
Jack ngây người ngồi trên con ngựa gỗ quen thuộc của mình, giữa một rừng lá vàng rơi trên đất.
Thu đã qua, hầu hết những hàng cây dọc theo đường chạy Lưu đích mã tại đền Kamigamo đều đã trơ trụi lá. Mối đe dọa về một cuộc chiến sắp nổ ra, mới vài tháng trước còn ghê gớm là thế, vậy mà giờ đây đã chìm vào quên lãng như một cơn bão đã qua. Dù thi thoảng vẫn có thông tin về việc người nước ngoài bị hành quyết hay các võ sĩ vô chủ đang di chuyển về phương bắc, Lãnh chúa Kamakura vẫn chưa ra tay tấn công bất kì vùng đất nào, thế nên một cuộc chiến tổng lực là chưa thể nổ ra. Nhiều học viên còn cho rằng nguy hiểm đã qua đi. Jack cảm thấy những kiểu suy nghĩ chủ quan như thế này thật vô cùng đáng ngại, nhất là khi lực lượng bên kia được cầm đầu bởi Lãnh chúa Kamakura, người đàn ông có tâm địa hệt như một con rắn độc. Dẫu vậy, trong đầu nó cũng đang hình thành tư tưởng mong sao cơ hội của ông ta đã qua đi do không triệu tập được đủ lượng ủng hộ cần thiết.
“Âm-dương, Âm-dương,” Jack uể oải hô rồi bắt đầu thủ tục rút cung tra vào dây nhắm bắn tấm gỗ mục tiêu.
Giờ thì có nhắm mắt lại nó cũng bắn trúng hồng tâm. Nó biết chính xác độ cao của tấm gỗ và có thể bắn chuẩn xác từ bất kì cự li, góc độ nào. Nó còn biết tường tận khoảng thời gian từ khi lấy tên cho đến lúc thả tay bắn là bao lâu, cũng như loại tên này có xu hướng hơi chúi đầu trên đường bay nữa. Có điều, liệu có thể vừa phi nước đại vừa làm những việc này hay không, nó hoàn toàn không biết.
Nó thèm thuồng nhìn cả lớp phóng ngựa ầm ầm trên đường chạy Lưu đích mã được dựng sẵn. Emi lao vụt qua, bắn trúng hai mục tiêu đầu tiên nhưng để trượt mất mũi tên cuối cùng. Dù đã trải qua nhiều tháng trời luyện tập, vẫn chưa có ai - ngoại trừ Takuan - có thể hạ cả ba mục tiêu trong cùng một lượt chạy cả. Thậm chí đôi lúc còn có vài võ sinh ngã ngựa văng vào đống đất cát, nhưng chưa có ai bị cô Yosa giáng cấp xuống cho cưỡi ngựa giả - như vị nữ võ sư này đã làm với Jack.
“Takuan nói với cô rằng khả năng cưỡi ngựa của em đã có những bước tiến rất đáng khen ngợi,” giọng cô Yosa vang lên từ phía sau khiến Jack giật bắn mình.
“Thật vậy ạ?” nó đáp vội, bám víu ngay vào tia hi vọng vừa lóe lên này. Dẫu vậy Jack vẫn thấy hơi ngạc nhiên vì thường ngày Takuan dành nhiều thời gian quan sát Akiko hơn là nhìn nó cưỡi ngựa.
“Trò ấy nói rằng em đã sẵn sàng cưỡi ngựa mà không cần đai lưng rồi,” cô tiếp tục nói trong lúc trìu mến đưa tay xoa xoa đầu con ngựa gỗ của Jack. “Nếu tiếp tục tiến triển tốt như hiện nay thì đầu xuân sang năm có lẽ cô sẽ để em thử với ngựa thật đấy. Còn giờ lại đây một chút, cô có việc cần thông báo trước cả lớp.”
Jack thở dài ngao ngán trước viễn cảnh phải ngồi trên con ngựa gỗ thêm ba tháng trời ròng rã nữa. Nó nhảy xuống đạp một cái vào be sườn của thứ đồ vô tri vô giác này rồi thất thểu lết theo cô Yosa.
“Con ngựa thần thánh của cậu sao rồi?” Saburo lập tức lợi dụng cơ hội trêu Jack ngay khi ngồi quỳ xuống vào hàng giữa nó và Yamato. “Vẫn ăn mùn cưa như mọi khi hả?”
“Ờ, vui quá ha, Saburo,”
“Bao giờ cậu mới được cưỡi ngựa thật cùng với cả lớp thế?” Yamato lên tiếng.
“Sóm nhất cũng phải mùa xuân sang năm!”
“Ôi trồi, gì mà dữ vậy!” cậu thốt lên.
Jack gật đầu buồn bã. Ít ra cũng còn có người thương cho cái số phận khốn khổ của nó.
“Phải chờ đến năm sau thì có khi cậu mọc cả rễ luôn trên lưng con ngựa gỗ đó rồi không chừng ấy chứ!” Yamato vừa nói vừa bụm miệng cười.
Thấy câu nói đùa vừa rồi của thằng bạn cũng có chút hài hước, Jack đành nhập bọn cười ha hả cùng hai đứa. Cô Yosa đưa tay ra hiệu giữ im lặng làm bọn chúng lập tức im bặt.
“Cô rất hài lòng với sự tiến bộ nhanh chóng của các em. Thế nên cô đã kêu gọi hai trường Liễu Sinh Lưu và Cát Cương Lưu cùng tổ chức một hội thi Kị Xạ. Trận tỉ thí sẽ diễn ra khi bông hoa anh đào đầu tiên nở. Từ giờ đến lúc đó, cô sẽ tiếp tục theo dõir đánh giá khả năng của các em để chọn ra ba võ sinh ưu tú nhất đại diện cho trường Nhị Thiên Nhất Lưu chúng ta.”
Tuyên bố của cô Yosa lập tức thu hút được sự quan tâm của bọn học sinh. Chúng không ngớt bàn tán xôn xao trên đường di chuyển từ đền Kamigamo về trường.
“Không biết cô ấy sẽ chọn ai nhỉ?” Kiku lên tiếng.
“Nhất định có Takuan rồi,” Akiko đáp. “Cậu ấy là tay kị xạ cừ nhất ở đây mà.”
“Rất vui vì được cậu đánh giá cao như vậy Akiko à, nhưng trường chúng ta vẫn còn rất nhiều võ sinh xuất sắc khác mà,” Takuan mỉm cười ấm áp với cô bé. “Như cậu chẳng hạn này.”
Saburo đưa mắt nhìn Jack. Jack đã cố tình tránh xa hai nhân vật đang nói chuyện nhưng vẫn không thể gạt đi được hình ảnh Akiko đỏ mặt lên khi nghe lời nhận xét của Takuan. Bất giác nó nhớ lại lời tên Kazuki nói ngày trước. Quả đúng là Akiko có tình cảm với Takuan.
“Tớ nghĩ cậu cũng có cơ hội đấy Jack, cậu là người đã tập bắn nhiều nhất trong số chúng ta mà,” Takuan quay sang phía nó nói.
“À, nếu có hạng mục cưỡi ngựa gỗ bắn tên thì tớ sẵn lòng tham gia thôi,” Jack đáp, nó cố sức che giấu nỗi đau trong lòng. “Cô Yosa bảo đầu xuân sang năm mới cho tớ được phép cưỡi ngựa thật cơ.”
“Thế là cùng còn may đấy,” Takuan tiếp tục. “Ngày trước trường tớ có một võ sinh bị bắt tập với ngựa gỗ suốt ba năm ròng rã cơ!”
Jack cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên cho lắm. Cứ nhìn vào thầy Kyuzo của trường đây cũng dễ hình dung ra những nhân vật xấu tính tương tự thôi.
“Thôi đừng buồn nữa Jack ạ,” Yori sánh bước bên cạnh trấn an nó. “Biết đâu đến lúc được cưỡi ngựa thật, kĩ năng Lưu đích mã nhuần nhuyễn của cậu lại lọt vào mắt cô Yosa, và cô ấy sẽ chọn cậu đại diện trường chúng ta thì sao.”
“Nếu là tao thì tao sẽ không quá bận tâm đến cái cuộc thi vớ vẩn đó đâu,” Kazuki bất ngờ chen ngang.
“Cậu nói vậy là sao?” Yori hỏi ngay.
“Vì đến lúc đó chiến tranh đã nổ ra rồi.”
Yori liền xây xẩm mặt mày. “Nhưng... đã gần sang đông rồi mà có chuyện gì xảy ra đâu. Có khi mối hiểm họa đã qua đi rồi không chừng.”
Kazuki lắc đầu nham hiểm. “Tập hợp quân đội là việc rất mất thời gian. Cha tao nói đây chỉ là khoảng lặng trước cơn phong ba bão táp thôi.”
“Nếu thế thì tại sao cô Yosa lại quyết định tổ chức một hội thi liên trường vào mùa xuân, còn cô Nakamura thì mời danh sĩ đến tham gia cuộc thi kukai?” Yori nói, giọng cậu dần lộ rõ sự tuyệt vọng.
“Chỉ là chiêu bài nhằm trấn an tinh thần và tăng cường sĩ khí cho trận sinh tử sắp tới thôi.”
Nói đoạn Kazuki ném sang Jack cái nhìn thù hằn.
“Vết sẹo đẹp đấy,” hắn bình phẩm rồi tăng tốc vượt lên phía trước.
Mũi dao của Kazuki lao nhanh về phía bao tử Jack, nó dễ dàng tránh sang một bên và đập vào cổ tay hắn ta để tước bỏ vũ khí. Nhưng còn chưa mừng được bao lâu, nó đã thấy ngay một thanh kiếm gỗ đang chuẩn bị đập xuống đầu mình.
Jack vội vàng tránh đòn rồi tiếp cận Goro, kẻ tấn công thứ hai. Tóm lấy tay cậu ta, nó nhanh chóng thực hiện chiêu thức khóa tay, buộc đối phương phải hạ kiếm rồi đạp vào cho thanh kiếm bật ngược lại người hắn.
Đúng lúc đó, nó nghe thấy tiếng hét vang lên từ đằng sau, Jack quay lại thì thấy ngọn thương lao đến, sẵn sàng đâm thủng lồng ngực nó. Vừa xoay người tránh phần mũi nhọn của thứ vũ khí lợi hại, nó vừa tiếp nối bằng một cú đá vào bắp chân Nobu, kẻ tấn công thứ ba. Nắm được đầu thương trong tay, Jack vặn mạnh cho phần cán đập thẳng vào mặt Nobu.
Jack quay lại phía sau đối mặt với đối thủ cuối cùng. Nhưng còn chưa có cơ hội thực hiện một cú ném vai, nó đã bị cây côn nhị khúc của Hiroto trói chặt. Chỉ một giây sau, Jack bị ghim xuống đất.
“Tiếc quá, phần đầu tốt thế mà,” thầy Kyuzo nói giọng mỉa mai. “Trượt!”
Jack cởi bỏ lớp dây xích quấn quanh người rồi dứng dậy cúi đầu thi lễ cùng bốn người vừa tấn công mình. Tuy không có cái xương nào bị gãy, nhưng nó vẫn cảm thấy đau nhói chỗ côn nhị khúc siết vào ban nãy. Là người cuối cùng tham gia bài tập tước vũ khí hôm nay, nó thu dọn chỗ tàn dư còn lại rồi trở lại ngồi quỳ cùng hàng võ sinh bên dưới. Suốt buổi sáng nay chúng đã phải liên tục trải qua các bài kiểm tra thể lực, kĩ thuật đánh đấm, quăng vật, siết khóa, và tước vũ khí, những bước chuẩn bị cho nguy cơ chiến tranh có thể xảy ra.
“Vài người trong số các trò đã thể hiện được kĩ năng Thể Thuật xuất sắc của mình,” thầy Kyuzo vừa nói vừa nhìn về phía Kazuki. “Nhưng cá biệt cũng có những đứa quá tệ hại.”
Jack cảm nhận rất rõ cặp mắt to tròn của ông lia về phía nó.
“Nhưng dù sao ta cũng tạm chấp nhận mặt bằng chung của cả lớp đã đủ sức tham dự bài kiểm tra kĩ năng chiến đấu tay không - Võ sĩ cuối cùng.”
Nói đến đây, một nụ cười ma mãnh hiện ra trên khuôn mặt khó đăm đăm thường thấy của ông.
“Tất cả đứng dậy.”
Nhiều người trong số hàng võ sinh bên dưới bắt đầu lẩm bẩm ngán ngẩm. Thầy Kyuzo đã mỉm cười. Và đó không phải là một điềm hay.