Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 4545 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
gián điệp
logo

“Vết thương của cậu lại hở ra rồi kìa,” Takuan nói khi thấy máu rỉ ra từ nhát chém trên khuôn mặt Jack trong lúc hai đứa cưỡi ngựa về lại trại ngựa của trường vào buổi tối hôm sau. “Chắc do chấn động lúc phi nước đại đã tác động đến nó đấy.”

Jack đưa tay lên sờ bên má trái giờ đây đã bị đánh dấu bằng một đường dài màu đỏ rực của mình.

“Tớ sợ sau khi lành vẫn sẽ để lại sẹo mất,” Takuan quan ngại. “Thế rốt cục thì tại sao cậu lại bị thương vậy?”

“Do tập tuyệt kĩ Nhị Thiên ấy mà,” Jack đáp, nó không muốn phải giải thích nhiều hơn.

“Giờ nghĩ lại, cũng may mà tớ không được học cùng các cậu đấy!”

“Ý cậu là sao?”

“Akiko cũng bị thương trong giờ học đó mà.”

Jack tròn mắt ngạc nhiên nhìn Takuan.

“Ủa, bộ cậu không để ý gần đây cô ấy phải quấn băng quanh tay à?”

Jack chỉ lẳng lặng lắc đầu. Nó biết rõ không có ai bị thương trong các giờ học đó cả. Nó muốn giấu cuộc đụng độ với Kazuki nên nói dối đã đành, nhưng sao Akiko cũng phải làm như thế? Và quan trọng nhất là, cô bé đã làm gì mà để bị thương?

“Thôi tớ phải đi đây,” Takuan vừa nói vừa giao dây dắt ngựa cho Jack. “Nếu không phiền thì cậu dẫn cả hai con về giúp tớ nhé. Tớ còn cái hẹn giúp Akiko tập làm thơ haiku nữa.”

“Ừm, cậu cứ đi đi,” Jack cố rặn ra một nụ cười.

“Cảm ơn nha. Lần tới tớ sẽ giúp cậu chỉnh lại tư thế ngồi một chút.”

Takuan cúi đầu chào nó rồi cất bước quay về trường.

Lúc Jack tháo yên nhốt hai chú ngựa vào chuồng, trời cũng đã xẩm tối. Nó cần phải nhanh chân về trường để còn cùng anh Taro đến Vũ Đức Điện cho giờ tập thêm tuyệt kĩ Nhị Thiên nữa. Nếu đem ra so với học cưỡi ngựa, Jack thấy luyện kiếm thú vị hơn rất nhiều. Buổi tập đầu tiên cùng anh Taro đã mang lại kết quả rõ rệt, đến cuối buổi tập nó còn tự hoàn thiện được kĩ năng gạt - đâm đã gây cho nó không biết bao nhiêu rắc rối trong thời gian qua. Ngoài việc là một kiếm sĩ tài ba, anh Taro đúng là một thầy giáo đại tài. Nhân đà thắng lợi vượt bậc ngay buổi tập đầu tiên này, hai người đã quyết định từ giờ sẽ cùng nhau tập luyện mỗi tối. Jack nhớ lại sáng nay nó đã hào hứng kể lại cho Akiko và khấp khởi mong chờ cô bé sẽ đến tập cùng như thế nào. Nó đã phải thất vọng thêm lần nữa, và nguyên nhân đã quá rõ ràng - Takuan.

Jack lấy thêm một ít rơm bỏ vào chuồng cho hai con ngựa, chợt nó nghe thấy tiếng cánh cửa hậu mở ra từ phía sau.

“Thế bên đấy có thông tin gì mới không anh?” một giọng nữ khàn khàn vang lên.

“Cha anh nói Lãnh chúa Kamakura đã tập hợp được hơn năm mươi ngàn binh sĩ dưới trướng mình rồi.”

Jack lập tức nhận ra giọng nói quen thuộc này. Không ai khác hơn là Kazuki, kẻ thù không đội trời chung của nó.

“Năm mươi ngàn quân cơ á!” giọng nữ rít lên đầy hưng phấn.

Jack chậm rãi trườn sang chuồng ngựa trống bên cạnh rồi lén nhìn qua khe hở. Kazuki đang ngồi cạnh Moriko, khuôn mặt tái nhợt của cô ả càng trở nên đáng sợ hơn giữa đêm tối. Nền sàn rất sạch sẽ, một đặc điểm chung của các chuồng ngựa tại Nhật.

“Vậy nghĩa là ngài ấy cũng sắp tiến quân rồi,” Moriko hăm hở. “Chúng ta còn chờ gì nữa mà không giết thằng ngoại quốc, băm nó ra như một con chuột cho hả giận!?”

“Chưa được.”

Mặt cô ả lập tức xịu xuống.

“Đừng lo, rồi sẽ đến lúc đó thôi. Anh đã tặng cho nó một vết sẹo để nó dễ dàng hình dung ra tương lai bi thảm của mình rồi.” Kazuki đưa tay chỉ dọc theo má trái đắc ý nói.

Mắt Moriko liền lóe lên một ánh nhìn man dại. “Thế thì chắc giờ nó còn xấu xí hơn trước nữa ấy anh nhỉ!”

Jack bất giác thấy vết sẹo trên má của nó như nhói lên trước màn trao đổi khoái trá của bọn chúng. Cô ta nghĩ mình xinh đẹp ỉắm sao mà dám bảo nó xấu xí, Jack nghĩ thầm. Một đứa nhuộm răng đen cơ đấy!

“Vậy chừng nào Lãnh chúa Kamakura mới khởi binh? Chừng nào băng Bọ Cạp chúng ta mới bắt đầu hành động?”

“Cứ bình tĩnh, Moriko,” Kazuki đặt một tay lên đùi cô ả. “Ngài ấy vẫn đang tích cực chiêu dụ thêm viện binh. Cha anh nói Lãnh chúa Satake của vùng Dewa đã chính thức theo về phe ta rồi. Nhưng mục tiêu của ngài Kamakura là chinh phục toàn bộ các lãnh chúa phương bắc tham gia quân đội của mình.”

“Sao lại thế? Chẳng phải chúng ta đã có đủ binh lực để quét sạch bọn ngoại quốc ra khỏi đất nước rồi sao?”

“Nhưng chưa đủ để chiếm toàn quyền kiểm soát nó.”

“Hóa ra những lời đồn đại bấy lâu đều là thật à?” cô ả nín thở.

Kazuki gật đầu.

“Làm sao anh biết những việc này?”

“Cha anh là chân tay thân tín nhất của Lãnh chúa Kamakura mà.” Nói đoạn Kazuki cúi sát tai Moriko thì thầm bằng giọng nhỏ nhất có thể. “Thật ra anh cũng đang thừa lệnh ngài ấy thực hiện một nhiệm vụ tuyệt mật.”

Moriko thở dốc. “Nhiệm vụ đó là gì?”

“Một con diều hâu sẽ không bao giờ khoe vuốt của mình,” hắn đáp.

“Em không hiểu,” cô ả trông đến thộn ra vì bối rối.

“Ý anh là một người võ sĩ giỏi sẽ luôn giấu kín sức mạnh của mình, cho đến khi thật cần thiết. Nhưng, đến lúc đó, anh sẽ nhận được một phần thưởng vô cùng hậu hĩnh từ Lãnh chúa Kamakura.”

“Là cái gì vậy?”

“Một tòa thành của riêng anh!”

Moriko hưng phấn đến không kìm được nữa.

“Ôi, lãnh chúa tương lai của em!” cô nàng cất tiếng nịnh hót.

Jack đã nghe quá đủ. Giai thoại Akiko vẫn kể về việc gia tộc Oda từng là bạn chiến đấu của Lãnh chúa Takatomi giờ đây chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Nó phải kể ngay chuyện này với thầy Masamoto.

Cẩn thận lủi ra khỏi chuồng ngựa, Jack chạy như bay về lại trường.

Lúc đang vội vàng băng qua sân, nó thấy cha đỡ đầu của mình đang tiến vào Vũ Đức Điện cùng thầy Yamada. Nó tăng tốc nhảy lên hai bậc thang một lúc, hình ảnh hai người đang chuyện trò dưới bức tượng Phật khổng lồ bằng đồng dần hiện ra rõ hơn. Mở toang cánh cửa, nó xông thẳng vào chỗ hai người bọn họ.

“Con nghe thấy Kazuki... nói chuyện trong chuồng ngựa...” Jack vừa nói vừa thở hồng hộc. “Cha của hắn đã theo hàng Lãnh chúa Kamakura...”

Ta biết,” thầy Masamoto nắm tay nó ngắt lời.

Jack sững người im bặt.

Hai vị võ sư đưa mắt nhìn nhau trong giây lát. Thầy Yamada quyết định lên tiếng, “Đến nước này thì không giấu được nữa đâu, anh Masamoto ạ.”

Thầy Masamoto bèn quay về phía Jack. “Điều chúng ta sắp nói với con là một vấn đề nhạy cảm được liệt vào hàng tuyệt mật. Con hiểu chứ?”

Jack gật đầu xác nhận tính chất nghiêm trọng của việc nó sắp nghe.

“Thật ra Oda vẫn đứng về phía chúng ta. Anh ấy giữ vai trò thu thập tin tức liên quan đến kế hoạch Lãnh chúa Kamakura đang bày ra,” ông giải thích.

“Vậy ra cha của Kazuki là gián điệp?”

Thầy Masamoto gật đầu. “Để phục vụ cho kế hoạch này, cả nhà Oda đều phải ra hàng Lãnh chúa Kamakura, dĩ nhiên Kazuki cũng tham gia. Anh Oda cũng giữ kín bí mật với cả họ.”

Jack chợt nhận ra Kazuki đã lún quá sâu vào kế hoạch mà cha hắn đề ra, theo cách vô cùng tệ hại.

“Con đừng quá lo lắng về chuyện Kazuki,” thầy Masamoto nói khi thấy cái nhìn lo lắng trên khuôn mặt nó. “Khi thời cơ chín muồi, anh Oda sẽ đích thân nói chuyện với con trai của mình thôi. Từ giờ cho đến lúc đó, con phải tuyệt đối giữ kín chuyện này. Nếu Lãnh chúa Kamakura mà biết được, anh Oda và toàn bộ gia tộc của mình sẽ ngay lập tức bị giết chết đấy.”

“Vâng, con xin đảm bảo sẽ giữ bí mật này,” Jack đáp, nó hiểu rất rõ việc này hệ trọng ra sao. “Nhưng nếu mọi người đều đã biết kế hoạch thật sự của Lãnh chúa Kamakura là gì thì tại sao Hội Đồng Chấp Chính còn chưa bắt ông ta phải dừng lại?”

“Chuyện không đơn giản như vậy đâu,” vị võ sư tiếp tục. “Dù chúng ta biết tôn giáo chỉ là vỏ bọc cho mưu đồ của Lãnh chúa Kamakura, nhưng ngoài mặt ông ta luôn nhấn mạnh rằng mình chỉ muốn quét sạch người nước ngoài và người theo đạo Thiên chúa ra khỏi đất nước này. Là một nhân vật chủ chốt của Hội Đồng, ông ta tuyên bố mình đang hành động dựa trên lợi ích của ngài Satoshi. Rằng ông ta đang bảo vệ Nhật Bản khỏi mối hiểm họa ngoại xâm, cũng như chiến đấu vì danh dự Nhật Hoàng.”

“Nhưng ông ta vẫn đang ngày đêm tàn sát những người vô tội còn gì. Vậy mà vẫn chưa đủ chứng cớ nữa hay sao?” Jack tiếp tục chất vấn.

Thầy Masamoto buồn bã lắc đầu.

“Ta rất tiếc nhưng câu trả lời là không,” ông thở dài. “Lãnh chúa Kamakura bản tính quỷ quyệt như một con cáo vậy. Chừng nào ông ta còn chưa đem quân tấn công một lãnh chúa nào đó thì không ai có thể hành động chống lại ông ta được. Bằng không Hội Đồng sẽ rơi vào thế đuối lí. Nếu chúng ta là những người dấy lên chiến tranh, chúng ta mới chính là kẻ thù của Nhật Hoàng.”

“Như vậy là chiến tranh nhất định sẽ xảy ra,” Jack tiếp tục.

“Cũng chưa chắc. Điều này phụ thuộc vào việc Lãnh chúa Kamakura có tập trung đủ lực lượng ủng hộ mình hay không. Dù bây giờ quân đội của ông ta đã tương đối lớn mạnh, nhưng so với liên quân thì vẫn còn thua sút lắm.”

Bất chấp thầy Masamoto ra sức trấn an, Jack vẫn thấy khó mà an tâm được.

Chỉ có một điều nó dám chắc, cuộc chiến này sẽ không có lợi gì cho công cuộc tìm kiếm hải đồ cả. Trong khi lúc này đó không phải là vấn đề thầy Masamoto có thể ưu tiên giải quyết, đấy là còn chưa kể nỗ lực tìm kiếm bấy lâu đều chỉ thu về được con số không. Dù vậy, nó chẳng thể làm gì hơn ngoài cầu mong hải đồ vẫn chưa bị giải mã. Còn bây giờ, tất cả mọi sức lực đều phải dồn cho việc luyện tập tuyệt kĩ Nhị Thiên. Nó cần phải chuẩn bị cho tương lai - cho dù viễn cảnh ấy có vô định đến thế nào đi chăng nữa.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Tiến »