
Tuyết đã phủ trắng sân trường Nhị Thiên Nhất Lưu, in đầy những dấu chân từ Sư Tử Đường ra Điệp Trùng Đường đến Ưng Điểu Đường. Đến cả mái vòm của những tòa kiến trúc này cũng bị tuyết rơi dày đến trĩu nặng, lấp lánh thạch nhũ phía trên cao. Cây thông già ở Nam Thiền Viên cũng không còn giữ được dáng vẻ ngày thường mà rũ hết cả xuống như thể vô vàn những thác nước nho nhỏ nối lại với nhau.
Trong Điệp Trùng Đường, đám võ sinh không ngớt run rẩy dù đã chọn cho mình bộ kimono dày nhất, hơi thở của chúng phả ra cả khói trắng trong bầu không khí giá lạnh. Cô Nakamura cùng vị khách mời của mình, thi sĩ lừng danh Saigyo, ngồi trên bục gỗ bóng loáng ở phía cuối sảnh đường. Saigyo là người đàn ông khiêm tốn có dáng người nhỏ thó, cặp mắt lúc nào trông cũng như đang buồn ngủ cùng đôi tai tròn vành vạnh. Hôm nay ông đội một chiếc mũ trông như cái bát úp ngược, tay chống gậy tre đã cũ. Nhà thơ dành thời gian bình phẩm về tác phẩm điêu khắc hình diều hâu trên trần, liên tục xoa tay sưởi ấm trước chiếc bát bằng đất sét hibachi của mình làm bọn võ sinh bên dưới cứ nhìn chằm chằm một cách ghen tị vào dụng cụ sưởi ấm chứa than hồng mà cô Nakamura đã chuẩn bị sẵn cho vị khách quý.
“Than cháy bập bùng
xua tan giá lạnh -
thì ra mình có tay.”
Một nụ cười thoáng hiện trên môi thi sĩ khi ông ngâm bài haiku của mình bằng chất giọng nhẹ nhàng bay bổng như thể tan biến vào không khí.
Cô Nakamura lịch thiệp vỗ tay tán dương và ngay lập tức được mọi người nhiệt liệt hưởng ứng. Bọn võ sinh vỗ tay rất tích cực, phần nhiều là vì chúng không muốn bỏ qua cơ hội ủ ấm đôi bàn tay tê cóng dưới cái lạnh cắt da cắt thịt này.
“Hội thi kukai năm nay xin được chính thức bắt đầu,” cô Nakamura trịnh trọng tuyên bố. “Những ai cho rằng tác phẩm của mình đủ tiêu chuẩn dự thi xin hãy bước lên phía trước. Từng người trong số này sẽ lần lượt đọc cho ngài Saigyo nghe. Sau khi thu nhận bài haiku cuối cùng, vị khách quý của chúng ta sẽ xem xét, và tuyên bố danh tính người thắng cuộc.”
Một vài võ sinh đứng dậy xếp thành thàng dọc theo một bên sảnh đường.
“Cậu có lên không Jack?” Saburo hỏi, thằng nhóc đã thủ sẵn một tờ giấy nhàu nát trong tay.
“Thôi đừng có giỡn nữa đi,” Jack đáp. “Cậu biết cô Nakamura thường bình luận về các bài haiku của tớ như thế nào rồi đấy.”
Saburo cười. “Thế thì chúc may mắn cho tớ đi. Có khi lần này tớ thắng thật chứ không đùa đâu!”
Trong lúc Saburo hăm hở đúng vào hàng, Yori cũng lẳng lặng đứng dậy.
“Cố lên nhé!” Jack thì thầm.
“Cảm ơn cậu,” Yori đáp, giọng cậu pha cả tâm trạng hồi hộp lẫn hân hoan.
“Xin mời bạn trẻ đầu tiên đọc,” ngài Saigyo xoa tay vào đùi vui vẻ tuyên bố. “Mong rằng đây sẽ là giọt sương sớm trên mặt hồ mùa thu.”
Cô Nakamura ra hiệu bảo Akiko tiến lên phía trước. Cúi sát đầu thể hiện lòng tôn kính, cô bé lấy bài thơ được cất kĩ trong tay áo kimono ra đọc. Jack có cảm tưởng lúc này Akiko còn hồi hộp hơn cả lần bị bắt phải nhắm bắn vào thầy Kyuzo nữa.
“Cảm hứng của bài thơ này đến từ mùa đông,” cô bé bắt đầu.
“Nụ hoa tím
giữa màn băng giá lạnh
mang khát vọng vươn lên!”
Đọc xong bài haiku của mình, Akiko cúi đầu thi lễ lần nữa rồi chờ đợi đánh giá của vị thi sĩ. Ông hít một hơi thật sâu rồi lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa sổ nơi tuyết vẫn rơi dày đặc. Akiko nhìn về phía Jack, cô bé hơi nhíu mày lo lắng vì không thấy ngài Saigyo nói gì. Jack mỉm cười định trấn an cô bé, nó chợt nhận ra người Akiko muốn tìm thật ra là nhân vật đang đứng ở cuối hàng người dự thi. Takuan gật đầu với Akiko, trông cô bé đã có vẻ an tâm hơn. Jack bất giác thấy tim mình nhói đau.
“Bài thơ này mang âm hưởng tươi mới, trong sáng tựa như khí trời mùa xuân vậy rất có triển vọng,” cuối cùng thi sĩ cũng lên tiếng, Akiko thấy nhẹ nhõm hẳn. “Nhưng liệu đây có phải là đóa hoa đẹp nhất của ngày hôm nay không thì vẫn còn phải chờ xem đã.”
Nói đoạn ông vỗ tay khen ngợi Akiko rồi mời người tiếp theo lên. Akiko vừa quay xuống, Emi cũng bước đến vị trí ngay trước mặt nhà thơ. Ông chăm chú lắng nghe rồi cũng suy ngẫm hồi lâu mới nhận xét bài haiku của cô bé. Thêm hai lần nữa như vậy. Rồi đến lượt Saburo.
“Đây là một bài tình thi,” cậu chàng tuyên bố.
“Bà làm mối bảo rằng
“Cô ấy chỉ có một con mắt
nhưng con mắt này rất đẹp”.”
Cả sảnh đường phá lên cười. Đến cả Jack cũng không thể nhịn cười nổi trước bài haiku hài hước của thằng bạn thân, nhưng Akiko thì khác, cô bé tròn xoe mắt lộ rõ vẻ chán chường. Không khí phấn khởi cũng lập tức bị ánh mắt nghiêm khắc của cô Nakamura dập tắt nhanh chóng.
“Đây không phải là một bài thơ hợp lệ,” cô đùng đùng nổi giận khiến nụ cười trên môi Saburo trở nên méo xệch.
“Khoan đã, cô Nakamura,” ngài Saigyo nhẹ nhàng lên tiếng, “Tuy bài thơ này có phần tục tĩu, nhưng rõ ràng cậu bé đã thể hiện được tinh thần lãng mạn của mình. Tôi thấy nó rất thú vị. Cũng như cỏ cây phải có cả nắng lẫn mưa, thi sĩ cũng cần niềm vui không thua gì nước mắt.”
Vị nữ võ sư bèn gật đầu chấp thuận nhận định của nhà thơ. Saburo nhanh chóng trở về vị trí của mình ngay sau lưng Jack.
“Lần này cô ấy bắt cậu chép phạt phải đến hai nghìn lần là ít đấy!” Akiko giận dữ nói.
Saburo vẫn toe toét cười như thể nó chẳng hề quan tâm.
Jack nháy mắt với thằng bạn một cái. “Tớ thấy nó rất hay đấy chứ.”
Những thí sinh tiếp theo không gây được ấn tượng mạnh mẽ như thế. Có lúc Jack tưởng như vị thi sĩ già kia đã ngủ gật luôn rồi không chừng. Rồi cũng đến lượt Yori, cậu bé rụt rè bước lên hồi hộp mở tờ giấy của mình ra cầm trong tay, bắt đầu cất giọng đọc nhỏ đến mức ngài Saigyo phải cúi sát lại mới có thể nghe thấy được.
“Ngồi xổm dưới gốc cây
con cóc già tìm kiếm
gương mặt sau tầng mây.”
Khuôn mặt của nhà thơ lập tức sáng bừng như bình minh tỏa nắng, cặp mắt buồn ngủ suốt từ đầu giờ cũng sáng quắc lên. “Đây rồi, bài haiku về chủ đề cóc yêu thích nhất của tôi!”
Yori cúi đầu thì thầm như người có tội, “Con rất ngưỡng mộ những bài haiku viết về cóc dưới ao của ngài. Và mong rằng mình có thể viết được một bài thơ như thế...”
“Con đã làm được rồi đấy, con trai,” vị thi sĩ hào hứng. “Nhà thơ trẻ, con rất có tố chất, và cả bài thơ của con cũng vậy nữa.”
Yori đến lúc này mới thật sự hết căng thẳng, cậu bé nhanh chóng trở về chỗ ngồi bên cạnh Jack.
“Chúc mừng cậu nha,” Jack vui vẻ vỗ vai bạn. “Cậu cầm chắc phần thắng rồi.”
Nghe vậy Emi liền rít lên, “Đừng có mơ, Takuan hãy còn chưa đọc bài thơ của mình đấy!”
Lúc này ở phía trên, Takuan cũng đang cúi chào nhà thơ rồi cất cao chất giọng trong trẻo của mình tự tin đọc:
“Tiếng chuông chùa
xuyên giữa rừng hoa
nơi hạ giới? hay chốn thiên đường?”
Emi mở đầu bằng một tràng pháo tay ầm ĩ, những người khác cũng nhanh chóng thể hiện sự hưởng ứng của mình.
Ngài Saigyo gật gù hài lòng, một nụ cười mãn nguyện hiển hiện rõ trên khuôn mặt của ông. “Phong cách của con tinh khiết tựa như ngọc thạch. Không cầu kì, không trau chuốt, mà đi thẳng vào vấn đề. Đây chính là một bài thơ haiku ở cảnh giới cao nhất,”
Takuan cúi đầu cảm ơn lời khen tặng của nhà thơ rồi lui xuống vị trí của mình bên cạnh Emi. Vẻ ủ rũ thường thấy của cô Nakamura dường như đã được niềm tự hào về đứa con trai của mình làm cho tươi tắn lên trong giây lát.
Đám võ sinh bên dưới bắt đầu bàn tán xôn xao khi thấy ngài Saigyo cùng cô Nakamura hội ý với nhau. Vài phút sau, vị nữ võ sư quay ra phía cả lớp tuyên bố.
“Kết luận của ngài Saigyo là...”