả đoản và trường kiếm, dường như nó cũng mất luôn sự chuẩn xác và nhanh nhạy vốn có. Điều khiến Jack thấy khổ sở nhất là sau ba tháng khổ luyện tuyệt kĩ Nhị Thiên, kĩ năng của nó còn trở nên tệ hại hơn trước kia rất nhiều.

Nó biết nhất định ẩn đằng sau vẻ đơn giản kia phải là một thứ bí mật gì ghê gớm lắm. Hoặc giả thầy Masamoto vẫn chưa tiết lộ, còn không chắc là nó đã vô tình bỏ sót mất rồi. Nó không thể bỏ cuộc được. Với tình hình chiến trận đang cận kề, còn hành tung của Độc Nhãn Long vẫn nằm trong vòng bí mật, tuyệt kĩ Nhị Thiên chính là chiếc phao cứu sinh cuối cùng của nó.

Jack đang mải miết theo dòng suy nghĩ thì Taro bước ra từ Phượng Hoàng Đường. Taro trông thấy Jack và quyết định đến ngồi cạnh nó tại Nam Thiền Viên.

“Đừng vội nản chí chỉ vì đôi chút khó khăn, Jack à,” anh Taro nói. “Nhị Thiên được người đời xưng tụng là một trong những môn phái kiếm thuật khó luyện nhất Nhật Bản. Người học nó cũng tựa như leo núi mà bị trói chặt cả hai tay vậy, không hề dễ dàng chút nào.”

“Nhưng anh vẫn luyện thành đấy thôi,” Jack đáp. “Rốt cục thì bí quyết ở đây là gì ạ?”

“Ngày trước anh cũng hỏi thầy Masamoto y như thế,” Taro vừa nói vừa cười lớn. “Lúc đó thầy ấy đã đáp rằng, “Bí quyết ở đây là chẳng có bí quyết nào cả.””

“Em không hiểu. Sao lại có thể như thế được.”

“Đấy, anh cũng nói câu này luôn. Thế là thầy Masamoto lại nói là: “Võ sư là cây kim, còn võ sinh là cuộn chỉ. Là một người đang theo học, trò luôn phải ý thức mình cần nỗ lực luyện tập tối đa.” Thật vậy, anh cũng cho rằng bí quyết không gì khác hơn là khổ luyện nữa, khổ luyện mãi.”

Đoạn anh Taro khoát tay qua một lượt Nam Thiền Viên.

“Tuyệt kĩ Nhị Thiên cũng giống khu vườn này. Chúng ta không thể biết người làm vườn đã tạo ra nó bằng cách nào. Nơi đây đẹp đến mức hoàn hảo, nhưng cũng lại đơn giản đến cảnh giới vô thường. Chắc chắn sẽ cần phải có một khoảng thời gian dài trăn trở, cũng như dốc hết tâm huyết mới có thể hoàn thành nên khu vườn như ngày hôm nay.”

“Thế mất bao lâu anh mới thành thục được ạ?” Jack hỏi ngay.

Taro không khỏi phì cười trước câu hỏi ngây ngô của nó. “Anh chỉ mới ở giai đoạn bắt đầu thôi nhóc ạ. Muốn thành thục tuyệt kĩ Nhị Thiên có lẽ phải mất cả đời ấy chứ.”

Khuôn mặt Jack ngay lập tức chảy xệ xuống. “Nhưng em đâu có từng ấy thời gian mà luyện tập đâu. Chiến tranh sắp xảy ra đến nơi rồi còn gì.”

Taro chậm rãi gật đầu, đưa mắt quan sát Jack thêm một lúc rồi nói tiếp, “Xem ra em cũng quyết tâm trong chuyện này không kém gì anh cả. Hay là nếu em muốn luyện thêm ngoài giờ học thì anh sẽ làm bạn tập cùng em?”

“Vậy khi nào thì được ạ?” Jack háo hức cúi đầu trả lễ.

“Hăng hái như thế là tốt. Tối nay luôn được không?” Jack gật đầu cái rụp.

“Vậy hẹn gặp em sau giờ ăn ha,” anh Taro gật đầu nói rồi quay bước về hướng Sư Tử Đường.

Jack vẫn nán lại Nam Thiền Viên một lát. Nhờ có lời đề nghị của anh Taro mà nó cảm thấy phấn chấn hẳn lên. Đây sẽ là cơ hội nhờ anh ấy chỉ ra những sai lầm nó đã từng mắc phải, qua đó cải thiện khả năng của mình một cách nhanh chóng. Đột ngột có tiếng cửa giấy kéo ra, Jack quay lại thì thấy Akiko cùng Sachiko và Mizuki bước ra từ Phượng Hoàng Đường.

“Akiko!” Jack vừa gọi vừa chạy đến chỗ cô bé.

Akiko cúi chào khi thấy nó đến gần. “Bài học hôm nay khó thật đấy. Thu Diệp Thức quả là không đơn giản để có thể lĩnh hội trong ngày một ngày hai được.”

“Ừ,” Jack đồng tình. “Vậy nên tớ đã nhờ anh Taro huấn luyện thêm sau giờ ăn tối nay. Cậu có muốn tham gia tập Nhị Thiên với bọn tớ không?”

“Cảm ơn cậu,” Akiko đáp. “Tớ cũng muốn lắm nhưng mà đã có hẹn nhờ Takuan kèm cặp làm thơ haiku cho hội thi cuối năm rồi. Để lần khác nha.”

“Tớ hiểu rồi,” Jack cố nén nỗi thất vọng trong giọng nói của mình lại.

“Hẹn gặp cậu vào bữa trưa ha,” Akiko vui vẻ mỉm cười. “Tớ đi đây, chị Sachiko và Mizuki đang chờ rồi.”

Jack bèn lủi thủi quay lại mái hiên Nam Thiền Viên ngồi gục đầu xuống tay. Nó nhớ lại những lời Yori nói hôm đó, rằng Takuan luôn đối xử tử tế với mọi người, trong đó có cả nó. Vậy nên chẳng có gì để mà phải lo lắng, buồn rầu cả. Nhưng vậy thì tại sao nó lại có cảm giác như vừa bị người ta xô ngã vào lòng đại dương thế này?

“Trông mày thê thảm nhỉ, ngoại quốc,” Kazuki, kẻ đang thờ ơ tựa vào cây cột gần đó lên tiếng. “Ghen vì Akiko đã có hẹn ước với người khác hả?”

“Im đi!” Jack vặn lại. “Takuan chỉ giúp cậu ấy làm thơ haiku thôi.”

Kazuki mỉm cười ma mãnh khi biết mình đã nắm thóp Jack. “Lí do Akiko bỏ mày theo Takuan cũng dễ hiểu quá mà. Anh ta vừa đẹp trai lại vừa thông minh, tuy không giỏi võ nhưng cưỡi ngựa rất cừ. Trên hết là một thanh niên Nhật Bản chính gốc. Bộ mày tưởng họ đơn giản chỉ hẹn nhau làm thơ thôi hả?”

“Mày nói vậy là có ý gì?” Jack đứng phắt dậy, tay để sẵn sàng trên chuôi kiếm.

“Sẵn sàng chiến đấu vì danh dự của con bé đó à. Thật đáng ngưỡng mộ!” Kazuki khiêu khích. “Nếu đã muốn đánh nhau sao không nhân cơ hội này tập vài đường Nhị Thiên song kiếm xem?”

Nói đoạn, Kazuki rút luôn cặp trường đoản kiếm ra khỏi chiếc vỏ ngoài sơn màu vàng đen. Đây là cặp song kiếm cha Kazuki tặng nó nhân thắng lợi ở kì thử thách Tam Tố Luân Hồi. Từ lưỡi kiếm ánh lên đầy sát khí.

Jack cũng đeo cặp song kiếm bên mình, đây là một đặc quyền chỉ dành riêng cho các võ sinh được chọn truyền tuyệt kĩ Nhị Thiên. Tuy vậy, những thanh gươm này chỉ được sử dụng trong các giờ luyện cá nhân, còn khi bắt cặp tập chung, chúng sẽ phải chuyển sang kiếm gỗ cho an toàn. Thật sự vào thời điểm này, Jack cũng không dám chắc nó có thể đấu lại Kazuki với kĩ năng sử dụng song kiếm còn vô cùng hạn chế của mình.

“Hay là mày sợ rồi?” Kazuki tiếp tục nhử khi thấy Jack tỏ vẻ chần chừ. “Đấy, tao nói đâu có sai, mày cứ tự so sánh bản thân với thằng Yamato mà xem. Nó sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ lòng tự trọng của mình, còn mày thì nhát cáy, đến thử thôi mà cũng không dám nữa. Ngữ như mày sẽ không bao giờ xứng đáng được tự xưng mình là một võ sĩ đâu!”

Tay Jack siết chặt hơn vào cán kiếm, nhưng nó vẫn im lặng không nói gì.

“Đồ đàn bà. Hèn chi con bé Akiko sẵn sàng đá đít mày để đi với thằng khác tốt hơn.”

Jack không còn kiềm chế nổi nữa.

“Rút lại lời mày vừa nói ngay lập tức!” Jack tuốt tươm hét lớn.

“Tao chỉ nói lên sự thật thôi. Rõ ràng Akiko nó thích Takuan hơn mày.”

Giận dữ cùng cực, Jack xông đến nhắm thẳng đầu Kazuki vung kiếm.

Chỉ chờ có thế, Kazuki lập tức đưa đoản kiếm wakizashi gạt đòn tấn của Jack rồi cùng lúc đâm mũi kiếm katana vào cổ Jack. Một chiêu gạt - đâm, đòn thế cơ bản nhất trong tuyệt kĩ Nhị Thiên. Và đòn thế này đã tỏ ra là cực kì hiệu quả.

Jack chỉ vừa kịp né sang bên, nó biết lẽ ra mình đã mất mạng, nếu Kazuki không cố tình đâm chệch. Nó vội nhảy lùi lại trước khi Kazuki tiếp tục tấn công.

“Mày chỉ có thế thôi sao?” Kazuki khiêu khích.

Một lần nữa lí trí của Jack lại bị cảm xúc chế ngự, nó xông vào kẻ địch lần thứ hai. Thanh trường kiếm của hai đứa va mạnh vào nhau. Nhưng trước khi Jack kịp phản ứng, Kazuki đã lấn tới chém thêm hai nhát nữa vào lưng kiếm của nó. Thanh katana lập tức bị đánh bật khỏi tay Jack rơi xuống đất tạo nên một tiếng keeng. Kazuki dễ dàng hướng mũi kiếm về phía cổ Jack.

“Thật không tin được!” Kazuki khoái trá. “Bài này vừa mới học sáng nay mà mày cũng bị mắc bẫy nữa!”

Jack vẫn cầm thanh đoản kiếm wakizashi của mình trong tay, nhưng nó chẳng thể làm gì hơn. Chỉ cần Kazuki ấn nhẹ tới là cái mạng nó đi đời. Đến lúc này, kẻ thù không đội trời chung suốt hai năm qua đã sẵn sàng giành lấy phần thưởng cho thắng lợi trong trận đấu với Yamato hôm trước.

Kazuki ép Jack lùi dần khỏi mái hiên cho đến khi lưng nó dựa hẳn vào một tảng đá lớn trong khu vườn.

“Đừng mơ có thể đấu tay đôi tuyệt kĩ Nhị Thiên với tao,” Kazuki đắc ý khi thấy vẻ hoang mang trong mắt Jack.

“Tao thách mày đấy!” Jack vặn lại.

“Ồ, mày lại phạm phải sai lầm nữa rồi. Điểm khác biệt giữa một võ sĩ chân chính như tao, và một thằng ngoại quốc như mày, chính là ở chỗ này đây. Có thể mày không dám, nhưng tao thì dám đấy,” Kazuki vừa nói vừa đè mũi kiếm cho đến khi máu Jack bắt đầu chảy.

Jack nhăn nhó đau đớn, nó cảm nhận được lưỡi đao bén nhọn đang lách vào da thịt mình. Nó cố tìm cách lùi lại, nhưng sau lưng là tảng đá. Nó đã ở trong thế đường cùng. Kazuki toét miệng cười khoái trá, ánh mắt man dại và tàn ác.

“Nhưng thôi, hôm nay tạm tha cho mày đã,” hắn nói, đoạn thu lưỡi kiếm về.

Jack chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, đã thấy lưỡi gươm của Kazuki lóe lên trong mắt mình. Hắn xả một đường chéo qua mũi chạy đến hết má trái Jack.

“Còn cái này, xem như kỉ niệm nhắc nhở mày về cái viễn cảnh của một ngày không xa nữa!”

Kazuki quay người bỏ đi, để lại Jack một mình trong khu vườn với khuôn mặt đầy máu, từng giọt nhỏ xuống lốm đốm cả bãi cát trắng tinh bên dưới.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »